Chân Mệnh Thiên Tử ( tiếng trung: 真命天子 ) là một bộ phim thần thoại cổ trang Hồng Kông sản xuất vào năm 2015 với sự tham gia của Trương Trác Văn, Ô Tĩnh Tĩnh, Hải Lục, Quý Tiểu Băng, Hách Trạch Gia, Từ Nguyên Bác, Lưu Hạo Nham
Khi mua sổ sứ mệnh mùa 46 của Liên Quân Mobile người chơi sẽ sở hữu 3 bộ trang phục lần đầu xuất hiện trong game khi đạt các cấp độ nhất định. Trong đó: Cấp độ 1: Trang phục Mganga - Nhà Hóa Học (Bậc A) Cấp độ 20: Trang phục Gildur - Bác Học Thiên Tài (Bậc S+ Hữu Hạn)
Lịch sử Trung Hoa không thiếu những bậc đế vương có mối tình chị em nổi tiếng và trở thành đề tài bàn tán xôn xao cho hậu thế. đôi đến với nhau sinh ra chân mệnh thiên tử Tuy Minh Hiến Tông có Hoàng hậu nhưng không hề che giấu sự ưu ái mà ông dành cho Vạn Trinh
1. Hằng Nga bôn nguyệt - Chớ đánh mất cơ duyên và bản tâm tốt đẹp của sinh mệnh. Trung thu là Tết đoàn viên. Hằng Nga là chủ đề chính trong câu chuyện Thần thoại về Tết Trung Thu. Trong sách cổ "Hoài Nam Tử" thời Tây Hán có câu chuyện nguyên tác về Thường Nga (Hằng
24. Ái Châu: Con là đứa con gái cưng và sẽ có tiền đồ rộng mở. 25. Băng Châu: T ên con gái mệnh Kim m ong con sẽ luôn xinh đẹp, thanh khiết và sang trọng. 26. Tâm Châu: Người con gái quyến rũ và có tấm lòng lương thiện. 27. Bích Châu: Viên ngọc quý màu xanh bích. 28.
Đọc truyện Khống Trùng Khống Thiên Hạ (Khống Trùng Khống Vận Mệnh) miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
TOÀN VĂN MỆNH VẬN PHÚ: Trời có gió mây bất trắc, người có trẻ già họa phúc. Rết có trăm chân đi không bằng rắn. Hùng kê (*) hai cánh, bay chẳng bằng quạ. Hành trình tuấn mã ngàn dặm, không người cưỡi chẳng thể tự đi. Người có chí lớn ngút trời, không gặp vận
Tập 1 bộ phim Thiên Tài Cơ Bản Pháp, thu hút người xem với những cảnh quay ấn tượng dàn dựng tại Trung Quốc. Bộ phim Thiên Tài Cơ Bản Pháp (The Heart Of Genius) kể về câu chuyện của thiên tài toán học Lâm Triệu Sinh, con gái của ông Lâm Triều Tịch, và một thiếu niên có chỉ số IQ cao - Bùi Chi là những người
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Editor Nguyễn Nghi Beta Anh Bự, An Điềm - Vì ăn mừng truyện có áo mới nên Cá tặng mọi người 1 chương nữa nhé😘😘😘 thoả lòng phần nào mong muốn tát mặt nam chính của các đọc giả nè ☺️☺️☺️ À nhắc nhẹ 5k view sẽ bão 5c nhé 😘😘😘 Động tác gắp rau của anh không hề dừng lại. Buổi sáng cùng Ôn Ngưng đi siêu thị, anh nhận được điện thoại liền đến công ty, sau khi trở về lập tức cùng ông nội cãi nhau một trận, đúng lúc chuyện anh giao cho Nhậm Thiên Cao điều tra có tin tức nên lại đi, cuối cùng trễ thời gian ăn bữa cơm tất niên này. Một ngày vất vả nên anh cũng chưa ăn gì. Lúc Ôn Ngưng nói đã đem đồ ăn hâm nóng lại xong rồi anh thật sự không muốn ăn. Bây giờ ngồi xuống ăn được vài miếng lại cảm thấy ngon miệng. Ôn Ngưng khi còn rất nhỏ đã tự học nấu ăn, tay nghề rất tốt, món ăn trên bàn đều là món Giang Thư thích, không chỉ có hương vị ngon mà còn giống với vị quen thuộc không thể giải thích sâu trong trí nhớ của anh. Trước đây, trong nhà phần lớn đều là do Từ mẹ nấu, Giang Thư chưa từng ăn qua thức ăn do Ôn Ngưng nấu. Vào đêm giao thừa mẹ Từ về nhà ăn Tết, mọi thứ đều do Ôn Ngưng nấu. Anh có cảm giác quen thuộc này hai lần. Một lần là ở hiện tại. Một lần khác, chính là hôm anh trở về công ty từ khu nghỉ ven biển, hôm đó Nhậm Thiên Cao đã lấy cơm trưa từ hộp giữ ấm cho anh ăn. Dáng vẻ ăn cơm của Giang Thư không được coi là tao nhã, nhìn qua lại có vẻ thô kệch thật không phù hợp với thân phận của anh, lúc này cứ ăn hết miếng này đến miếng khác, nửa bát cơm đã hết, còn uống thêm vài ngụm canh. Giống như là không nghe thấy Ôn Ngưng vừa nói cái gì. Sau khi ăn xong, anh lấy khăn giấy lau miệng, nhìn Ôn Ngưng đang ngồi yên lặng đối diện "Tay nghề không tệ nha cô gái nhỏ." Vừa nói xong, anh theo thói quen vươn tay bóp hai má mềm mại của Ôn Ngưng. Trong quá khứ cô gái nhỏ đã từng cười nhẹ để mặc anh giày vò thế nhưng đêm nay Ôn Ngưng lại vô thức nghiêng đầu sang một bên, tránh né tay anh. Bàn tay to của Giang Thư dừng lại trong khoảng không, chớp mắt một cái, sau đó cười tủm tỉm thu tay lại, yết hầu nâng lên trượt xuống, lông mày hơi nhíu lại, đầu lưỡi áp vào hai má, nhìn có chút lưu manh "Còn không cho chạm sao." Anh lấy một chiếc khăn giấy khác lau tay, đứng dậy nói "Được rồi, bát đũa cứ để đó cho người hầu dọn dẹp, cô đừng cố sức nữa. Lên lầu nghỉ ngơi đi. Bình thường buổi tối đều bám theo tôi ầm ĩ, hôm này như thế nào lại tránh né, im lặng như vậy." Anh nói xong, cũng không đợi nghe Ôn Ngưng nói, liền xoay người rời nhà ăn, từ đầu đến cuối chính anh cũng không phát hiện ra rằng mình không dám nhìn vào mắt của Ôn Ngưng. "Giang Thư, tôi nói rằng chúng ta ly hôn đi." Giọng nói bình tĩnh của Ôn Ngưng khiến anh cảm thấy buồn chán vô cớ, những gì cô nói anh không muốn nghe. Thật ra, lần đầu tiên cô nói anh cũng đã nghe thấy rồi, nhưng anh chỉ coi cô như một cô gái nhỏ giận dỗi vì anh không thể cùng cô ăn cơm tất niên được. Nam nữ thường xuyên xảy ra cãi nhau, sau thời gian dài kết hôn lâu nhưng Ôn Ngưng rất ngoan ngoãn, hầu như không bao giờ chủ động giận dỗi. Có lúc anh cũng cảm thấy khá thú vị, anh cũng vui lòng mà thêm chút điểm thú vị trong chuyện vợ chồng. Người đàn ông kiên nhẫn bước đến trước mặt cô, nắm lấy cổ tay cô rồi ôm người con gái vào trong ngực bao quanh bởi vòng tay rộng của mình, giọng nói từ trong cổ họng trầm xuống "Được rồi, tức giận cũng đã tức giận xong, đừng vui đùa quá trớn. Hôm nay tôi không tính toán với