Từ nay về sau mình chung bước đi. Yes, I do. Anh yêu em hơn ngàn đắm say. Yes I do. Em yêu anh trong từng phút giây. Yêu nhau đến mãi về sau. Bên nhau đến khi bạc
Bố ơi, đừng lấy vợ! - Chương 12: Tình cũ không rủ cũng tới (Hồng Nhung/Lotus - Theo Pháp luật và bạn đọc) 14/06 21:25 - Chương 11: Một nụ hôn cho hai người phụ nữ (Hồng Nhung/Lotus - Theo Pháp luật và bạn đọc) 13/06 21:37
Vợ Ơi Chào Em. Chương 57: Cầu hôn. Vợ Ơi Chào Em Chương 57: Cầu hôn. rất đông người, Tô Nhạc đi phía trước, Ngụy Sở đẩy xe hàng đi theo phía sau, xuyên qua một loạt kệ hàng. Loại khoai tây chiên này mới ra, mua về ăn thử. đừng tưởng cậu có đại thần làm chỗ
Hai vợ chồng ở tuổi về hưu đến làm passport. xin đừng nhờ "bà ngoại" đưa các cháu đi nhé, ngoại trẻ quá, sở Passport Hoa Kỳ sẽ từ chối đó. Không nghe chú ấy ơi ới gì cả, tôi lại quay qua chú "Chú ơi chú kêu cháu nó nhìn chú đi" rồi lập tức quay qua đứa bé
Từ khoá: Đọc truyện Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh full, chương 1, chương cuối. Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh review, Vợ Ơi Đừng Đi - Lục Manh Tinh Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Vợ Ơi
Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 1
"Vào đi." Đoạn Kính Hoài nói. Lộc Tang Tang ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, cô nhấc chân đi vào. Đi ngang qua người Đoạn Kính Hành. Trong nháy mắt đó, biểu hiện bên ngoài của Lộc Tang Tang cực kỳ bình tĩnh tự nhiên, song thật lòng cô hết sức lúng túng.
Vợ Ơi Đừng Đi! Chương 6 Dũng và Hoàng Yến cố gắng thuyết phục Phượng về nhà, và chân thành của hai cha con đã làm nàng khóc sướt mướt cả buổi tối. Ba người trở về căn nhà hiện tại của Dũng, Hoàng Yến biết ý nên nhường ba lại cho mẹ. Hai vợ chồng hạnh phúc ôm nhau nằm trên giường sau nhiều năm xa cách, tình cảm lại nồng cháy như ngày mới cưới.
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Ai quen Lộc Tang Tang và Dương Nhâm Hi đều biết, từ nhỏ giữa hai người không hề tồn tại bí mật gì. Dương Nhâm Hi quen biết Lộc Tang Tang ở nhà trẻ, khi ấy dáng người anh nhỏ gầy hơn so với tuổi, lúc nào cũng bị bạn bè cười nhạo sỉ nhục, hơn nữa bởi vì gương mặt thanh tú nên những đứa trẻ khác còn trêu anh giống con gái. Khi đó, Lộc Tang Tang đã đứng ra bảo vệ anh. Lớn hơn một chút, gia đình muốn anh học các môn năng khiếu, tuổi thơ của anh bị ép học rất nhiều thứ mà anh không thích, nhưng anh không thể chống đối người nhà. Bởi vì đi học suốt nên không có mấy người bạn, chỉ có Lộc Tang Tang thỉnh thoảng lén lút chạy đến cửa sổ nhà anh, chơi đùa với anh. Kỳ thật Dương Nhâm Hi không thích các môn năng khiếu mình học, ban đầu đàn vi-ô-lông cũng không ngoại lệ. Có thể kiên trì theo đuổi đàn vi-ô-lông