Đến khi dì Phương mang bông băng tới, Khải Phong mới hừ lạnh rồi buông tay cô ra. Anh im lặng chăm chú nhìn dì băng vết thương cho Tiểu Mai, xong xuôi mới yên tâm về phòng. Được nửa đường còn quay lại lạnh lùng nói: “Không ai khiến thì cô đừng có làm. Vướng chân
1. Vết Thương Trong Tim - Châu Khải Phong. 2. Biết Em Chưa Thể Quên - Trương Ngôn. 3. Từ Bỏ - ERIK. 4. Nỗi Đau Xót Xa - Minh Vương M4U. 5.
Truyện Chỉ Là Tôi Nhớ Em thuộc thể loại: Truyện Teen full đầy đủ, cập nhật, truyện được viết bởi tác giả Sammy. Đọc truyện ngay tại Truyenff.org
Chỉ là, muốn nói anh vẫn yêu em. Như mỗi sớm gió vẫn đưa qua. Lay nhẹ tàn cây. Mà em giờ thành phôi phai. Lại mơ, mơ có lúc em đứng trước anh. Khẽ nói em cũng yêu anh. Chỉ cần vậy thôi. Lại làm anh yêu em. Như ngày ấy, ngày còn được bên nhau buồn đau cũng thấy nhẹ nhàng.
Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn
I. Mở bài: Giới thiệu người bạn thân của em. Trong thời cắp sách đến trường, thì ai cũng một người bạn thân để đi cùng, để tám chuyện và đặc biệt là để chia sẻ mọi chuyện vui buồn. và tôi cũng thế, tôi có một người bạn thân từ khi chúng tôi còn là học sinh mẫu giáo.
Cô là Trương Tiểu Mai - con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh - chủ tịch tập đoàn Lưu
Chương 20. Chương trước Chương tiếp. Một tháng sau…. Hôm nay Khải Phong về muộn, anh vừa tắm xong, đi qua phòng Tiểu Mai, thấy đèn còn sáng liền gõ cửa: “Tiểu Mai, cô chưa ngủ sao?”. -“Tôi đang làm bài tập, anh ngủ trước đi”_Cô trả lời vọng ra. Nhưng Khải Phong không
Vay Tiền Nhanh Ggads. Latest National Video Programs Global National All Global National videos Everyday Hero 16x9 All 16x9 videos Season 8 Season 7 Season 6 Season 5 Season 4 Season 3 Season 2 Extras The West Block The Morning Show Video Home Easiest brunch recipe to make chilaquiles from Tostitos Put your paws together for Furry Friday! Jordan Gavaris chats about the new season of The Lake’ Benson Boone From TikTok sensation to musical superstar Keys to unlocking the hottest summer curls A lesson in fashion karma with Natalie Sexton Breathing Easy Navigating wildfire smoke pollution New novel Desperada’ by Sofia Mostaghimi Fashion Santa’s heartfelt mission TMS Daytime Exclusive Tom Holland on his thrilling new series The Crowded Room’ Why spot prawns could be best kept culinary secret Real-life reality tv couple Paige DeSorbo and Craig Conover Sneak peek at Corus Entertainment’s exciting fall lineup Jabari Bank & Canadian Adrian Holmes chat success of Bel-Air’ Marlo Hampton previews The Real Housewives of Atlanta’ season 15 Susie Q’s Hot tips for cool summer style Prince Harry back on the stand in the UK phone hacking trial Ashley Audrain on her latest thriller novel The Whispers’ Apple unveils groundbreaking new Vision Pro’ Annika on her latest single It Kills Me’ Summertime Satisfaction Sandwiches, soups, and salads Prince Harry takes stand in tabloid hacking trial Saara Chaudry takes us behind the scenes of The Muppets Mayhem’ Bones of Crows’ highlights the resilience of Indigenous voices Parenting Playbook Stress busters for kids with Denise Marek Summer skin secrets with Christine Cho Cliff’s Notes PAWsome’ summer safety tips The Big Cheese BC teen wins bizarrely British competition Latest National Video Programs Global National All Global National videos Everyday Hero 16x9 All 16x9 videos Season 8 Season 7 Season 6 Season 5 Season 4 Season 3 Season 2 Extras The West Block The Morning Show
2 tháng sau...Hôm nay Khải Phong đi làm về sớm, không hiểu sao lại muốn đưa Tiểu Mai đi ăn tối ở ngoài. Cả 2 vừa bước vào nhà hàng liền chạm mặt Khánh Ly cũng ăn tối ở đó cùng một người nhìn thấy Khải Phong, Khánh Ly liền chạy tới bám lấy cánh tay anh hỏi han "Khải Phong, lâu rồi không gặp. Dạo này anh thế nào rồi?"Tiểu Mai không nói lời nào nhưng đáy mắt hiện lên một tia không vui. Khải Phong gỡ tay Khánh Ly ra, gật đầu "Vẫn ổn"Cô ả bị cự tuyệt nhưng vẫn ngoan cố"Sao dạo này anh không tới thăm em? Bị con nhỏ này quyến rũ rồi sao?"_Vừa nói Khánh Ly vừa hất mặt sang Mai Mai, nhìn cô với ánh mắt thù địch. Tiểu Mai nắm chặt tay đến nỗi trắng bệch, cánh môi khẽ mím lại. Khải Phong nhíu mày "Em nên giữ tự trọng đi"Khánh Ly vẫn chưa chịu thôi "Em nói không đúng à? Hai người làm gì có tình cảm? Cô ta dụ dỗ anh cũng nhanh thật đấy"-"Đủ rồi"_Khải Phong gằn giọng-"Cái gì mà đủ? Bố mẹ cô ta chẳng phải đã bán con gái mình vào nhà họ Lưu sao? đúng là thèm tiền đến phát điên rồi!"Khánh Ly nói thực sự khó nghe, đến Khải Phong còn cảm thấy chói tai "Im miệng cho tôi!"