cô, đổi lại nếu như là lời từ người khác nói thì cũng đừng mong ở thành phố Hàn này lăn lộn." Nghe qua những từ này có vẻ như thêm một chút thiên vị, nhưng khi nghĩ kĩ lập tức có thể nhận ra từng từ phát ra ở cổ từ trên cao nhìn xuống có một sự uy hiếp. Nói xong anh dùng bàn tay to vuốt ve phần ót của cô, xoa nhẹ mái của cô, rất giống với cách anh thỉnh thoảng vuốt ve con chó nhỏ trong nhà. Ôn Ngưng đã cố gắng bình tĩnh cả đêm, nhưng phiền muộn lại đột nhiên xuất hiện. Đôi khi nghĩ lại, anh đối xử với cô cũng giống như đối xử với con chó nhỏ trong nhà. "Lại đây." "Nghe lời." "Đừng lộn xộn." Đây dường như là ba từ mà anh ấy thường nói nhất, nếu nói điểm khác nhau thì đó là cô rất ngoan và nghe lời, còn con chó không nghe lời và gây rắc rối, nhưng cô sẽ không như vậy. Kết hôn thời gian dài như vậy, cô đã biết tính tình, cách cư xử của Giang Thư đối với mọi người và mọi việc đều duy ngã độc tôn* độc tài. Tuy nhiên cô vẫn hy vọng có thể dùng sự chân thành nhất của mình để lấy lòng anh và làm cho anh vui vẻ, dường như cô chưa bao giờ cãi nhau với anh. Nhưng cuối cùng khi cô nói "ly hôn", anh ấy nghĩ cô chỉ đang kiếm chuyện nổi giận. Ôn Ngưng bị anh áp vào trong lồng ngực, trong mũi đều là hơi thở độc đặc biệt của anh, mắt cô nhất thời ươn ướt, đơn giản dụi dụi vào ngực anh, lau khô nước mắt không cam lòng, sau đó nhẹ nhàng đẩy anh ra. Cô gái nhỏ cúi đầu, không muốn anh nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình. "Được rồi, em mệt rồi, lên lầu ngủ đây. Anh đã mệt một ngày rồi, đêm nay anh sẽ không đụng vào em để cho em ngủ ngon một giấc. Chúc mừng năm mới." Hóa ra trong lòng anh, không động đến cô cũng đã được coi là rộng lượng và ân cần rồi. Ôn Ngưng cố kìm nước mắt, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt "Chúc mừng năm mới." Chúc mừng năm mới, anh trai Giang Thư. Trong khoảng mười năm trở lại đây, cô đều nói như vậy với bầu trời đêm tối vào mỗi đêm giao thừa. Lúc đó, cô nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội đón năm mới với anh trai Giang Thư, chính bản thân cô sẽ nói lời chúc mừng năm mới với anh ấy, nhưng cô không nghĩ đến, cuối cùng lại là hoàn cảnh như bây giờ. Lúc trước Ôn Ngưng rất dễ dỗ dành, thậm chí cô có thể tự mình nguôi giận một cách dễ dàng mà không cần anh phải dỗ dành chút nào, vừa rồi anh nhẫn nại mà nói một câu dài những lời dỗ dành như vậy, bây giờ tự nhiên cảm thấy cô gái nhỏ đã không còn nổi giận nữa. Sau khi Ôn Ngưng nói lời chúc mừng năm mới, Giang Thư cong môi, vẻ mặt không ngờ đến "Ừm, trở về phòng đi." Người đàn ông định dùng bàn tay to cầm tay cô, nhưng Ôn Ngưng lại khoát tay ra "Ly hôn vui vẻ, Giang Thư." Giang Thư lúc này đã hoàn toàn không kiên nhẫn, lông mày hiện lên vẻ cáu kỉnh "Mẹ nó, ầm ĩ chưa đủ sao? Năm mới đừng làm tôi không vui." "Em không gây chuyện với anh, Giang Thư, em rất nghiêm túc." Cô nhẹ nhàng nói, như đang dùng chút sức lực cuối cùng, "Hơn nữa, lúc trước không phải đã cho em ký giấy ly hôn sao." Nói đến đây Ôn Ngưng nhếch khóe môi tự giễu cười "Có lúc em cảm thấy mình thật sự rất nực cười. Lúc anh yêu cầu em ký vào giấy ly hôn, hay ngày anh không đến hôn lễ, em nên biết rằng anh không phải quay lại tìm em, ngay từ đầu anh đã không muốn lấy em. Cuộc hôn nhân này là do ông nội anh áp đặt cho anh. Nếu anh không hạnh phúc, em có thể hiểu được. " "Xin lỗi." Cuối cùng, cô là người mềm lòng, cho dù ly hôn cô vẫn luôn tìm lỗi ở chính mình. "Xin lỗi Giang Thư, trước đây em thật sự không biết quan hệ giữa chúng ta là vì lý do này." "Mạng của anh thực sự đáng giá, nhưng anh không phải trả giá bằng cuộc hôn nhân của mình. Khi em được sinh ra, một sợi dây rốn đã cứu sống anh, việc này ông nội đã đề cập đến với em trước khi ông ốm nặng. Lúc đó em không coi trọng chuyện đấy, nhưng không ngờ vì chuyện này mà đã trói chặt anh nửa năm." "Gặp phải người mình không thích chắc là buồn nôn lắm? Hơn nửa năm kết hôn anh cũng vất vả rồi." Giang Thư nhìn cô gái nhỏ trước mặt đã cùng mình trải qua không biết bao nhiêu lần triền miên ngày đêm. Nụ cười thận trọng, e lệ và ngưỡng mộ khi nhìn thấy anh trong quá khứ đã biến mất, thay vào đó là một nét mặt vô cùng bình tĩnh. Bình lặng như nước đọng. Và những câu nói đó giống như một tảng đá bất ngờ rơi xuống mặt nước tĩnh lặng, dù chỉ là một hạt nhỏ thì nó cũng có thể gây ra vô số gợn sóng. Tuy nhiên, Giang Thư vẫn là Giang Thư, mặc dù không muốn nghe từ trong miệng cô lại nói ra hai từ ly hôn vào lúc này, nhưng anh vẫn cao cao tại thượng như trước, người có thói quen kiểm soát rất ít khi thực sự có thể hạ thấp bản thân, bỏ bớt kiêu ngạo của mình. "Đúng vậy, chúng ta đã ký vào thỏa thuận ly hôn, thế thì sao? Gần đây cô thiếu tiền đúng không? Nếu tôi nhớ không lầm thì trước đây tôi đã đưa thẻ cho cô, có lẽ đời này cô ăn chơi cũng không hết, ông nội từ trước đến nay cũng hào phóng, nếu không đủ tôi có thể cho cô bao nhiều cũng được, vậy tại sao cô còn muốn nghĩ đến tài sản bồi thường sau khi ly hôn?" "Chuyện đơn giản như thả dây dài để câu được con cá lớn như vậy tôi nghĩ cô đã nghe qua, Ôn Ngưng, cô nên nhìn xa một chút có, ở bên tôi, cô có thể nhận được nhiều hơn những gì viết trên tờ giấy đó." Anh có lẽ không để ý rằng chính mình có chút luống cuống, thậm chí còn so sánh mình với con cá lớn trong mắt doanh nhân, tự mình đưa cho Ôn Ngưng một cần câu, để cô ấy bắt. Chỉ là, tư thế giao cần câu vẫn luôn từ trên cao nhìn xuống, khiến người khác luôn có cảm giác được bố thí. Ôn Ngưng cười nhẹ, hóa ra