đến bây giờ, tất cả chỉ vì Lộc Tang Tang đã từng nói, anh kéo đàn vi-ô-lông rất êm tai, cô rất thích nghe. Cô là người bạn thuở nhỏ duy nhất của anh, cô cổ vũ anh, an ủi anh, làm bạn với anh, sau đó giúp anh làm quen với rất nhiều người bạn khác. Khi còn bé anh biết gia đình cô rất phức tạp, cô thường nói cho anh biết anh trai chị gái cô không thích cô, cũng thường nói, ông bà nội bất công như thế nào. Song cô không dùng giọng điệu tang thương mà chỉ cười, giống như đó là chuyện chẳng quan trọng chút nào. Thế nhưng anh cảm nhận được cô không vui. Vì thế khoảng thời gian đó, hai người cùng an ủi nhau, bầu bạn với nhau. Đối với Dương Nhâm Hi mà nói, Lộc Tang Tang còn quan trọng hơn người nhà, không có tình yêu, có lẽ thời điểm biết thế nào là yêu từng có, nhưng anh biết cô chưa từng có tâm tư khác với mình, cô cảm thấy anh chỉ là một em trai mà cô phải bảo vệ mà thôi. Thế nên, từ đó về sau anh không hề suy nghĩ nhiều. Anh cảm thấy, chỉ cần cô hạnh phúc, mối quan hệ giữa bọn họ không bao giờ phai nhạt là tốt rồi. ** Lộc Tang Tang bước ra khỏi phòng bệnh đúng lúc Đoạn Kính Hoài cũng đi tới, cô nhìn xung quanh, "Anh có thấy Dương Nhâm Hi không?" "À, cậu ta nói có việc đi trước." "Hả? Cứ vậy đi thôi, không nói với tôi tiếng nào." "Chắc có việc gấp." "Ờ. . ." "Đến giờ anh tan tầm rồi." Đoạn Kính Hoài đề nghị "Cùng về nhà nhé." Lộc Tang Tang nhìn anh một cái rồi gật đầu. Lộc Tang Tang ngồi xe Đoạn Kính Hoài, hôm nay cô đi chung với Dương Nhâm Hi nên không lái xe. Sau khi lên xe, cô phát hiện đây không phải đường về nhà. "Anh muốn đi đâu?" "Hôm nay dì Lâm xin nghỉ, chúng ta ra ngoài ăn." "Chúng ta đi ăn cái gì?" "Em muốn ăn gì?" "Ừ. . . Để tôi nghĩ, anh ăn được món Nhật không?" Đoạn Kính Hoài "Được." "Ok. Vậy chúng ta đi ăn món Nhật." Lộc Tang Tang tra địa chỉ, "Gần đây có một nhà hàng rất ngon, để tôi chỉ đường cho anh." "Ừ." Lộc Tang Tang cảm thấy trong lòng mình không còn bài xích nữa, vì thế khi đối mặt Đoạn Kính Hoài cũng tự nhiên không ít. Anh cố ý bắt đầu một lần nữa, trải qua thời gian vừa rồi cô cũng tình nguyện thử tiếp nhận. Mặc kệ như thế nào, có lẽ mở lòng đón nhận là chính xác. "À đúng rồi, có chuyện này muốn nhờ anh làm." Đoạn Kính Hoài nhìn phía trước chuyên tâm lái xe, "Em nói đi." "Bộ Tích bảo tôi nhờ anh tiết lộ tin cô nàng bị thương nằm viện cho Đoạn Kính Hành biết." Đoạn Kính Hoài "Vài ngày nữa thôi là tin tức bay đầy trời." "Nói thì nói vậy. . . Nhưng người ta hi vọng Đoạn Kính Hành biết ngay mà." "Em muốn mai mối cho hai người họ?" "Tôi cũng đâu phải nguyệt lão." Lộc Tang Tang nói "Chẳng qua là người ta nhờ tôi giúp đỡ một chút mà thôi, về phần anh ta thế nào, tôi mặc kệ." Đoạn Kính Hoài cong môi, "Được, anh biết rồi." "Cảm