_Anh quắc mắt, lạnh lùng quát làm Khánh Ly giật mình im hàng không đông khách nhưng anh nói to như vậy đã thu hút sự chú ý của người xung quanh. Họ bắt đầu nhìn ra chỗ 3 người, bàn tán to nhỏ. Tiểu Mai hít một hơi thật sâu, xoay người chạy ra khỏi nhà hàng, cô không thể chịu đựng thêm một giây nào nữa. Khải Phong định đuổi theo cô thì lại bị Khánh Ly giữ chặt tay" Khải Phong, nghĩ lại đi.."Chưa để cô ta nói hết câu, anh đã hất tay rồi vội vã chạy ra ngoài tìm Tiểu Ly khẽ nhếch miệng cười nhạt, nụ cười chứa đầy thù hận. "Để tôi phải mất mặt trước nhiều người như vậy sao? Lưu Khải Phong, anh nhất định sẽ hối hận!" _Ánh mắt cô ta loé lên một tia tàn nhẫnMai Mai đi nhanh trên phố, đầu óc ngày càng tỉnh táo nhưng trước mặt ngày càng mơ hồ. Nước mắt không kìm được, từng giọt từng giọt ra sức chảy ra ngoài khiến viền mắt cô đau nhói. Tiểu Mai đi chậm lại, cuối cùng ngồi xổm xuống ôm mặt khóc nức nở. "Đừng khóc"_Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, liền đó Tiểu Mai cảm thấy mình bị ôm vào một lồng ngực rộng lớn. Nước mắt cô nhanh chóng làm ướt đẫm ngực áo Khải có nghĩ tôi là loại người như Khánh Ly nói không?"_Tiểu Mai vừa khóc vừa hỏi-"Không có"_Khải Phong giơ tay lau nước mắt cho côTiểu Mai mở to mắt nhìn anh, sụt sịt-"có thật không?"Khải Phong thở dài gật đầu"Thật sự không nghĩ như vậy. Đừng khóc, người đi đường nhìn thấy lại tưởng tôi làm gì cô"_Anh đỡ Tiểu Mai đứng dậy "Bây giờ chúng ta quay lại nhà hàng lấy xe rồi tôi đưa cô đi ăn ở nơi khác"Mai Mai vội lắc đầu "Tôi không muốn quay lại đó. Hay anh cứ đi lấy xe, tôi sẽ ngồi đây chờ"-"Không được!"_Khải Phong dứt khoát phản đối_"Tôi sẽ không để cô ở đây một mình đâu. Không muốn quay lại thì cứ để xe ở đó, tôi sẽ bảo người đến lấy sau, chúng ta đi taxi. Bây giờ cô muốn ăn gì?"Tiểu Mai suy nghĩ một lát, ngước lên nhìn anh"Tôi biết một cửa hàng tiện lợi gần đây, chúng ta đi bộ đến đó...ăn mì gói được không?"Khải Phong hơi nheo mắt"...Mì gói sao?"Mai Mai dè dặt gật đầu, thấy Khải Phong như vậy, liền nói thêm "Nếu anh không thích thì chúng ta đi ăn cái khác cũng được"Khải Phong cười rồi nắm lấy tay Tiểu Mai-"Đi, cô thích ăn gì chúng ta sẽ đi ăn cái đó"Mai Mai thấy anh cười, tâm trạng cũng tốt hơn. Bàn tay nhỏ bé của cô được anh nắm chặt, cảm giác vô cùng an toàn. Trong lòng Tiểu Mai bỗng loé lên một tia rung động, cứ thế bước theo anh qua từng con phố...Sau khi ăn xong mì, Khải Phong còn nán lại cửa hàng tiện lợi, bảo Tiểu Mai ra ngoài trước. Lát sau anh chạy ra, trên tay còn cầm một que ăn đi"Tiểu Mai lắc đầu. Anh nghĩ mãi chẳng biết làm gì để bù đắp cho cô, nên đành mua kem, vậy mà bây giờ cô lại từ chối làm Khải Phong có hơi lúng có ăn không? Không ăn là tôi vứt đi đấy"-"Được rồi vậy đưa đây tôi ăn"_Tiểu Mai cầm lấy cây kem, cắn một Phong mỉm cười hài lòng, vén tóc mai sang bên cho cô rồi nắm tay Tiểu Mai đi về về không quá xa nhưng Mai Mai đi bộ từ nãy đến giờ nên cảm thấy hơi mỏi, quay sang nói với Khải Phong-"Chúng ta nghỉ một lát được không?"-"Cô mỏi sao?"Mai Mai gật đầu -"Vậy để tôi cõng cô"_Khải Phong đề nghịMai Mai xua tay-"Không cần đâu, tôi nghỉ một lát là lại đi tiếp được thôi"Anh bỏ ngoài tai lời Tiểu Mai nói, thả tay cô ra rồi ngồi xổm xuống-"Mau lên đi"-"Không, tôi bảo không cần mà..."_Mai Mai nhất định không leo lên lưng Phong cau mày, đột nhiên đứng dậy bế xốc cô lên Mai giật mình, hoảng hốt bám vào vai anh-"Thả tôi xuống!"-"Không"_Khải Phong vẫn thản nhiên bước lên phía trước_"Bây giờ cô thích như thế này hay là cõng, mau chọn đi"Tiểu Mai dở khóc dở cười, biết không thay đổi được đành hét lên-"Thôi được rồi tôi chọn cõng!"Đến lúc này Khải Phong mới thả cô xuống. Được anh cõng, ban đầu Tiểu Mai thấy hơi gượng gạo nhưng lúc sau quen dần lại cảm thấy vô cùng kiên định và ấm áp. Cô nhẹ cúi người tựa vào lưng nhận được Mai Mai đang thả lỏng, Khải Phong đi nhanh hơn, ánh mắt tràn ngập dịu dàng...__________________Về đến nhà, Khải Phong định về phòng thì Tiểu Mai nắm lấy gấu áo anh-"Khải Phong, chúng ta nói chuyện một lát được không?"Cả 2 ra phòng khách ngồi, không khí bỗng trở nên căng mai là tròn 5 tháng chúng ta kết hôn"_Mai Mai mở lờiKhải Phong hơi cau mày, nghe đến đây, anh phần nào hiểu được điều cô sắp nói-"Thực sự bố mẹ tôi không phải vì tiền nên mới gả tôi cho anh đâu. Hồi đó công ty gia đình tôi gặp khó khăn, muốn nhờ Lưu thị giúp đỡ cho một dự án, đợi đến khi dự án thành công sẽ trả đủ vốn cho Lưu Thị. Còn chuyện tôi phải kết hôn với anh là mẹ chồng đưa ra điều kiện. Lúc đấy thực sự không còn cách nào...chỉ Lưu thị mới giúp được gia đình tôi..."-"Tôi hiểu"_Khải Phong cắt ngang lời côChợt Mai Mai đẩy 2 tờ giấy trên bàn về phía anh-" Đây là bản hợp đồng và...đơn li dị tôi đã viết sẵn. Tôi sẽ về tự giải thích chuyện này với bố mẹ, anh không cần lo đâu"_Cô cúi đầu, rầu rĩ nói một mạch, đến lúc ngẩng lên liền bắt gặp hơi lạnh trong mắt Khải diện nhau không nói lời nào, Tiểu Mai nghĩ anh đã đồng ý rồi, đành đứng lên-"Tôi chỉ muốn nói vậy thôi. Tôi về phòng thu dọn hành lí đây"-"Khoan đã!"