trước đây anh ấy cũng không khác mọi người mà khinh thường cô, trong lòng anh ta cô chỉ ham tiền của nhà họ Giang nên mới nguyện ý gả cho một người khi còn trẻ. Không, đây chỉ là một giấc mơ mà cô không nên có, một giấc mơ kéo dài mười hai năm. Bây giờ đã tỉnh mộng, cô cũng nên rời đi. Ngón tay cô gái nhỏ gỡ bàn tay của anh đang nắm lấy vài mình ra, cô thở dài một hơi, như thể vắt hết sức lực để tách ra "Từ đầu đến cuối tôi chưa đụng đến tiền của anh, lì xì ông nội cho tôi cũng để ở trên bàn phòng khách, mọi thứ trong Ngự Kiền Loan tôi cũng không lấy. Nếu anh không tin lời tôi nói thì anh có thể tự mình đi kiểm tra." Giang Thư bất mãn cắn chặt hàm răng, nhếch mép cười lạnh, không thể kiềm chế được tính ngang ngược ẩn sâu của bản thân, tiện tay cầm đĩa cơm trên bàn ném vào góc tường. Đĩa sứ vỡ tan tành xuống đất, Ôn Ngưng khẽ chớp mắt mà nhìn. Sau khi đưa Giang Thư về nhà Nhậm Thiên Cao vẫn chưa rời đi, nghe thấy có gì đó không ổn trong biệt thự, lập tực vội vàng chạy vào. Ôn Ngưng nắm chặt lòng bàn tay, tiếp tục thì thào nói nhỏ "Em cũng đã đem tiền ăn ở ở Ngự Kiền Loan trong mấy tháng này đặt ở trên bàn. Có thể không quá nhiều nhưng hiện tại em chỉ có nhiêu đó tiền tiết kiệm thôi. Phần còn lại, chính là tiền phẫu thuật anh đã trả cho ông nội, chú đã nói cho em biết mà khả năng của em có hạn, tạm thời không đủ nhưng cũng đã giải quyết xong rồi, để chung lại một chỗ." Cô gái nhỏ bước đến bên cạnh bàn ăn, lúc này Giang Thư mới phát hiện chiếc ba lô cô mang theo đã được đặt ở đó từ lâu, có kích thước bằng cặp học sinh, cô muốn đi liền như vậy thật sao. Giang Thư cười lạnh "Được, tôi muốn xem cô có thể đi đâu nếu như ra khỏi Ngự Kiền Loan." Ôn Ngưng mím chặt môi dưới khi quay người lại, vì sợ nước mắt rơi xuống trước mặt anh, nhưng tiếng khóc yếu ớt trong giọng nói của cô vẫn không thể kìm nén "Tạm biệt Giang Thư, em chúc anh có thể tìm được cô gái mà anh yêu." Tạm biệt, anh trai Giang Thư của em. *** Bên ngoài gió lạnh đến thấu xương, mưa to lại còn xen lẫn tuyết rơi, Ôn Ngưng không có mang theo ô, đeo túi trên lưng liền bước ra ngoài. Mưa lạnh lẽo rơi xuống, cô gái nhỏ không thể mở mắt vì mưa, nhưng cô vẫn chạy ra ngoài không chút do dự. Trong lòng thậm chí có một tia mừng rỡ, may mà trời mưa, để cho cô có thể khóc thét lên. Lúc Nhậm Thiên Cao lao tới, anh không ngờ lại nhìn thấy một người như Tu La, lúc này một người chạy ra ngoài còn một người thì không động đậy, anh ta nên đuổi theo hay ở lại. Nhưng mà lúc mới vào cửa, anh nghe rõ ràng được Giang Thư lạnh lùng, cười giễu cợt, càng nghĩ cũng mặc kệ trước mắt anh có phải là ông chủ của mình hay không, liều mạng nói "Chủ tịch Giang, lần trước anh để cho tôi điều tra cuộc sống lúc trước của vợ anh. Hôm nay anh cũng đã xem qua tài liệu tôi đem đến, anh đừng trách tôi nhiều lời. Trước đây vợ anh sống thật sự rất khổ sở, bị đánh đập mắng mỏ. Cô ấy gả cho anh, anh nên yêu thương cô ấy nhiều hơn nhưng những gì anh vừa nói không phải là dựa vào cô không có chăm sóc, không có ai bảo vệ, nhà mẹ đẻ cũng không thể dựa vào mà khinh thường cô ấy hay sao." "Hơn nữa, vợ của anh hoàn toàn dựa vào chính mình mà từ từ trưởng thành, khó khăn nào cũng vượt qua. Sau khi rời đi, cô ấy chỉ có một mình, rời đi như vậy thật sự không thể sống nổi." Trời đã rất khuya, Giang Thư cũng không dám nghĩ tới đến một cô gái nhỏ như Ôn Ngưng có thể tự mình đi đâu, bên ngoài vẫn còn mưa to, hôm này trời còn rất lạnh, lá gan của cô thật sự khi rời đi trong thời tiết này. Yết hầu người đàn ông trượt lên trượt xuống, vẻ mặt bình thản, đôi chân dài bước nhanh ra ngoài. Nhậm Thiên Cao đuổi theo phía sau mở ô cho anh, Giang Thư mở cửa vào ghế sau, Nhậm Thiên Cao tự giác ngồi vào ghế lái. Giang Thư "Lái xe." Nhậm Thiên Cao "Vâng, Chủ tịch Giang, tôi nên đi hướng nào?" Giang Thư "Bây giờ là năm mới cô ấy không thể bắt được taxi, tự mình đi bộ nên cũng chưa đi xa. Tìm cho tôi." Có lẽ sau nửa năm kết hôn, hai bên vẫn hiểu nhau, Ôn Ngưng thực sự không đi quá xa như lời Giang Thư nói. Thậm chí còn gần hơn anh nghĩ. Chỉ hơn một phút sau khi xe chạy ra ngoài, anh đã nhìn thấy một bóng dáng nhỏ nhắn trong gian nhà cách biệt thự không xa. Cô gái nhỏ ôm chân cuộn mình trên chiếc ghế, khuôn mặt gầy gò tái đi vì lạnh. Ôn Ngưng không có bạn ở thành phố Hàn, cô chạy ra ngoài vào buổi tối mà trên người cũng không có nhiều tiền, lại là đêm giao thừa, nên khi rời khỏi Ngự Kiền Loan một lúc cô cũng không tìm được chỗ ở. Từ nhỏ cô đã nhát gan và sợ nhất là bóng tối, nên cô chỉ đơn giản ở trong một gian nhà cách biệt thự không xa, ít nhất có thể trốn mưa, đợi đến trời sáng mới tính tiếp. Trong một ngày, cô trải qua sự phấn khích, mất mát, Tết Nguyên Đán, ly hôn, vô lý và mệt mỏi, dù thân mình là sắt cô cũng không chịu được. Cô gái ôm chân yên lặng khóc nhỏ khóc lặng một lúc trên ghế dựa trên bãi biển, rồi lăn ra ngủ mà ba lô vẫn còn trên lưng. . Cách đó không xa, trong xe Nhậm Thiên Cao cầm vô lăng không ngừng nhìn Giang Thư từ kính chiếu hậu. "Tắt máy, tắt đèn xe." Người đàn ông nói nhẹ, châm một điếu thuốc. Nhìn qua không nhanh không chậm. Nhậm Thiên Cao thầm phỉ báng, lúc ra ngoài vẫn còn căng thẳng, không ngừng yêu cầu cậu tăng tốc tìm kiếm xung quanh, ban đầu chạy một vòng cũng không tìm thấy cô, sắc mặt Giang Thư tối sầm đến mức không dám nhìn, còn cử đội bảo vệ của công ty gồm hàng trăm đến hàng nghìn người đến để thực hiện một cuộc tìm kiếm này. Nhưng bây giờ người đang ở ngay trước mặt anh, vậy mà anh lại tỏ ra thờ ơ và bất cần. Mưa to vẫn đang tiếp tục trút xuống, cửa kính xe của Giang Thư mở toang, không quan tâm đến nước mưa tạt vào, chỉ nghiêng đầu, đôi mắt như chim ưng nhìn cô nhóc bị lạnh đang ngủ trên ghế tắm nắng không nhúc nhích. Nhậm Thiên Cao do dự hồi lâu, muốn mở miệng mấy lần, cuối cùng run rẩy mở miệng "Chủ tịch Giang, tôi đi đưa phu nhân trở về được không? Dù sao chòi nghỉ mát kia cũng không thể ngăn mưa được, cô ấy có thể bị cảm lạnh..." Giang Thư đột nhiên thu hồi tầm mắt, dùng ngón tay ấn nút nâng cửa sổ lên, nhắm mắt lại trầm mặc, lạnh lùng cong môi "Chịu một chút khổ sở mới có thể nhớ lâu một chút, không chịu nổi sẽ trở về nhà. Không có việc gì lại cùng tôi nổi giận bỏ đi nhưng chỉ dám chạy đến cửa nhà." Anh có lẽ chính mình cũng không nhận ra, lúc tâm tư của anh đều ở trong chòi nghỉ mát kia thì thuốc trong tay anh đã đốt hết mấy điếu, nhưng lại không có hút ngụm nào. Giang
Trọn bộ[*] Mệnh Trung Thiên Ái Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Bạn đang theo dõi đọc truyện full hay Mệnh Trung Thiên Ái của tác giả Cửu Đâu Tinh rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Hán Việt Mệnh Trung Thiên VịThể loại Nguyên sang, Ngôn Tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Nhẹ nhàng,….. 【 Hợp đồng kết hôn / Cưới trước yêu sau / mặt dày theo đuổi lại vợ* / Văn giới giải trí ngọt ngào dễ chịu】 [*] Câu đầy đủ là ”Kiêu ngạo nhất thời sảng, truy thê hỏa táng tràng”. Mọi người có thể hiểu là lúc đầu nam chính chảnh chảnh lạnh lùng các kiểu không chấp nhận tình cảm của nữ chính rồi sau này làm đủ thứ để theo đuổi lại nữ chính. Cô gái nhỏ đáng thương ngọt ngào mềm mại X Tổng giám đốc bá đạo chiếm hữu, ảo tưởng, điên cuồng. ————————————————- 【 Văn án 1】 Thiếu nữ như hoa Ôn Ngưng vừa được 20 tuổi đã bị buộc trờ về Hàn thành để thực hiện hôn ước cùng với nhà họ Giang, đối tượng là Giang Thư. Cô có tâm tư riêng, nghĩ rằng dù hôn nhân này khởi đầu không phải từ tình yêu nhưng trước khi thời hạn ly hôn đến, cô mong mình có thể khiến Giang Thư động lòng. Thế nhưng dù cô có hạ thấp bản thân để hùa theo anh như thế nào, tâm của anh vẫn lạnh băng như trước. Đêm đó rời đi, mưa to gió lạnh, cô gái nhỏ ôm chân cuộn mình nơi ghế lạnh, khuôn mặt gầy gò, nhỏ nhắn bị đông lạnh làm cho tái nhợt. Trong xe cách đó không xa, trợ lý trong lòng thấp thỏm mở miệng “Giang tổng, tôi đến đó đem bà chủ trở về được không?” Người đàn ông lạnh lùng nhếch môi, đôi mắt khép hờ “Chịu chút đau khổ để nhớ lâu, chịu không nổi sẽ tự biết quay về.” Giang Thư lần đầu tiên tính sai, đêm ấy qua đi, ngay cả tiếng động của cô cũng chưa từng nghe qua. Giang Thư nhận được tin em gái mình gây chuyện ở quán bar, gọi điện yêu cầu người nhà đến nộp tiền bảo lãnh. Vài tuần sau đó. Người đàn ông không thèm để ý “Đừng thả ra, cứ giam giữ đi.” Giang Mông Mông nghe được vội la lên “Anh! Em với chị dâu nhỏ ở đây này! Cũng cùng em bị giam giữ nè! Mau cứu chúng em đi!” Giang Thư bỗng chốc ngồi dậy “Em đưa cho anh nói chuyện với cô ấy.” Ôn Ngưng quay mặt sang nơi khác “Không muốn nói.” Người đàn ông im lặng trong giây lát “Chờ anh, anh sẽ đến ngay.” 【Văn án 2】 Sau đó, vị thái tử gia thành phố Hàn tham gia một chương trình về tình yêu và Ôn Ngưng bị ép phải tham gia. Nam diễn viên bắt chuyện với Ôn Ngưng, đôi mắt Giang Thư sâu thẳm, chỉ còn kém đem hai chữ chiếm hữu viết lên mặt. Nhưng thái độ đó lại bị anti fan mắng chửi. —- “Giang tổng cực kì phẫn nộ, nhất thời gương mặt tối sầm lại, nhìn giống như là muốn chém chết Ôn Ngưng sau đó rời đi vậy.” Đêm đó, sự cố về âm thanh của chương trình bị lộ ra bên ngoài và trở thành chủ đề nóng trên mục tìm kiếm trên mạng. Giọng nói trầm ấm của người đàn ông”Ngưng Ngưng, em là của tôi.” Ôn Ngưng “Tôi đã sớm không phải là của anh.” Bullet screen* nín thở, tất cả đều đang chờ người đàn ông hẹp hòi, bạc tình này nổi giận. Nhưng lại nghe thấy anh than nhẹ một tiếng, ôn nhu cười nhẹ mang cảm giác cưng chiều “Vậy thì tôi là của em.” [*] Bullet sccreen nguyên văn là 弹幕 danmaku là một thuật ngữ phổ biến ở Trung Quốc dùng để chỉ những bình luận chạy trên màn hình. Một vài phút sau, Giang Thư đăng lên Weibo ——— “Vốn có dũng khí mắng một câu đã khó, nay theo đuổi lại càng khó hơn.” Tết đến, người hâm mộ couple !Aaaaaa!! Đường ngọt quá đó nha! Doc truyen menh trung thien ai lttp truyen chu ebook prc download khoá Đọc truyện Mệnh Trung Thiên Ái full, chương 1, chương cuối. Mệnh Trung Thiên Ái wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Mệnh Trung Thiên Ái review, Mệnh Trung Thiên Ái Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Mệnh Trung Thiên Ái
“Anh Giang Thứ, anh đừng sợ, Ngưng Ngưng theo anh…”Năm 8 tuổi, Ngưng Ngưng từng hứa như thế với một người con trai mình tình cờ cứu được trên núi. Họ hẹn ước sẽ ở bên nhau. Giang Thứ vào năm 16 tuổi hứa sẽ đưa Ngưng Ngưng đi khỏi nơi này, tránh xa đòn roi của những người họ hàng độc ác. Nhưng ngày mà Giang Thứ được giải thoát khỏi bọn bắt cóc, cô bé 8 tuổi mà mình đã nguyện lòng bảo bọc lại không còn ở đấy...… Mười hai năm sau, Giang Thứ vì đền ơn cứu mạng mà thực hiện lời hứa cưới một cô gái mình không yêu về làm vợ. Ôn Ngưng vì thế trở thành vợ của Giang Thứ trong một đám cưới mà chú rể đến xuất hiện còn không thèm đến. Nhưng thế thì đã sao chứ? Rốt cuộc Ngưng Ngưng cũng tìm được anh Giang Thứ rồi! Rốt cuộc sau hai lần cứu mạng anh, Ngưng Ngưng cũng được ở bên cạnh anh như lời hứa hẹn năm xưa… … Chỉ là… Anh Giang Thứ đã không còn là anh trai của ngày xưa… anh không nhớ ra Ngưng Ngưng! Anh không cần Ngưng Ngưng! … Thế thì có sao? Ngưng Ngưng yêu anh và nguyện đời này mãi ở bên cạnh anh...