ơn bác sĩ Đoạn, anh đúng là bác sĩ giàu lòng nhân ái." Đoạn Kính Hoài lườm cô rồi cười nhẹ, "Miệng lưỡi trơn tru." Cuối cùng hai người cũng đến nhà hàng món Nhật qua lời chỉ dẫn của Lộc Tang Tang, Lộc Tang Tang rất thích ăn cá sống nên gọi hai phần. "Tôi thích cảm giác ăn cá hồi sống chấm mù tạt, vô cùng kích thích." Hai mắt Lộc Tang Tang tỏa sáng, "Còn anh, anh muốn ăn gì?" Kỳ thật Đoạn Kính Hoài rất ít khi ăn món Nhật, anh tình nguyện đến đây chỉ vì Lộc Tang Tang muốn ăn mà thôi. "Gọi ít sushi đi." "Được." Lộc Tang Tang gọi thêm mấy món nữa rồi đưa menu cho Đoạn Kính Hoài, "Anh gọi đi." "Ừ." Đồ ăn được đưa lên rất nhanh, món đầu tiên là cá sống Lộc Tang Tang thích nhất. Cô lập tức trộn mù tạt với nước tương, sau đó ăn một miếng cá hồi sống. "A. . .." Cảm giác cay nồng xộc lên mũi, muốn sặc, muốn chảy nước mắt, nhưng Lộc Tang Tang rất thích cảm giác này, nuốt xong, cô nước mắt lưng tròng nhìn Đoạn Kính Hoài, "Sao anh không ăn đi." "Đợi sushi." "Ồ. . . Anh không biết ăn cá sống hả?" Lộc Tang Tang có chút tiếc nuối "Sao anh không nói sớm, chúng ta không cần đến chỗ này." Đoạn Kính Hoài nhìn cô rồi lắc đầu, "Không có, anh ăn, chỉ là không thường xuyên thôi." "Vậy anh ăn thử đi, để tôi nói anh nghe, tôi cảm thấy món Nhật ở nhà hàng này là ngon nhất đấy, người bình thường tôi không nói cho biết đâu." Thấy thái độ đắc ý của cô, Đoạn Kính Hoài cong môi "Ừ." Thật ra trước đây anh cũng từng cùng bạn bè đi ăn món Nhật, có điều anh chỉ ăn sushi, tương đối ghét bỏ các món sống, mù tạt anh càng không đụng vào. Nhưng thấy vẻ yêu thích trong mắt cô, anh lại có xúc động muốn nếm thử. Vì thế anh học theo động tác của cô, bỏ mù tạt vào nước tương, sau đó gắp một miếng cá hồi sống chấm đều rồi đưa vào miệng. Lộc Tang Tang vô cùng chờ mong nhìn anh, cô thật lòng thích nhà hàng này, tuy không quá nổi tiếng nhưng cô cảm thấy các món ăn rất chính tông, rất ngon, cho nên mỗi khi đưa bạn bè đến đây cô đều rất mong chờ phản ứng của họ. Cô thấy Đoạn Kính Hoài há miệng ăn cá hồi sống, thái độ vẫn bình tĩnh, nhưng chỉ một giây sau mặt anh bỗng cứng đờ. Lộc Tang Tang chớp mắt nhìn anh, "Có phải ngon lắm không?" Đoạn Kính Hoài không gật đầu, cũng không lắc đầu. Có điều bàn tay cầm đũa khẽ run rẩy, anh quay mặt sang một bên rồi nín thở. Anh chưa từng ăn mù tạt cho nên không biết thì ra chỉ cần một lượng nhỏ mà gây ra phản ứng lớn như vậy. Vừa cho vào miệng thì một mùi hăng cay vọt lên não, thiên biến vạn hóa xông lên khoang mũi, khiến cả người như bị thiêu cháy, huyết áp tăng cao. "Ngon không?" Lộc Tang Tang nghiêng đầu nghi ngờ hỏi lại. Đoạn Kính Hoài gần như cắn răng nuốt miếng cá hồi sống xuống, ". . . Ngon lắm." Lộc Tang Tang cười thỏa mãn, "Tôi biết ngay anh cũng thấy