_Khải Phong đột nhiên đứng bật dậyAnh cầm 2 tờ giấy đi đến trước mặt Tiểu Mai "Cái này... do tôi đặt ra nên tôi cũng có quyền huỷ nó đi"_Vừa nói anh vừa xé 2 tờ giấy trên Mai trợn mắt kinh ngạc, vươn tay định giằng lại "Anh làm gì thế hả???"Thuận đà, Khải Phong kéo cô vào lòng-"Mai Mai...không cần li hôn nữa"Cô tựa đầu vào lồng ngực anh, ngây ra một lúc thì nước mắt tủi thân rơi xuống-"Không cần li hôn?...Anh xem tôi là gì?...Sao lại trêu đùa với tình cảm của tôi?...Có biết tôi đã lấy hết can đảm mới dám nói ra những lời đó không?..."_Cô vừa khóc vừa nói, cố gắng đẩy Khải Phong ra. Anh thấy vậy càng siết chặt cánh tay mình, giọng nói dịu dàng có chút dỗ dành "Đừng khóc, là anh sai. Xin lỗi, nhưng anh yêu em mất rồi...từ nay sẽ không có hợp đồng gì nữa, cũng không li hôn, em vẫn là vợ anh, vợ hợp pháp của Lưu Khải Phong"Giọng anh giống như gió đêm dịu nhẹ nhưng lại khiến Tiểu Mai chấn động mạnh mẽ. Khải Phong hơi cúi đầu, kề sát vào tai cô, nhắc lại "Tiểu Mai, anh yêu em"Mai Mai ngước đôi mắt vẫn còn đẫm lệ-"Anh...anh nói thật?"Khải Phong cúi đầu, hôn lên cánh môi cô, khẳng định lại rõ ràng "Anh nói thật...Tiểu Mai, anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em"Những lời yêu thương này là lần đầu tiên cô được nghe anh cùng triền miên, dịu dàng làm Tiểu Mai tan chảy, cô từ từ đáp lại nụ hôn của anh, trái tim bất an cuối cùng cũng buông Phong ôm cô chặt hơn, hơi thở hai người hoà lại làm một. Sự sống tràn về trong cơ thể làm đôi môi anh tham lam chiếm lấy môi cô. Chợt Khải Phong nắm lấy thắt lưng, đem cô bế ngang lên. Cảm giác chới với khi đột nhiên bị bế khiến Tiểu Mai vội vàng vòng tay qua sau cổ anh. Khải Phong sải bước tới phòng ngủ, đặt cô xuống giường, cả người nhanh chóng phủ lên người cô...-Một luồng sáng chiếu vào từ khe hở rèm cửa sổ, lông mi Tiểu Mai khẽ rung, Vừa mở mắt ra cô đã thấy Khải Phong nằm bên cạnh, một tay còn ôm ngang eo mình. Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, mặt cô lập tức đỏ lên. Tiểu Mai muốn đứng dậy nhưng hình như Khải Phong đang ngủ rất ngon nên cô không dám lộn xộn. Nhưng nếu cứ nằm như vậy vào buổi sáng thì có hơi...mất tự nhiên. Mai Mai cố với tay lấy chiếc áo gần đó, thầm nghĩ mặc vào thì anh tỉnh dậy cô cũng bớt lúng túng. Nhưng Khải Phong ôm chặt quá, Tiểu Mai với mãi vẫn không tới. Cô nhích người, cố với lấy cái làm gì thế?"_Chợt giọng nói ngái ngủ của người bên cạnh vang lên làm Tiểu Mai giật bắn mình, trái tim đập loạn lên, ngay cả nói cũng lắp bắp-"Anh...dậy rồi sao?"_Tiểu Mai không dám nhìn Khải Phong. Đôi mắt anh quá sức nồng cháy, dù không thấy cô cũng cảm nhận được độ nóng. Khải Phong khẽ cười nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Tiểu Mai. Anh kéo Mai Mai sát vào người mình, nhẹ hôn lên tóc cô "Em dậy sớm thế, nằm ngủ thêm một lát đi"Tiểu Mai chống tay trước ngực Khải Phong, mặt đỏ bừng lên-"Không...không được , anh còn phải đi làm đấy"_________________Chap sau hết hường rồi, lại ngược nhé bà con = Truyện vẫn chưa hết đâu nên mọi người cứ từ từ. Au biết mọi người sốt ruột, để mọi người chờ au cũng thương lắm nhưng muốn có truyện chất lượng thì chịu khó tí nhé
Cả hai cùng đi vào phòng khách. Bà Hạnh đã ngồi chờ sẵn ở Mai nhìn sang Khải Phong. Hình như quan hệ giữa anh và mẹ không được tốt, nhìn thấy bà, mặt anh đã lạnh đi mấy phần.– “Con chào mẹ”_ Mai Mai lễ phép cúi chàoPhu nhân Nhã Hạnh gật đầu rồi nói với cô– “Tiểu Mai, con ngồi đây đợi mẹ một lát, mẹ có chuyện riêng muốn nói với chồng con”Nói rồi bà và Khải Phong đi vào thư phòng.– “Ngồi xuống đi”Khải Phong ngồi xuống ghế– “Mẹ gọi con vào đây làm gì?”– Hôm nay là ngày nghỉ tuần trăng mật của 2 đứa cơ mà. Sao lại không đi?– Ở công ty còn rất nhiều việc, con không có thời gian– Công ty này có mỗi mình con làm việc chắc. Ngày mai con đi đặt lại vé máy bay ngay cho mẹ– “Kết hôn theo ý mẹ còn chưa đủ sao? Con không muốn đi!”Bà Hạnh vẫn nghiêm nghị– “Mẹ không muốn để người khác nói ra nói vào về chuyện này đâu. Nhất định phải đi”– Mẹ đừng ép con!– Tại sao con không muốn đi? Vì con nhỏ Khánh Ly đó sao?Nghe tới đây Khải Phong đứng vụt dậy hét lớn– “Mẹ đừng lôi cô ấy vào chuyện này!!”– Con tự quyết định đi…Phong đi ra phía cửa, cố tình không nghe những gì bà Hạnh nói– “Sự nghiệp của cô ta có đứng vững được hay không là tùy ở con đấy!”Tất nhiên ai cũng biết, với quyền lực của phu nhân Lưu thị, chỉ cần muốn là có thể đẩy một diễn viên nổi tiếng xuống vực thẳm của sự Phong đứng khựng lại vài giây rồi cũng bỏ ra ngoài, không quên đóng sầm Mai đang ngồi ở phòng khách, thấy anh đi ra, vẻ mặt đầy tức giận, liền đứng dậy– Khải Phong…Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhíu lại có chút khó chịu khiến Mai Mai hoang mang lùi ra phía sau. Khải Phong không giải thích mà cứ thế đi ra cổng Tiểu Mai ngơ ngác nhìn theo bóng lưng anh, quay sang hỏi người giúp việc đứng gần đó “Này chị, em đã làm sai gì sao?”Chị giúp việc cười trừ, không biết trả lời thế nào. Đúng lúc này, phu nhân Nhã Hạnh đi ra– Tiểu Mai, mau qua đâyCô liền đi tới chỗ bà Hạnh– Mẹ có chuyện gì muốn nói với con ạ?