Ôn Ngưng thật sự làm được. Dù anh có thể bỏ rơi cô bất kỳ lúc nào chỉ vì một cuộc điện thoại; dù anh có thể bận việc xuyên đêm không về nhà; dù anh có thể dùng cô để thoả mãn dục vọng, rồi tàn nhẫn nói với cô không quen có người ngủ bên cạnh; dù trong lòng anh luôn có hình bóng của một người con gái khác, thì cô vẫn luôn dịu dàng và tìm mọi cách làm anh hài lòng. Ánh mắt cô vẫn dõi về phía anh, dù là trong đêm tối, trên chiếc sofa cạnh giường anh, hay là đằng sau lưng khi bước chân anh bỏ lại cô ở phía sau...Cô những tưởng chỉ cần được ở bên cạnh anh, thế là đủ. Nhưng mà, khi tình yêu mỗi lúc một lớn, con người ta lại sẽ càng muốn nhiều hơn và lại càng dễ bị chính tình yêu đấy tổn thương đến trí mạng. Và Ôn Ngưng cũng thế. Rốt cuộc tình yêu vốn đã thành tín ngưỡng và cố chấp trong lòng cô suốt 12 năm vẫn không thể thắng được sự thật trần trụi tình yêu chỉ tồn tại khi nó đến từ hai phía. Nếu không, đó chỉ là một sự tra tấn và giày vò. Đêm giao thừa đầu tiên sau khi kết hôn cũng là lúc Ôn Ngưng nói “Giang Thứ chúng ta vẫn nên ly hôn đi”.… Cũng là lần đầu tiên Giang Thứ, dù miệng bảo “ăn chút đau khổ thì sẽ nhớ lâu, chịu không nổi nữa thì sẽ tự biết về nhà”... nhưng lại thức suốt đêm cầm ô che chắn cho một cô gái giữa trời mưa lạnh lẽo… Lần đầu tiên, dù không thể kìm nén tính khí kiêu ngạo của bản thân mà để cô đi, nhưng lại đuổi theo sau, rồi lại chẳng dám dỗ người quay về…Đêm mưa hôm ấy chứng kiến sự chấm dứt một tình yêu hèn mọn kéo dài 12 năm cô dành cho Giang Thứ. Đồng thời cũng mở ra một hành trình truy thê dài đăng đẳng của Giang tổng. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandMột trăm chương truyện thì hành trình truy thê phải kéo dài đến ⅔. Dài hơi nhỉ? Hẳn một bộ phận người đọc sẽ cảm thấy mệt mỏi và ngao ngán với sự “cứng đầu” của nữ chính. Thậm chí đôi lúc giữa trang truyện, mình cũng thầm nghĩ ngoài đời chắc chả ai kiên nhẫn được như anh và chắc cũng chả có chị nữ chính nào “tàn nhẫn” được đến thế. Nhưng, ngần ấy thời gian mới là đủ cho sự trưởng thành của hai tâm hồn, để cho họ có thể dẹp bỏ sự tự ti và kiêu ngạo mà thật sự yêu thương nhau bằng một tình yêu bình đẳng. Ôn Ngưng dù từ đầu chí cuối chỉ yêu một mình Giang Thứ nhưng đó lại là một tình yêu có xuất phát điểm quá tiêu cực. Cô yêu anh nhưng lại tâm niệm rằng dù anh không yêu cô cũng không sao. Chính vì sự yếu đuối mà cô cứ nghĩ là vị tha đấy đã nuôi dưỡng sự ích kỷ của Giang Thứ chỉ biết đòi hỏi và hưởng thụ sự ngoan ngoãn và phục tùng từ phía cô. Mãi cho đến khi cô nhận ra tình yêu đơn phương sẽ không có kết quả, những cố gắng ấy sẽ chẳng đi đến đâu thì những tổn thương anh gây ra cho cô đã tạo thành bóng ma tâm lý và một rào cản quá lớn để cô có thể tin được những việc Giang Thứ làm cho cô là tình yêu chứ không phải là một thói quen, hay cảm giác muốn chinh phục. Thế là thay vì lắng nghe con tim, cô lại phải cố dùng lý trí để ép mình rời xa anh, phủ nhận mọi cố gắng của anh. Còn Giang Thứ, anh khác hẳn với đại đa số nam chính bị ép hôn. Anh dù nghĩ mình không yêu cô gái này nhưng ngay từ đầu lại vì lý do nào đấy si mê và hưởng thụ cảm giác ở bên cô. Tiếc thay anh lại xem sự dịu dàng và ấm áp của cô là chuyện đương nhiên. Cho đến khi mối quan hệ chông chênh của họ bị đạp đổ triệt để bằng sự vô tâm của bản thân anh, bằng sự tự vệ của Ôn Ngưng và bằng những hiểu lầm liên tiếp nhau…Thì cũng có làm sao? Anh phụ cô thì anh sẽ tự mình dỗ cô trở cuộc ở cuối con đường truy thê cũng là ánh sáng của hạnh phúc. Nhưng ở đoạn cuối con đường lại luôn có những bất ngờ…… Một trận động đất xảy ra, Giang Thứ ngược dòng người quay trở về để cứu Ôn Ngưng trong đống đổ nát… … Tỉnh lại sau cơn hôn mê, anh nhìn thấy cô gái nhỏ xinh ấy đang tựa trên ngực mình, cảm giác thật ấm áp biết bao…Rốt cuộc anh cũng tỉnh lại, “Anh Giang Thứ”...… Nhưng vì sao anh không gọi cô là Ngưng Ngưng như mọi khi… liệu anh có một lần nữa quên mất Ngưng Ngưng không? Liệu họ có tiếp tục bỏ lỡ nhau?Điều gì chờ đợi họ sau 12 năm dài lạc mất nhau và nửa năm mơ mơ hồ hồ giày vò nhau? Mời mọi người cùng nhảy hố để theo chân Ôn Ngưng ngược nam chính và cùng họ… ngược độc giả.“Mệnh trung thiên ái”i là một câu chuyện kể về hành trình truy thê vất vả của Giang tổng với cô vợ bé nhỏ Ôn Ngưng. Bên cạnh những tình tiết ngược nam và cẩu lương ngược độc giả thì còn đi kèm với yếu tố showbiz. Truyện phân tích tâm lý các nhân vật khá sâu sắc, lại không gây quá nhiều ức chế cho độc giả vì không có tuyến nhân vật xấu hoàn toàn. Những rào cản trên con đường truy thê của Giang Thứ hầu như phát xuất từ tàn dư của tự ti và hiểu lầm từ phía Ôn Ngưng. Nữ phụ bạch liên hoa thì não phẳng đến buồn cười, vừa lên đài đã dễ dàng bị hạ nên mọi người cứ yên tâm nhảy hố, đặc biệt là các bạn thích thể loại trước ngược nữ, sau ngược nam ra, truyện còn đề cập đến một cặp đôi khác cùng hệ liệt Lương Tri và Phó Kính Thâm - nam nữ chính trong bộ khác của tác giả, mọi người có thể thử xem “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban
Editor Nguyễn NghiBeta Bánh- Thời gian trôi qua quá nhanh, chớp mắt đã gần đến cuối năm, công việc của tập đoàn ở trong và ngoài nước cũng nhiều hơn, mỗi ngày Giang Thư đều đi sớm về khuya, cơm trưa đều do mẹ Từ làm rồi đưa đến công ty. Ôn Ngưng ngoan ngoãn ở nhà, vừa đưa Giang Mông Mông đi học vừa chăm sóc mẹ của Giang Thư. Bà Giang tên thật là Thẩm Quân Nghi, ngày xưa, bà cũng là một người đẹp nổi tiếng trong giới tiểu thư ở thành phố Hàn, bà vốn kiêu ngạo, lạnh lùng, vẻ ngoài vô cùng xinh đẹp. Năm đó, người giàu có theo đuổi bà tính ra phải xếp hàng hơn mười dặm. Về sau, bà gả cho một người môn đăng hộ đối lại có hôn ước từ bé là cha của Giang Thư - Giang Kiến Xuyên, vài năm sau đã sinh ra Giang Thư. Hai người trở thành một cặp vợ chồng ân ái, hạnh phúc, luôn là hình mẫu gia đình điển hình trong các cuộc bàn tán của mọi người. Nhưng sau đó, nhà họ Giang xảy ra biến cố lớn, hai vợ chồng ngày càng xa cách, tính tình của Thẩm Quân Nghi cũng thay đổi không ít, cảm xúc lên xuống thất thường, tính tình cũng không được tốt nữa, người hầu chăm sóc bà cứ thay đổi liên tục, không ai làm lâu dài, phần lớn đều do không chịu nổi tính tình của bà. Đến cả cô con gái Giang Mông Mông cũng hết cách, nhưng đối với tính tình dịu dàng của Ôn Ngưng lại rất phù hợp với bà. Trong thời gian bà về nước ở lại Ngự Kiền Loan, chỉ có Ôn Ngưng mới có thể làm dịu đi tính nóng nảy của bà. Rất nhiều lúc Giang Kiến Xuyên muốn đến Ngự Kiền Loan thăm vợ của mình nhưng luôn bị vẻ mặt lạnh lùng của Giang Thư ngăn cản. Ông thật sự đấu không lại đứa con này, vừa hay hôm qua Giang Thư đi công tác ở Lâm thị, Giang Kiến Xuyên lập tức đến Ngự Kiền Loan, ông muốn đưa Thẩm Quân Nghi về nhà, dù sao cũng sắp phải mừng lễ đón năm mới, hai vợ chồng cũng nên sum họp với nhau. Cũng may tính của Thẩm Quân Nghi cứng rắn, dù cho Giang Kiến Xuyên nói như thế nào bà cũng không muốn cùng ông trở về. Giang Thư biết được tin này, trưa ngày hôm sau mau chóng trở về nhà. Xe vừa đậu ở trước sân, ngay lập tức nhìn thấy Ôn Ngưng ôm chó con đi ra đón anh, cô nhóc này mới vài ngày không gặp anh đã rất nhớ, trên mặt tỏ rõ sự vui mừng chạy về phía anh. Giang Thư thuận tay kéo kéo cà vạt, vẻ mặt hơi giận "Tại sao cho Giang Kiến Xuyên vào đây?" "...hửm?" Ôn Ngưng giật mình, "Ông ấy là cha anh mà..." "Về sau không có sự cho phép của tôi đừng tùy tiện cho người đi vào." Ôn Ngưng cắn môi, vội rụt rè mà gật đầu. Trong lòng anh có chút buồn phiền, vượt qua Ôn Ngưng, lập tức đi lên lầu ba. Ôn Ngưng không dám đi cùng, ôm chú chó đứng yên ở trong hoa viên. Mỗi lần về nhà, tâm tình của Giang Thư đều không được tốt, luôn có thói quen nhốt bản thân mình trong phòng kia, mở ảnh hồi xưa ra nhìn chăm chú. Chẳng qua là hôm nay vừa vào cửa, tất cả đều nghĩ đến cảnh tưởng mấy tháng trước khi anh tức giận với Ôn Ngưng, ép cô kí vào giấy ly hôn. Giấy ly hôn được để lại ở trên bàn, nơi dễ nhìn thấy nhất, ban đầu Giang Thư không dám kí, chỉ nhìn chằm chằm vào cuối tờ giấy nơi có chữ kí của Ôn Ngưng, càng nhìn thì chân mày trên mặt càng nhăn sâu hơn, sau đó một tay lấy tờ giấy bỏ vào ngăn kéo khóa lại, không muốn nhìn thấy nữa. Anh cầm gói thuốc lá đi đến phía cửa sổ. Trước đây, Ngự Kiền Loan luôn yên tĩnh không hề có sức sống. Mỗi lần anh quay về đứng ở đây chỉ có thể hút thuốc liên tục. Nhưng hôm nay, anh vừa về tới liền có thể nghe được trong sân ở lầu dưới có âm thanh Ôn Ngưng vụng về cùng chó con đùa giỡn, những ấn tượng của Giang Thư về quá khứ hoàn toàn bị xóa bỏ, ánh mắt theo bản năng đuổi theo bóng dáng của Ôn Ngưng. Chú chó chân ngắn chạy trốn, cô thì cười ngây thơ, quả nhiên là dáng vẻ của một cô gái ở độ tuổi đẹp nhất, chỉ là mỗi lần đối diện với anh, cô luôn cẩn thận, Giang Thư giật mình, nhìn đến thất thần. Chó con được nuôi dưỡng ở Ngự Kiền Loan đã mấy tháng, luôn theo bên Ôn Ngưng, bây giờ lại phát điên, hướng đến Ôn Ngưng sủa hai tiếng liền nhào đến. Trái tim Giang Thư đột nhiên thắt lại, hai tay cứ thế nắm chặt, ngay cả tàn thuốc cháy đến đầu ngón tay cũng không có phản ứng, xoay người vội vã chạy xuống lầu dưới. Lần đầu tiên anh hận biệt thự quá lớn, chạy một lúc mới đến cửa sảnh lầu một, chỉ thấy chó của Ôn Ngưng nhào vào lòng cô, ngoan ngoãn cọ cọ, một người, một chó nhìn qua cực kì ấm áp. Giang Thư nhẹ nhàng thở ra, nhếch môi tự giễu, thì ra là đùa giỡn, cũng không biết vừa rồi anh rốt cuộc khẩn trương như vậy là vì điều gì. Ôn Ngưng đang cùng chó chơi đùa vui vẻ, nhìn thấy Giang Thư đứng trước cửa, liền thu lại nụ cười, trở về với vẻ cẩn thận như bình thường. Anh dương dương tự đắc đi đến trước mặt cô, đưa tay véo hai má mềm mại của cô "Sợ tôi?" Ôn Ngưng không hé răng, chỉ ôm chặt con chó trong ngực. Giang Thư không giải thích, một tay bế con chó trong lòng cô để sang một bên, sau đó lôi cô đi lên lầu "Đi giúp tôi một lát, đừng có hàng ngày chỉ biết chơi đùa cùng động vật." *** Tầng cao nhất gần biển có bể bơi nhiệt độ ổn định phục vụ mọi thời tiết, Giang Thư muốn thả lỏng liền nhảy xuống, bơi qua bơi lại vài lần. Một thời gian trước, Giang Mông Mông quay trở về lừa lấy tiền tiêu vặt của anh trai mình, đã nảy ra "ý xấu" tặng cho Ôn Ngưng mấy bộ đồ bơi gợi cảm, không ngờ Giang Thư lại phát hiện trong góc phòng cất quần áo, trong lòng ngứa ngáy, cuối cùng hôm nay ép cô mặc. Giang Thư ở trong nước bơi vài vòng, Ôn Ngưng bọc khăn tắm đỏ mặt, lúng túng ngồi cách xa bể bơi nhìn anh. Anh từ trong nước ngoi lên, mái tóc đen ngắn nhỏ giọt nước, chảy qua xương quai xanh góc cạnh, có chút hoang dã. "Lại đây." Ôn Ngưng lắc đầu. "Muốn tôi đi lên bắt cô sao?" Ôn Ngưng "Tôi sợ nước..." Cũng sợ anh. Ôn Ngưng thật sự rất sợ nước, rất nhiều kí ức kinh khủng khi cô còn nhỏ đều liên quan đến nước. Ban đầu, dì thường đánh và mắng cô, cô bị thương nên làm việc nhà chậm trễ. Sau này chỉ cần cô không làm theo ý dì