ngon mà, tôi rất tự tin với nhà hàng này, hơn nữa -" Đột nhiên, giọng cô im bặt. Bởi vì cô nhìn thấy đôi mắt Đoạn Kính Hoài đỏ hoe, một giọt nước mắt chuẩn xác chảy ra khỏi hốc mắt, không lăn theo má mà trực tiếp rơi trên mặt bàn. ". . ." Trong nháy mắt, hai người đều ngây ngẩn. "Anh khóc." Mấy giây sau, Lộc Tang Tang chỉ vào mắt anh. Hốc mắt Đoạn Kính Hoài đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, song thái độ vẫn vô cùng nghiêm túc, "Hơi sặc thôi." Lộc Tang Tang sững sờ nhìn anh mấy lượt, đột nhiên cô cười phá lên, "Ha ha ha ha ha anh xác định. . . Chỉ chỉ. . . Hơi thôi sao ha ha ha ha ha." Đoạn Kính Hoài giơ tay, mặt không đổi sắc lau nước mắt sinh lý sắp tràn ra khỏi hốc mắt. Lộc Tang Tang cười bò trên bàn, "Anh hài hước quá ha ha ha ha ha ha ha, cay đến nỗi khóc ha ha ha ha ha, ăn không quen sao không ăn ít một chút!" Đoạn Kính Hoài hơi bối rối, nhưng tôn nghiêm còn sót lại không cho phép anh lộ ra vẻ lúng túng, "Tang Tang." "Ha ha ha ha ahaha -" "Lộc Tang Tang!" "Tôi đây!" Lộc Tang Tang cười chảy cả nước mắt, cô cố gắng kiềm chế rút khăn giấy đưa cho anh. "Hay là tôi gọi cho anh một phần khác, cái này cay quá." "Không cần." "Cần chứ, anh không thể khóc nữa." Lộc Tang Tang lén nhìn anh rồi nén cười, "Tuy khóc cũng rất đẹp trai." ". . ." Đoạn Kính Hoài hít sâu một hơi, không nói nên lời, thế nhưng vành tai lại lặng lẽ đỏ lên. Quả nhiên, anh không thích hợp với mấy món này! Sau đó Đoạn Kính Hoài không ăn cá sống nữa, Lộc Tang Tang vừa cười vừa giải quyết hơn phân nửa thức ăn trên bàn. Ăn xong, hai người lái xe về nhà. Trên đường đi, tâm trạng Lộc Tang Tang rất tốt, giọt nước mắt cá sấu của Đoạn Kính Hoài hôm nay đã khiến cô vui vẻ, cô thật sự rất thích nhìn thấy tiểu đứng đắn này lúng túng. "Này, mở nhạc nghe đi." Lộc Tang Tang thuận miệng nói. Đoạn Kính Hoài đồng ý, anh đưa tay mở nhạc. Lộc Tang Tang vốn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng giai điệu trong xe khiến cô ngạc nhiên quay đầu lại "Bài hát của con trai tôi? Bác sĩ Đoạn, không ngờ anh cũng nghe bài hát của cậu ta." "Con trai?" Đoạn Kính Hoài nhíu mày nhìn cô một cái. Lộc Tang Tang cười tươi như hoa, "Tôi rất thích một ca sĩ thần tượng. . ." "Anh biết." "Anh biết cậu ta là ca sĩ tôi thích à?" "Trước kia trong xe em không phải luôn mở bài này sao?" "Ồ. . . Đúng vậy." Trong xe tiếng hát rộn ràng vui tươi, song thật ra năng lực ca hát của người biểu diễn không tốt lắm, Lộc Tang Tang thích người ta hoàn toàn vì nhan sắc, sau đó mới yêu ai yêu cả đường đi nghe bài hát của cậu ta. Nhưng Đoạn Kính Hoài thì. . . Nói anh yêu thích các bài nhạc trẻ sôi động, đánh chết cô cũng không tin. "Bài hát này. . ." "Bình thường anh lái xe không nghe nhạc, nên chỉ lưu mấy bài." "Ồ." "Em thích nghe nhạc gì, "Đoạn Kính Hoài nói "Gửi qua di động cho anh." Lộc Tang Tang sửng sốt, mấy giây sau cô mới sờ mũi, "Bài hát tôi thích có lẽ không phù hợp với xe anh. . ." "Bình thường anh không nghe, lúc có em mới mở." "Ồ." Hạ cửa sổ xuống một chút, gió nhẹ luồn vào trong, Lộc Tang Tang quay đầu ngắm phố xá, sau đó nhẹ nhàng thở ra một hơi. Vậy ra những bài hát này là chuẩn bị cho cô? Lộc Tang Tang bắt đầu cảm giác nhịp tim mình không bình thường rồi, cô nhìn gương mặt mình phản chiếu trên kính xe, "Tỉnh táo lại." "Em nói gì?" Đoạn Kính Hoài không nghe rõ. Lộc Tang Tang chống trán lên cửa sổ xe, khóe môi hơi cong lên, "Tôi nói này, bây giờ bác sĩ Đoạn thật sự rất. . . " Đoạn Kính Hoài nghi ngờ nhìn cô một cái "Rất cái gì?" "Rất biết lấy lòng phụ nữ." Đoạn Kính Hoài thu hồi ánh mắt, "Không có." "Sao lại không có, còn biết chuẩn bị bài hát. . ." "Chỉ chuẩn bị cho em." Đoạn Kính Hoài nghiêm túc nói, "Chỉ lấy lòng em."
Cuộc sống nhẹ nhàng của Dũng cứ thế tiếp tục, hàng ngày đi làm và "tăng ca" với cả ba cô gái đồng nghiệp. Hắn cũng dành thời gian để đến phòng tập gym, cơ thể khỏe mạnh săn chắc càng thu hút phái đẹp nhiều hơn. Tuy vậy Dũng vẫn không quan tâm tới một ai ngoài nhu cầu tình dục, bởi hắn đang có một kế hoạch."Anh quyết định nghỉ việc thật sao?" Vân luyến tiếc hỏi dù bản thân sẽ ngồi vào vị trí mà Dũng để lại."Ừ! Anh có việc phải trở về nhà. Khi nào rảnh anh lại xuống thăm."Dũng quyết định nghỉ việc sau ba năm xa nhà, hắn sẽ trở lại thành phố làm lại từ đầu. Hôm nay là buổi làm việc cuối của hắn, mọi người về sớm để làm một bữa tiệc chia tay nho nhỏ."Anh có việc về trước, mọi người cứ tiếp tục nhé!" Hùng nói khi tăng một ở nhà hàng kết người còn lại nhìn nhau đầy dâm ý. Chọn một khách sạn kín đáo, Dũng đưa ba người vào và tiếp tục bữa tiệc.***Trở về thành phố, Dũng lập một công ty quảng cáo nhỏ. Nhưng với tài năng và sự chuẩn bị kĩ càng khi còn làm cho Hùng, công ty của Dũng phát triển mạnh mẽ sau một năm hoạt động. Không chỉ riêng lĩnh vực quảng cáo, Dũng còn âm thầm đầu tư vào chứng khoán và bất động sản nên nhanh chóng lấy lại được vị thế cũng như tiền bạc như lúc rất giận vì vợ đã phản bội, nhưng khi hoan lạc với các cô gái đồng nghiệp trước đây Dũng nhận ra một điều rằng để mất vợ là do lỗi của chính mình. Các cô gái kia thiếu thốn tình dục nên dễ dàng đến với hắn, nếu hắn buông lời ngon ngọt dụ dỗ thì có lẽ họ cũng giống Phượng, từ bỏ người đàn ông của họ. Nhớ lại những năm tháng còn là vợ chồng, hắn chỉ đáp ứng tình dục cho Phượng một hai lần mỗi tuần. Cứ nghĩ rằng mình chung thủy thì vợ cũng thế mà đâu biết được rằng tuần suất ít ỏi như vậy chẳng thấm vào đâu so với độ tuổi sung mãn của Phượng. Suy