– “Cảm ơn con đã đồng ý kết hôn với Khải Phong. Lấy nó chắc phải chịu nhiều ấm ức rồi”_ Bà nắm lấy tay Mai MaiTiểu Mai lắc đầu– Con không sao đâu ạ– Nếu nó làm gì không phải với con thì cứ nói cho mẹ biết, mẹ sẽ xử lí nóMai mỉm cười– Cảm ơn mẹ– Mà con về chuẩn bị hành lý đi nhé, ngầy mai 2 đứa sẽ đi nghỉ tuần trăng mật đấyTiểu Mai tròn xoe mắt ngạc nhiênDạ?…Ơ nhưng mà…Bà Hạnh xua tay– “Không nhưng nhị gì hết, ngày mai chắc chắn sẽ đi đấy. Đừng để ý đến những lời thằng Phong nói, chỉ cần con không bỏ cuộc thì mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả thôi ”————-7 pmTiểu Mai đang cùng người giúp việc chuẩn bị bữa tối thì Khải Phong bước vào.– Anh đi làm về rồi à?– “Um”_ Phong gật đầu rồi đi vào phòng làm tiếng trôi qua…– Cô chủ, cô có ăn luôn không?_ chị Phương hỏiTiểu Mai ngước nhìn đồng hồ, thở dài-“Để em đợi anh ấy một lát nữa chị ạ”Vì chỉ làm việc và dọn dẹp theo giờ cố định nên chị Phương xin phép về trước. Tiểu Mai mỉm cười gật đầu “Chị về cẩn thận”….Khải Phong ngồi trong phòng làm việc lấy điện thoại gọi cho Khánh Ly– Alo– Ly, hôm nay anh không thể đến gặp em được…– Sao lại thế?…Anh nói sẽ đến mà!– “Ngày mai anh phải đi nghỉ tuần trăng mật. Nếu không đi, mẹ anh sẽ không để yên cho em đâu. Hôm khác anh sẽ mời em ăn tối. Tạm biệt”– “Alo…Alo! Lưu Khải Phong!”_ Khánh Ly nắm chặt hai tay, nghiến răng– Tuần trăng mật sao? Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh và cô ta ở cùng nhau sao?________Sắp xếp xong công việc cũng đã gần 9h, Khải Phong vươn vai đi ra ngoài thì thấy Mai Mai đã ngủ quên trên ghế từ lúc nào.– “Trương Tiểu Mai”_ Anh lay nhẹ vai côTiểu Mai dụi dụi mắt rồi ngồi thẳng dậy “Anh gọi tôi à?”– Cô ăn tối chưa mà đã ngủ?Mai Mai lắc đầu– Vậy vào ăn đi____Suốt bữa ăn, cả 2 đều không nói gì. Thỉnh thoảng Tiểu Mai lại lén nhìn Phong. Anh vẫn đang chậm rãi gắp thức ăn.– Khải Phong…vậy chúng ta có đi nghỉ tuần trăng mật không?Thấy anh đột nhiên dừng đũa, cô vội nói thêm– “Nếu không đi cũng được. Tôi sẽ bảo với mẹ giúp anh”– “Ngày mai chúng ta sẽ đi”_ Khải Phong thản nhiên nói– Hả?…_ Mai Mai tưởng mình nghe nhầm liền hỏi lại– “Ngày mai tôi và cô sẽ đi nghỉ tuần trăng mật, lát nữa về phòng chuẩn bị đi, sáng mai đừng dậy muộn đấy. Tôi ăn xong rồi”_ Anh vừa nói vừa đứng dậy đi về phòng.——-Sáng nay Tiểu Mai dậy rất sớm nhưng đứng mãi trước tủ quần áo mà vẫn không biết mặc một lúc, cô quay sang hỏi chị giúp việc– Nhiều váy quá, em chẳng biết mặc cái nào. Chị chọn cho em một cái đi– Cô chủ à, Tôi đâu biết chọn– Chị cứ lấy đại 1 cái cũng được…10 phút sau, Mai Mai từ phòng thử đồ bước ra. Cô mặc một chiếc váy voan xòe màu trắng thanh khiết. Tiểu Mai nhìn mình trước gương một lúc– Hình như cổ váy này…khoét hơi sâu thì phảiĐang định chọn bộ khác thì cô nghe thấy tiếng gọi của Khải Phong– Tiểu Mai! đến giờ rồi, Cô chuẩn bị xong chưa?– Tôi ra ngay đây!_________Tại phòng chờ vip của sân bay…Khải Phong đang ngồi đọc tạp chí còn Tiểu Mai thì cứ ngó nghiêng xung quanh.– “Này anh, chúng ta đi nghỉ ở đâu vậy?” _ Cô quay sang hỏi Phong– Bali– À, mà nghe nói ở đó đẹp lắm. Anh đã đến lần nào chưa?– “Đi khoảng 2, 3 lần gì đấy”_ Phong trả lời nhưng mắt vẫn dán chặt vào quyển báo– “Anh không thể trả lời một câu nào dài hơn sao?”_ Mai Mai nhăn mặtKhải Phong gập quyển báo, ngước lên nhìn cô, không nói gì. Tiểu Mai bỗng thấy hơi mất tự nhiên, liền nói “Thôi anh đọc tiếp đi”Cô quay đi chỗ khác nhưng vẫn cảm nhận được Khải Phong đang nhìn mình.– “Này anh đừng có nhìn tôi chằm chằm như thế được không?”– Cô thích mặc đồ kiểu đó à?_ Giọng nói của anh vang lênTiểu Mai giật mình chỉnh lại cổ áo– Mặc thế này… thì sao chứ? Mà váy này là chị Phương chọn, không phải tôi– Thế hả?– “Um, tôi nói thật đấy…anh cười cái gì chứ!”_ Tiểu Mai đỏ bừng mặt, ôm túi xách vào người– Không có gì. Đến giờ rồi, chuẩn bị lên máy bay thôi