là sẽ bị bắt lại dúi đầu vào bồn nước, cảm giác ngột ngạt vẫn còn nguyên trong cơn ác mộng hằng đêm. Giang Thư không nhìn ra sự sợ hãi của cô, theo thói quen ra lệnh một lần nữa "Lại đây." Ôn Ngưng cắn môi dưới, hít sâu một hơi, cố lấy thật nhiều dũng khí mới đi đến thành bể bơi. "Đừng khoác khăn tắm, nhiệt độ ổn định nên không lạnh." Trên mặt anh mang theo ý cười xấu xa, "Tôi sẽ không chạm vào người cô." Ôn Ngưng ma sát cọ cọ, không nghĩ đến giây tiếp theo liền bị Giang Thư nắm mắt cá chân kéo vào trong bể bơi. Một cú đạp trống không, cảm giác sợ hãi ăn mòn tất cả kiên cường của cô, cảm giác ngột ngạt hít thở không thông lập tức tràn vào lồng ngực, cô từ từ nhắm chặt hai mắt bám chặt vào Giang Thư, trong hô hấp đều mang sự run rẩy "Giang Thư, em sợ..." Anh không nghĩ tới Ôn Ngưng có thể bị dọa như thế này, cảm thấy hơi đau lòng, vội nâng cô lên bơi về bờ, bàn tay to ở phía sau lưng vỗ nhẹ "Đừng sợ, tại sao lại thiếu can đảm như vậy hả? Tôi ở đây, không có gì phải sợ cả." Ôm cô trở lại bờ biển, Ôn Ngưng còn chưa hồi phục tinh thần, vẫn còn sợ hãi, Giang Thư hiếm khi nhẹ giọng cũng không có tác dụng, thuận tay lấy khăn trên ghế tựa lau cho cô. Nhưng mà chỉ động tay lau một hồi, anh đã cau mày, mắt nhìn chằm chằm các vết sẹo lớn nhỏ trên người Ôn Ngưng. Dễ nhận ra những vết sẹo này đều do bị thương đã lâu, hai người tuy rằng đã làm nhiều lần, toàn thân cô anh đều đã chạm qua, nhưng phần lớn đều là ở trong phòng thiếu ánh sáng. Làn da Ôn Ngưng trắng nõn, vết sẹo hồng hồng, trừ khi nhìn kỹ mới thấy. Trước đây anh chưa từng nhìn kỹ, nên không phát hiện được những thứ này. "Vì sao lại có vết thương này?" Ôn Ngưng vẫn còn đang sợ hãi, nghe xong lời này liền kéo khăn tắm qua để che vết sẹo "Không có chuyện gì." "Nói tôi nghe." Cô nhỏ giọng né tránh "Anh đừng nhìn, không đẹp..." Ánh mắt thâm sâu của Giang Thư nhìn cô rất lâu, ít khi anh không độc đoán mà hỏi, chỉ ôm người trở về phòng ngủ. Ôn Ngưng bị hoảng sợ, tinh thần không được tốt, tùy ý tắm xong liền ôm chăn ngủ mê man. Giang Thư cẩn thận kiểm tra lại những vết thương cũ trên người cô, rồi gọi điện cho Nhậm Thiên Cao "Điều tra tất cả những chuyện trước đây trong cuộc sống của Ôn Ngưng cho tôi." *** Sau lần Ôn Ngưng bị dọa sợ ở bể bơi, cô đã bị ốm. Giang Thư hiếm khi dịu dàng, ngoại trừ mỗi ngày nhìn chằm chằm cô uống thuốc, cũng không có đụng chạm tới cô. Năm mới đang đến gần, công việc ở công ty của Giang Thư ngày một nhiều hơn, đôi khi anh quá bận rộn nên cùng không có thời gian về nhà. Ôn Ngưng đã nhiều ngày không gặp được anh. Buổi tối khi đi tắm, cô vô tình nhìn thấy vết sẹo mờ nhạt trên người mình, nhớ lại vẻ mặt ngày hôm đó của Giang Thư bên hồ bơi khi nhìn thấy nó. Anh chắc là không thích, vì vậy ngay cả trở về nhà anh cũng không muốn... Ngày hôm sau, trong nhà mẹ Từ có chuyện nên Ôn Ngưng xin nghỉ, thức ăn cô có thể nấu nên không thành vấn đề, nhưng mà Giang Thư thì... Ôn Ngưng tập trung suy nghĩ, dự định sẽ tự mình đi đưa cơm một chuyến. Sau một buổi sáng bận rộn trong phòng bếp, cô nấu vài món bình thường Giang Thư thích ăn, cho vào hộp cơm tinh xảo đóng gói cẩn thận, rồi vội vàng đến công ty anh. Cô chưa đến đó bao giờ, đây là lần đầu tiên, cho dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi đến cô vẫn bị bất ngờ trước phong thái hoành tráng từ trong ra ngoài của tập đoàn. Trước đây đều là mẹ Từ đến, nhân viên lễ tân chưa từng thấy qua Ôn Ngưng đành phải lễ phép xin lỗi "Cô có hẹn trước không? Nếu không có hẹn trước thì không thể gặp Chủ tịch Giang được." Ôn Ngưng lắc đầu. Lễ tân "Tôi thật sự xin lỗi, với lại buổi sáng Chủ tịch Giang đã đến khu bất động sản ven biển ở phía bắc thành phố, có lẽ đến trưa mới quay về." Ôn Ngưng nói"Ừm", không dám làm cô khó xử, lại hỏi "Vậy tôi ở đại sảnh chờ được không?" Lễ tân mỉm cười "Mời cô tự nhiên." Ôn Ngưng ngồi ở đại sảnh đợi hơn hai giờ, Giang Thư cuối cùng cũng từ cổng công ty bước vào, xung quanh là một nhóm giám đốc cấp cao, mỗi người đều mang vẻ mặt lạnh lùng, khiến người ta có cảm giác xa cách. Ôn Ngưng do dự thật lâu cũng không dám bước tới, chỉ có thể nhìn Giang Thư đi vào thang máy rồi biến mất trong tầm mắt. Vài phút sau, một cô gái trang điểm tinh tế, đi giày cao gót đến trước quầy lễ tân. Nhân viên quầy lễ tân lập tức nở nụ cười "Chào cô Trần." "Ừm, tôi tìm chủ tịch Giang, tôi vừa mới trở về nên không có nói trước." Lễ tân không để bụng "Không sao, cô không cần hẹn trước." Ôn Ngưng nghe thấy trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc, vội vàng bước tới gần, nữ nhân quay đầu liếc mắt nhìn "Đây là ...?" Lễ tân "Cô ấy tìm chủ tịch Giang, nhưng không hẹn trước." Cô gái cười thầm, trong tiếng cười có chút khinh thường "Có nhiều người tìm chủ tịch Giang như vậy sao." Ôn Ngưng "Tôi tới đây để đưa cơm trưa cho anh ấy." "Ồ, tôi nhớ trước đây là mẹ Từ đưa tới?" Cô gái liếc nhìn hộp giữ ấm trong tay cô, "Tại sao anh lại đổi người trông trẻ đưa đến? Đưa đây đi, tôi mang lên giúp cô, cô trở về đi." Cô ta lấy đồ ăn trong tay Ôn Ngưng, xoay người đi tới văn phòng chủ tịch. Nhân viên lễ tân nhìn ra Ôn Ngưng muốn hỏi điều gì đấy "Tôi không có cách, chúng tôi nào dám ngăn cản cô Trần, người có thân phận không cần hẹn trước đều có thể đi lên trên đó." Trong lời nói của cô ta có chứa ẩn ý mơ hồ, khiến Ôn Ngưng có chút buồn bực, cô không có hẹn trước nên ngay cả chồng mình cũng không được nhưng những người phụ nữ khác thì có thể. Văn phòng chủ tịch, Giang Thư vừa kết thúc một cuộc họp nhỏ. Nhậm