Tình yêu vốn dĩ là điều thiêng liêng và tuyệt vời. Một tình yêu đẹp là tình yêu xuất phát từ hai trái tim đồng điệu, cùng thương yêu và quyến luyến nhau. Còn nếu một tình yêu được xây dựng trên nền tảng tiền bạc, quyền lực và chứa đựng sự ép buộc, thì ít nhiều đều gây ra đau khổ. Trương Tiểu Mai đã nghĩ như thế khi cô bị ép kết hôn với một người xa lạ. Liệu điều gì sẽ chờ đợi cô gái bé nhỏ ấy, hạnh phúc liệu có mỉm cười với cô? Tất cả sẽ được tác giả Sammy lý giải một cách hợp lý, đáng yêu và hài hước trong truyen teen hoan Chỉ Là Tôi Nhớ Em. Tình cảm vốn dĩ là điều bất ngờ và khó lường nhất Trương Tiểu Mai là một tiểu thư nhà giàu đúng nghĩa. Cô xinh đẹp, cao ngạo và luôn tỏ ra xem thường những chàng trai theo đuổi mình. Tiểu Mai là thiên kim duy nhất của một thương gia giàu có, từ bé đã sống trong nhung lụa cho nên cô hoàn toàn không hiểu biết gì về cuộc đời ngoài kia. Cô giống như một con búp bê được chưng trong lồng kính, xinh đẹp, rực rỡ nhưng ngờ nghệch với mọi thứ. Những tưởng cuộc đời màu hồng của Trương Tiểu Mai cứ thế mà phẳng lặng trôi đi. Nhưng rồi một biến cố lớn đã xảy ra, thay đổi hoàn toàn số phận của cô gái ấy. Công ty của gia đình cô rơi vào khủng hoảng trầm trọng, đứng trước nguy cơ phá sản và bố mẹ cô sẽ phả ngồi tù. Thương trường vốn dĩ khốc liệt như thế, tình nghĩa của những người giàu ấy vốn dĩ cũng bạc như vôi, khi gia đình cô không hề nhận được sự trợ giúp từ bạn bè và mọi thứ lâm dần vào bế tắc, thì đột nhiên có một nhân vật tầm cỡ nọ, đề nghị sẽ giúp công ty thoát khỏi tình cảnh ngặt nghèo này. Nhưng cái giá phải trả, lại quá đắt! Phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu Thị đồng ý sẽ cho gia đình Tiểu Mai vay vốn nhưng điều kiện đưa ra là cô phải kết hôn với đệ nhất thiếu gia của Lưu Thị. Nhưng người đàn ông này vốn dĩ vô cùng kỳ bí, quái gỡ và mang tiếng là “cầm thú”, hắn đã từng đính hôn với một cô diễn viên trẻ tài năng nhưng đã bị hủy bỏ sau đó. Trong web truyen online này, nhân vật Tiểu Mai thực sự chết lặng khi nghe điều kiện nghiệt ngã ấy. Hạnh phúc cả đời của mình, cô không muốn bị hủy trong tay gã thiếu gia hắc ám kia. Cô còn chưa từng yêu ai, chưa nếm trải được mật ngọt ái tình mà giờ đây, sao cam tâm chôn vùi xuân sắc trong chiếc lồng son đó. Tiểu Mai ngàn vạn lần không muốn kết hôn với gã. Nhưng bên hiếu bên tình, cô biết làm sao để vuông tròn cả hai. Tiểu Mai làm sao có thể ích kỷ nhìn cha mẹ cô lâm vào cảnh vỡ nợ, bị vào tù. Cô thừa biết bản thân không đủ nhẫn tâm nhìn cơ ngơi cả đời phấn đấu của cha cô bị hủy hoại trong phút chốc như thế. Đây không chỉ đơn giản là một cuộc làm ăn thất bại, mà còn là sinh tử của cả một gia đình, của những người Tiểu Mai yêu thương nhất. Những diễn biến tâm lý của cô gái Tiểu Mai, những giằng xé nội tâm cùng những đau đớn, bất lực của những nhân vật đều được miêu tả chân thực, sống động khiến độc giả cảm thấy thương xót cho số phận bẽ bàng của đóa phù dung ấy, cũng như không thôi cảm thán trước sự khắc nghiệt, tàn nhẫn của thương trường lẫn lòng người ở nơi chốn đó. “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái – “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…” – Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đây Cô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!” Đọc những dòng này, ắt hẳn ai cũng xót xa cho cô gái ấy. Một cô gái xinh đẹp, ngây thơ như bông hoa vừa chớm nở, lại sắp phải úa tàn trong tay một kẻ xa lạ, hắc ám và nhiều tai tiếng. Tiểu Mai vốn dĩ là không cam tâm, không thể nào chấp nhận được một cuộc hôn nhân đầy rẫy những điều kiện như thế, nhưng cô đành phải “nhắm mắt đưa chân”, cô buộc phải hy sinh vì cô biết, chỉ có cô mới có thể vực dậy lại được cơ nghiệp của gia đình. Và trên hết, Trương Tiểu Mai là một người con hiếu thảo, cô yêu cha mẹ của mình còn hơn yêu chính mình. Ngày Tiểu Mai bước chân vào nơi hào môn ấy, Tiểu Mai nghĩ rằng, cuộc đời mình đã khép cửa từ đây. Nhưng cuộc đời này, vốn dĩ là những bất ngờ nối tiếp nhau, khiến Tiểu Mai hoa mắt chóng mắt. Đại thiếu gia Lưu thị kia, vốn dĩ không cầm thú, xấu xí như người ta đồn đãi, mà còn vô cùng điển trai, tài giỏi, chỉ mỗi tội tính khí rất lạnh lùng, mở miệng ra có thể lập tức sát thương người khác. Tiểu Mai như cái bóng lặng lẽ sống ở đó, vì cô nghĩ sẽ chẳng thể nào có một cái kết hạnh phúc cho một cuộc hôn nhân chứa đầy gượng ép và âm mưu. Nhưng cô không ngờ rằng, chính tính cách bá đạo, lạnh lùng mà lại phúc hắc, những dày vò mà anh mang lại cho cô, lại khiến trái tim thiếu nữ 20 của cô thực sự rung động và yêu thương anh. Nhưng Tiểu Mai có thể làm gì khác, ngoài việc tự ngược đãi bản thân mình trong những xung đột tâm lý, không muốn bản thân động lòng vì anh. Bởi cô nghĩ rằng, trái tim anh không hề có cô. Cô chỉ là một phu nhân mà anh muốn cưới về cho có, để làm ấm giường mỗi đêm mà thôi. Chúng ta vừa thương xót lại vừa trách Tiểu Mai ngốc nghếch. Vì cô nào biết rằng, trái tim lạnh lẽo của anh, đã bị nụ cười ấm áp như ban mai của cô sưởi ấm, cõi lòng anh vốn dĩ đã rung động vì cô từ lâu. Chỉ là hai người ấy, quá ngốc nghếch để thừa nhận tình cảm của mình dành cho đối phương. Trong chỉ là tôi nhớ em, tác giả Sammy sẽ mang đến một cái kết hoàn toàn bất ngờ mà cũng ngọt ngào vô cùng, sau bao ngược tâm mà Tiểu Mai phải chịu, hứa hẹn sẽ khiến độc giả cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ. Chỉ Là Tôi Nhớ Em đã mang đến một thông điệp mới về tình yêu “Tình cảm vốn dĩ là điều bất ngờ và khó lường nhất. Ngay cả trên mảnh đắt khô cằn của lọc lừa, gượng ép và trao đổi, nó vẫn có thể nảy mầm và sinh sôi”. Chính vì yếu tố tình cảm được giải quyết rất hay trong tiểu thuyết này, cho nên đã tạo ra sức hút rất lớn đối với các độc giả trẻ tuổi. Biến cố vừa đủ, cao trào vừa đủ và ngược tâm cũng vừa đủ, tất cả đều được tác giả “nêm nếm” vừa tay để mang đến cho độc giả một tiểu thuyết đáng đọc. Review bởi Mei. *** Vì các bạn hỏi nên mình viết 1 chap siêu ngắn về Minh Vũ nhé mọi người ______________________ Trở lại quãng thời gian 4 năm trước... Nghe tin Minh Vũ sắp quay về Mĩ, Tiểu Mai vội vàng bảo Khải Phong đưa mình tới sân bay. Anh không phản đối, lấy chìa khoá xe rồi cùng cô đi. Tới nơi thấy Minh Vũ đang ngồi ở ghế chờ cùng Khả Vân, cũng may Tiểu Mai đến vẫn chưa muộn. Nhìn thấy anh, cô trách "Cậu định cứ thế mà đi không nói với mình tiếng nào sao?" Minh Vũ xoa đầu cô, mỉm cười dịu dàng "Cậu còn chưa khoẻ hẳn, mình nghĩ nên để cậu ở nhà nghỉ ngơi" Tiểu Mai ngước mắt nhìn anh "Mình còn chưa nói lời cảm ơn cậu. Minh Vũ, cậu muốn thấy mình ân hận lắm à?" Anh hơi buồn bã thở dài một hơi "Không phải vậy" "Mình nghe anh Phong kể rồi, cậu đã giúp đỡ mình rất nhiều, còn giải oan cho Khải Phong...Minh Vũ, mình thực lòng cảm ơn cậu"_Cô nói, đôi mắt sáng lấp lánh. "Bây giờ cậu mới nhận ra mình là người tốt sao?"_Minh Vũ giả vờ nghiêm mặt "Không phải..."_Tiểu Mai luống cuống Minh Vũ khẽ cười, dịu dàng nói với cô "Bao nhiêu năm qua, vị trí của cậu trong lòng mình chưa từng thay đổi" Tiểu Mai cúi đầu không biết nói gì, vì cúi đầu nên cũng không thấy được biểu cảm phức tạp trong mắt anh. "Cậu vẫn là cô bạn cùng bàn ngốc nghếch như trước" Tiểu Mai ngẩng đầu thì đã thấy Minh Vũ toét miệng cười. Cô cũng mỉm cười với anh. Đôi mắt Minh Vũ sâu hun hút, anh nhẹ vươn tay ôm Mai Mai vào lòng, một cái ôm thân thiết giữa những người bạn "Tiểu Mai, cậu nhất định phải sống thật hạnh phúc...Có chuyện gì cần cứ gọi cho mình, mình sẽ giúp đỡ hết khả năng" Tiểu Mai gật đầu"Cậu cũng phải sống thật tốt đấy" Minh Vũ xoa đầu Tiểu Mai rồi buông cô ra, đi tới chỗ Khải Phong đứng. Anh thoải mái vòng tay qua cổ Khải Phong, rành rọt từng lời "Nhớ kĩ những gì tôi đã nói với anh hôm trước, tuyệt đối không được để Mai Mai phải chịu khổ, tôi có thể quay về bất cứ lúc nào đấy" Sau khi trịnh trọng nhắc nhở, Minh Vũ xách va-li của mình, miệng cười ngoác cả ra, giơ tay chào tạm biệt rồi xoay người đi tới chỗ kiểm tra hộ chiếu. Rốt cuộc cũng kết thúc thật rồi. Tuổi thanh xuân của chúng ta, không thể tham lam mơ tưởng trở lại. Tiểu Mai từ giờ sẽ là hồi ức đẹp đẽ nhất, sâu đậm nhất của anh... Minh Vũ đi rồi, Khả Vân nói với Tiểu Mai vài câu rồi về trước. Khải Phong bước đến gần ôm lấy vai Tiểu Mai, nhìn Minh Vũ đi xa dần, anh hôn nhẹ lên tóc cô "Được rồi, chúng ta về nhà nào" Tiểu Mai mím môi gật đầu rồi theo anh về. __________________________ Tại sân bay quốc tế Albany... Minh Vũ khoác chiếc áo dạ dáng dài, bên trong mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen đơn giản mà vẫn toát lên khí chất. Anh kéo va-li, vừa đi vừa xoay cổ tay lên nhìn đồng hồ, không để ý có người đang vội vàng đi tới. -"Á!"_Tiếng phụ nữ vang lên, sau đó là đống giấy tờ rơi đầy xuống sàn Minh Vũ nhướn mày, mắt mở to nhìn cô gái vừa va vào mình giờ đang ngồi bệt dưới đất. Giây sau anh định thần lại giơ tay ý muốn đỡ cô ta, nhưng cô gái chỉ ngước nhìn anh rồi lật đật chống tay tự đứng dậy nhặt điện thoại và tài liệu của mình, miệng liên tục nói xin lỗi bằng tiếng Anh. Minh Vũ vẫn giữ thái độ bình tĩnh, cúi xuống nhặt tài liệu giúp cô. Cô gái này có mái tóc nâu chạm vai, đội chiếc mũ len đỏ, lại đeo kính cận nên anh không nhìn rõ mặt, dáng người vừa phải, mặc áo phao trắng cùng quần jean tối màu. Nhặt xong, cô gái đứng thẳng người, vén tóc mai sang bên, mỉm cười cảm ơn Minh Vũ. Anh hoà nhã gật đầu, bỗng thấy còn tấm thẻ dưới đất, định quay ra gọi thì cô gái kia đã vội vã rời đi. Nhặt lên mới biết đây là thẻ thư viện trường đại học Fordham ghi tên sinh viên Clara Phạm, ở trên còn có ảnh một cô gái châu Á đang nở nụ cười tươi tắn. Anh cũng không nghĩ nhiều, để tấm thẻ vào túi áo rồi nhanh chóng gọi một chiếc taxi trở về khu căn hộ cao cấp nằm phía Đông thành phố New York... -/- Chap này là một phần nhỏ về Minh Vũ thôi, mình đang ấp ủ ý định viết hẳn mộts truyện cho anh này, có ai thích không????? À mình sẽ cố gắng viết tiếp ngoại truyện về gia đình nhỏ của Mai Mai nữa đó, mọi người chờ nhé Mời các bạn đón đọc Chỉ Là Tôi Nhớ Em của tác giả Sammy.