Thiên Cao "Chủ tịch Giang, cô Trần đang đợi anh ở văn phòng." "Cô Trần?" Giang Thư hoàn toàn không nhớ ra một người như vậy. "Em gái của chủ tịch Trần, trước đây ông cụ Giang đã nhờ anh chăm sóc cô ấy...." Giang Thư giễu cợt "Đuổi cho cô ta về đi, mẹ nó, không phải người nào cũng cho vào, tôi ngại bẩn." Trần Tuệ lúc đến rất kiêu ngạo, ngay cả mặt Giang Thư cũng chưa được nhìn thấy liền bị đuổi về. Nhậm Thiên Cao đặt hộp giữ ấm trước mặt Giang Thư, Giang Thư nếm thử vài ngụm, nhướng mày, đây không phải là tay nghề của mẹ Từ. Nhưng có một cảm giác quen thuộc không thể giải thích được, giống như hương vị của ký ức sâu thẳm. *** Liên tiếp mấy ngay nay, Ôn Ngưng luôn thất hồn lạc phách, Giang Mông Mông phát hiện có điểm kỳ lạ nên hỏi cô "Chị dâu, làm sao vậy? Chị cùng anh trai cãi nhau à?" "Không có." Giang Mông Mông lấy kinh nghiệm của bản thân làm ví dụ để thuyết phục cô "Không cần thiết, tranh cãi với anh ấy chính là gặp rắc rối về tiền bạc. Thật không đáng. Đàn ông ấy mà, dỗ một tí là được." Ôn Ngưng không quan tâm đến tiền bạc, cô quan tâm anh "Làm sao để dỗ đây?" "Sắp đến sinh nhật anh ấy rồi." "Chị biết, nhưng chị không biết nên tặng anh ấy cái gì." Cô đã sớm ghi nhớ ngày này từ lâu rồi, nhưng mà Giang Thư là loại đàn ông ngậm thìa vàng, cô chỉ biết anh có tiền, cũng không biết nên tặng cái gì mà anh ấy thích. Giang Mông Mông nháy mắt, "Tặng chị nha, chị đem chính mình gói kĩ lưỡng lại buộc thêm cái nơ con bướm, giấu ở trên giường của anh ấy. Anh của em nhất định sẽ thích." Ôn Ngưng ngượng ngùng trừng mắt nhìn cô "Mông Mông!" Tháng Giêng có tuyết rơi dày đặc ở thành phố Hàn, Ôn Ngưng mặc một chiếc áo khoác lông thật dày đi mua quà sinh nhật cho Giang Thư. Một mình đi dạo quanh vài trung tâm mua sắm, hoặc là cô không thích hoặc là cô không có đủ tiền để mua. Khi đi ngang qua khu trượt tuyết dành cho trẻ em phía sau trung tâm mua sắm, cô thấy rất nhiều người chen chúc bên trong và ngoài nơi đó. Hỏi xong mới biết được rằng bên trong đang ghi hình cho một chương trình tạp kỹ trên đài truyền hình tỉnh, giải nhất là một chiếc tủ lạnh hơn tệ. Mùa đông không có ai tặng tủ lạnh, nhưng mà dự thi miễn phí, lại có thể được lên TV nên vẫn có rất nhiều người tham gia chung vui. Việc kiểm soát trên sân băng khác với trên nước, sân băng rất dễ ngã, chỉ cần bạn đứng dậy được và tiếp tục lao vào là coi như thử thách thành công, tuy nhiên thời tiết lạnh giá, ít người chịu được ngã, sau một buổi sáng hoạt động thì ít người thử thách thành công. Nhưng mà hơn nhân dân tệ là một số tiền rất lớn đối với Ôn Ngưng, nếu giành được thì có thể mua một món quà sinh nhật tốt hơn cho Giang Thư. Cô vội vàng đăng ký, khi bước lên đường đua mà vẫn còn rất hồi hộp. Con đường băng dài và mức độ phức tạp, Ôn Ngưng đã ngã xuống rất nhiều lần trên mặt băng, nhưng lần nào cô cũng có thể mỉm cười đứng lên rồi tiếp tục. Đạo diễn tinh ý phát hiện ra rằng trong những tấm ảnh chụp có khuôn mặt
Reads 102,678Votes 6,458Parts 52Ongoing, First published Sep 08, 2020Table of contentsTue, Sep 8, 2020Tue, Sep 8, 2020Tue, Sep 8, 2020Mon, Sep 14, 2020Mon, Sep 21, 2020Mon, Sep 28, 2020Sun, Oct 4, 2020Sun, Oct 4, 2020Tue, Oct 6, 2020Tue, Oct 6, 2020Wed, Oct 14, 2020Wed, Oct 14, 2020Mon, Oct 19, 2020Mon, Oct 19, 2020Wed, Oct 21, 2020Thu, Oct 22, 2020Mon, Oct 26, 2020Mon, Oct 26, 2020Mon, Oct 26, 2020Mon, Oct 26, 2020Mon, Oct 26, 2020Fri, Nov 13, 2020Fri, Nov 13, 2020Sat, Nov 21, 2020Sat, Nov 21, 2020Sun, Dec 27, 2020Sun, Dec 27, 2020Mon, Dec 28, 2020Chương 27 Từ bây giờ nhà họ Giang và tôi sẽ bảo vệ emWed, Dec 30, 2020Chương 28 "Ai đó?" "Anh trai chủ nợ của em!"Wed, Dec 30, 2020Chương 29 Sau khi cô ngủ một giấc thoải mái, thức dậy không nhận ra ai?Wed, Dec 30, 2020Chương 30 Ảnh thời thơ ấuWed, Dec 30, 2020Chương 31 "Anh ơi! Em cùng chị dâu nhỏ cũng ở đây! Mau đến cứu tụi em!!!!"Thu, Dec 31, 2020Chương 32 Vậy chị và anh em tái hôn được không?Thu, Dec 31, 2020Thu, Dec 31, 2020Chương 34 Không phải em gái, mà là vợ cũFri, Jan 1, 2021Chương 35 Là tiểu tổ tông trong nhà tôi cắnFri, Jan 1, 2021Chương 36 Ở bên ngoài ngầm truyền tin rằng anh và cô ta có quan hệ không tầm thFri, Jan 1, 2021Chương 37 Nào gọi một tiếng Giang Thư ca ca điFri, Jan 1, 2021Chương 38 Tôi sẽ thay đổi theo những gì mà em muốnSat, Jan 2, 2021Chương 39 Người trên ảnh đại diện này là ai? Mon, Jan 4, 2021Chương 40 Khi còn nhỏ Giang Thư cũng rất ngông cuồngTue, Jan 5, 2021Chương 41 Nhóc con, vài ngày sau cùng anh trai về nhàWed, Jan 6, 2021Chương 42 Cô nàng cảm thấy có một chút chút cảm giác bị cắnWed, Jan 6, 2021Chương 43 Đừng sợ, anh đã đến rồi!Thu, Jan 7, 2021Chương 44 Đêm nay ở cùng với anh điFri, Jan 8, 2021Chương 45 Ngoan, ăn cơm thật noTue, Jan 12, 2021Chương 46 Căn phòng đó thực sự là....Fri, Jan 22, 2021Chương 47 Anh trai Giang Thư, sao anh không nhận ra Ngưng Ngưng rồi?Sun, Jan 24, 2021Chương 48 Làm bạn cái rắm, anh chỉ muốn làm côMon, Jan 25, 2021Chương 49 Bá tổng ban đêm lén tìm vợ nhỏFri, Jan 29, 2021Chương 50 [Nếu bạn không thích vòng kết nối của người hâm mộ, vui lòng không muMon, Feb 1, 2021Hán Việt Mệnh trung thiên vị Tác giả Cửu Đâu Tinh Văn gốc Hoàn 100c Tình trạng Đang tiến hành Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, tình cảm, ngọt sủng,.... Nguồn cv Leo Sing wikidich Bìa Mộc Cameo Edit-Beta Cá ba đuôi Lọt hố 10/8/2020 Truyện được edit khi chưa có sự đồng ý của tác giả vui lòng không reup truyện, chuyển ver và có những hành vi ăn cắp.853hiendai
mệnh trung thiên ái