– “Mai Mai, coi như mẹ xin con hãy giúp cha, giúp nhà họ Trương giữ lại gia sản này “_ Bà Thanh nghẹn ngào nắm lấy tay con gái– “Con muốn giúp gia đình ta nhưng có nhất thiết phải dùng cách này không mẹ? Sao mẹ nỡ gả con cho một người mà con chưa hề quen biết…”– Con cứ từ từ suy nghĩ, ngày mai hãy trả lời cũng được, mẹ về phòng trước đâyCô gái bất lực ngồi thụp xuống ghế, đập nhẹ vào cái đầu đang rối như tơ vò của mình “Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy chứ???!!”Cô là Trương Tiểu Mai – con gái duy nhất của thương gia Trương Hàn, năm nay vừa tròn 20 tuổi. Thời gian gần đây, công ty của cha cô đang rơi vào tình trạng khủng hoảng, thiếu vốn trầm trọng. Khi ông Hàn ngỏ ý muốn vay vốn, chỉ có phu nhân Nhã Hạnh – chủ tịch tập đoàn Lưu thị đồng ý nhưng điều kiện lại là…con gái ông.– Nếu ngài Trương đây muốn vay vốn, thì hãy gả con gái của mình cho con trai cả của tôi– Nhưng…con bé mới 20 tuổi, vả lại…nếu không nhầm…cậu cả nhà họ Lưu đã từng đính hôn…”– “Vậy thì sao? Chỉ là đính hôn, hơn nữa đã bị hủy bỏ. Ngài nghĩ nó không xứng với con gái mình?“_ phu nhân Nhã Hạnh vẫn không thay đổi sắc mặt, nhưng giọng có chút tức giận– Tôi không có ý đó…“Dù sao cũng do ngài quyết định thôi. Tôi xin phép đi trước”—————Sáng sớm, Tiểu Mai vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng ho từ phòng cha mình. Cô hé cửa đi vào thì hốt hoảng khi thấy ông Hàn đang ho ra máu vào chiếc khăn tay.– “Cha…!”_ Mai Mai vội vàng chạy tới, hai mắt đỏ hoe “Sao…sao…cha lại ho ra nhiều máu thế này…”Ông Hàn mệt mỏi dựa vào tường “Ta không sao, chỉ cần uống thuốc sẽ đỡ. Con mau đi học đi”Tiểu Mai im lặng nhìn cha rồi đột ngột lên tiếng “Con có chuyện muốn nói”Ông Hàn ngồi thẳng dậy, nhìn con gái, ôn tồn– Được. Con nói điMai Mai nắm lấy gấu áo mình, lắp bắp– Chỉ cần…con kết hôn là công ty sẽ được cứu đúng không cha?-Là mẹ con nói với con phải không? ta đã bảo bà ấy rồi mà…Kết hôn là chuyện đại sự cả đời, không thể ép buộc, con không cần phải làm vậy.– “Đâu có ai ép buộc, là con tự nguyện mà, cha cho con kết hôn có được không?”Ông Hàn thở dài– Cái con bé ngốc này, sao có thể ăn nói hồ đồ như vậy. Mau đi học điTiểu Mai vừa khóc vừa lắc đầu “Không, con đã suy nghĩ kỹ rồi…”Ông Hàn chau mày, day day trán, đau xót nói “Trương Hàn ta cả đời lăn lội trên thương trường, rốt cục đã làm sai điều gì…tại sao ông trời lại bắt đứa con gái duy nhất của ta phải chịu khổ thế này ?”Tiểu Mai cắn chặt môi, ngăn không để nước mắt rơi-“Cha đừng lo…mọi chuyện sẽ ổn thôi”_______________________________Ngày trọng đại cuối cùng cũng cưới tổ chức trong khách sạn 5 sao, mọi thứ đều được trang hoàng để đạt tới độ hoàn hảo nhất. Khách mời chỉ toàn tầng lớp thượng lưu, tất cả đều mặc trang phục màu trắng sang Mai ngồi trong phòng trang điểm, tâm trạng vô cùng lo khi đeo khăn voan lên mái tóc nâu xoăn nhẹ cho Mai Mai, nhân viên trang điểm tròn mắt thán phục– Woa, chị thực sự rất đẹp đấy!Tiểu Mai khẽ mỉm cười– Cảm ơnĐúng lúc này bà Thanh đi vào. Tiểu Mai ngạc nhiên nhìn ra cửa– Mẹ…Bà nhẹ vuốt tóc Mai Mai– Vậy là hôm nay người ta mang con gái của mẹ đi rồi– Mẹ này, con đi lấy chồng chứ có phải đi hẳn đâu…– Tiểu Mai, mẹ xin lỗi, vì gia đình mà con phải kết hôn sớm, bỏ lỡ bao dự định cho tương lai phía trước…Mai Mai ôm chầm lấy mẹ, mỉm cười nhưng đáy mắt vẫn không dấu được tia buồn bã– Mẹ yên tâm, con không sao, thực sự không sao mà…——–Khán phòng lung linh dưới ánh đèn pha lê huyền ảo. Ông Hàn xúc động nắm tay con gái chậm rãi tiến vào lễ đường trong tiếng nhạc du dương. Tiểu Mai nắm chặt lấy tay cha mà không biết nước mắt đã rơi từ lúc nào. Ông Hàn khẽ thở dài rồi đặt tay con gái vào tay chú rể“Mong con chăm sóc con bé hộ ta”Khải Phong đón lấy tay cô dâu, khóe môi kiêu hãnh cong lên, cúi nhẹ đầu.– Lưu Khải Phong, anh có nguyện ở bên chị Trương Tiểu Mai lúc hạnh phúc cũng như đau buồn, khi giàu cũng như khi nghèo, lúc mạnh khỏe cũng như ốm đau không?– Tôi đồng ý_ Khải Phong lạnh lùng đáp lại, thậm chí còn không nhìn sang cô dâu– Vậy còn chị Trương Tiểu Mai, chị có nguyện ở bên anh Lưu Khải Phong lúc hạnh phúc cũng như đau buồn, khi giàu cũng như khi nghèo, lúc mạnh khỏe cũng như ốm đau không?Mọi người đều im lặng chờ đợi câu trả lời của Tiểu Mai. Cô cúi gằm nhìn vào bó hoa cưới trên tay mình rồi lén nhìn xuống chỗ bố mẹ. Mai Mai hít một hơi thật sâu tự trấn an bản thân rồi nói “Tôi đồng ý”Tiếng vỗ tay đồng loạt vang lên sau câu nói của chủ hôn mỉm cười “Cầu chúc cho hai người mãi mãi hạnh phúc. “Khải Phong, bây giờ anh có thể hôn cô dâu của mình”Nghe đến đây, mặt Tiểu Mai tối sầm xuống, đầu óc trở nên trống rỗng, hoàn toàn không biết nên làm gì. Vô tình ngước lên, chạm vào ánh mắt sâu thẳm hút hồn của người đối diện, Mai Mai lại vội cúi đầu xuống. Đang mơ hồ suy nghĩ thì tay cô bị kéo lại. Trương Tiểu Mai kinh ngạc, còn chưa định hình được chuyện gì đang diễn ra thì môi Khải Phong đã áp sát xuống môi lễ đường như vỡ òa, chỉ có một mình Tiểu Mai là hai tai ù đi, không nghe thấy gì, hoàn toàn không nghe thấy gì hết. Tim cô sắp rơi ra ngoài khi lễ cưới kết thúc, phu nhân Nhã Hạnh đi tới nói với Khải Phong Con mau đưa Tiểu Mai về nhà đi, ngày mai hai đứa còn đi nghỉ tuần trăng mật nữa đấy. Mọi chuyện ở đây để mẹ lo– Con biết rồi_ Phong đáp lại rồi đi thẳngTrương Tiểu Mai đang ngồi nghỉ trong phòng của cô dâu. Từ nãy đến giờ cứ phải “lết” từ bàn này sang bàn khác với ông chồng mặt lạnh như tảng băng khiến chân cô như muốn rời ra khỏi cơ thể. Mai Mai cau mày cúi xuống xoa nhẹ vào cổ chân tê cứng của mình, thầm oán hận đôi giày cao tiếng gõ cửa vang lên. Tiểu Mai vội vàng đi guốc lại rồi nói vọng ra “Mời vào”Khải Phong mở cửa bước tới chỗ Mai Mai đang ngồi “Đi về thôi”Tiểu Mai gật đầu, nhanh chóng đứng lên. Nhưng vừa bước được vài bước thì cái chân lại đau nhức khiến cô chẳng thể đi nổi. Khải Phong không thấy cô đi theo, liền quay lại. Anh nhíu mày nhìn xuống đôi chân đang sưng lên của Mai Mai.– “Bỏ guốc của em ra đi”_ Phong lạnh lùng nói– “Hả?…À không cần đâu, tôi đi được mà” _ Tiểu Mai xua tay– “Bỏ nó ra đi”_ Khải Phong nói lại, giọng như ra lệnhChần chừ một lúc, Mai Mai mới tháo guốc ra. Khải Phong cúi xuống cầm đôi guốc lên “Chịu khó đi bộ ra xe, tôi không thể cõng khi em đang mặc váy cưới”Chuẩn bị tới đại sảnh, Phong chợt nhớ ra điều gì đó đột nhiên đứng lại. Tiểu Mai đang lẽo đẽo đi đằng sau, thấy vậy liền hỏi– Sao lại dừng thế?– Mau khoác vào tay tôi điTiểu Mai tròn mắt ngạc nhiên, vẫn không hiểu gì. Thấy cô chưa làm theo, Khải Phong hơi cau mày “Ngoài kia có rất nhiều khách mời, đừng để tôi nói lại lần nữa”Nghe đến đây, Tiểu Mai thở dài bước lên, gượng gạo khoác tay Khải đi ra bằng cửa phụ nhưng cả hai vẫn không tránh được ống kính phóng viên. Cánh nhà báo tới đây không chỉ vì hôm nay là ngày cưới của tổng giám đốc tập đoàn Lưu Thị lớn nhất Đông Nam Á mà còn vì sự xuất hiện của Khánh Ly. Cô là diễn viên trẻ tài năng, tuy mới 24 tuổi nhưng đã có 12 năm theo nghiệp diễn xuất. Khải Phong và Khánh Ly từng là một cặp đôi trai tài gái sắc khiến nhiều người ngưỡng mộ, luôn được tung hô trên báo chí. Chỉ 3 tháng trước họ vừa làm lễ đính hôn, vậy mà hôm nay, Lưu Khải Phong lại đang làm đám cưới với một cô gái khác. Đương nhiên chuyện này sẽ trở thành đề tài nóng cho phóng viên viết bài.– “Anh Lưu Khải Phong, tại sao anh lại quyết định chia tay diễn viên Khánh Ly?”– “Có người nói mẹ anh không chấp nhận một người con dâu làm trong ngành giải trí phải không?”– “Anh hay chị Ly là người đã nói lời chia tay?”– “Anh và vợ quen nhau từ khi nào?”Dù đã có vệ sĩ bảo vệ nhưng những câu hỏi cứ dồn dập đến với Khải Phong– “Cô Trương Tiểu Mai đã quyến rũ anh để chia rẽ mối tình của 2 người phải không?”– “Đúng vậy! Chị là kẻ cướp chồng người khác!!”_ Một vài fan của Khánh Ly đứng bên ngoài la đến đây, Mai Mai đứng khựng lại, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm ức.– “Không hề có chuyện đó! Tôi chia tay Khánh Ly trước rồi mới quen cô ấy! Từ giờ, nếu ai còn nhắc đến chuyện này thì đừng trách tôi không nói trước”Thấy Khải Phong đột ngột gắt lên, đám người cũng tự động giãn ra. Tiền tài và thế lực của Lưu thị đủ để khiến những người có ý định chống đối phải im nắm chặt tay Tiểu Mai khó khăn vượt qua đám người, đi ra bãi đỗ xe. Trương Tiểu Mai thoáng đỏ mặt nhưng vẫn thầm cảm ơn anh đã đứng về phía đến bãi đỗ xe, không còn ai nhìn thấy 2 người, Khải Phong liền buông tay Mai Mai. Lúc này, nhìn anh như đang đeo một chiếc mặt nạ vô cảm, ánh mắt không còn dịu dàng như 1 giây trước đó, thực sự rất khác.“Vừa rồi những người phóng viên đã nói gì khiến anh tức giận?”_ Mai tự hỏi thầm– Đứng đây chờ tôiKhải Phong nói rồi đi ra lấy xe. Phong lái xe ra chỗ Tiểu Mai đứng chờ. Cô vừa mở cửa định bước lên thì giọng nói lạnh lùng truyền tới– “Ngồi ra ghế sau đi”[20 vote Sam đăng tiếp nha]
chi la toi nho em