nghĩ rất nhiều và Dũng quyết định, thay vì căm ghét thì hắn sẽ giành lại vợ từ tay gã kia...."Alo...mẹ mất rồi anh Dũng ơi..." Người em trai gọi thông báo cho về nhà sau bốn năm cách biệt trong không khí đau buồn nhưng Dũng vẫn được người nhà chào đón niềm nở. Hắn không ngờ rằng mẹ đã giữ kín chuyện tội lỗi năm xưa hắn đã gây ra cho Hoàng còn cảm thấy hổ thẹn và không dám gặp mặt con gái, nhưng suốt mấy ngày tang lễ mà không thấy Hoàng Yến làm Dũng không khỏi lo lắng."Em có thấy con gái anh đâu không Mạnh?" Dũng hỏi cậu em em trai nhìn Dũng, thở dài rồi nói "Thiệt tình! Em không biết vì sao anh không về thăm con bé. Từ khi anh bỏ đi, Hoàng Yến ở nhà ông bà nội được vài ngày rồi cũng bỏ đi vì cãi chuyện gì đó với bà nội. Hỏi thì cả hai bà cháu đều không nói, bà nội càng chửi, cháu càng cãi lại rồi không ai nhìn mặt ai, cho tới lúc sắp mất bà còn dặn rằng không được cho con bé tới đám tang của bà nên..."Mạnh nói tiếp "Con gái anh không chịu về ở với bà nên em đành đưa con bé tới quán cơm của vợ em, dọn cái gác cho nó ăn ngủ ở đó luôn. Đúng là cha nào con nấy, con bé không chịu lấy bất cứ cái gì của người khác cho, chỉ nhận lương từ việc phụ quán cho tới giờ."Dũng cảm thấy bản thân mình thật vô tâm, hắn định khi nào đưa tiễn mẹ xong sẽ đi tìm con gái."Em mệt quá, chắc về nghỉ một lát rồi tối em qua..." Hiền, vợ của Mạnh xin phép hai anh em."Ừ, em về nghỉ đi!"Dũng nhìn gương mặt mệt mỏi của em dâu nhưng vẫn duyên dáng, cộng thêm thân hình nuột nà gái một con nên dương vật bí bách của hắn ngóc đầu dậy dù đang trong không khí tang tóc."Anh mệt thì cũng đi nghỉ đi..." Mạnh nói với một lát nữa rồi Dũng cũng lên lầu tìm phòng nghỉ, nhưng xui xẻo thế nào mà mọi phòng đều có người. Dũng muốn ở một mình cho yên tĩnh, nhớ tới phòng thờ ở tầng trên cùng nên hắn tìm tới."Quái!" Dũng buột miệng nói khi mở cửa không là phòng thờ nên không ai khóa cửa làm gì. Hắn nhớ rằng phòng này chỉ có hai chiếc chìa khóa do mẹ và hắn mỗi người giữ một chiếc, thấy khó hiểu nên Dũng lấy chìa khóa của mình mở trong có một người đang nằm ngủ, là Hiền, em dâu của hắn. Bên cạnh còn có chiếc chìa khóa còn lại của phòng này, Dũng đoán là mẹ hắn đã đưa lại cho Hiền nên cô nàng mở phòng này để nghỉ luôn chứ không về nhà. Hắn bước vào trong và im lặng ngồi xuống bên cạnh Hiền, khẽ nuốt nước miếng khi bờ ngực của cô em dâu đang phập phồng theo từng nhịp tay của Dũng cứ nắm vào rồi duỗi ra mà không dám đặt lên bờ ngực kia. Ngắm một lúc rồi đứng lên đi tới cửa, dù rất ham muốn nhưng Dũng không dám làm liều. Nhưng chưa kịp khép cửa thì có tiếng của Hiền nói vọng ra."Ủa...anh Dũng hả?""À...ừ, anh tưởng không có ai nên định vào nghỉ một lát... Thôi em ngủ tiếp đi!"Dũng mừng rơn vì lúc nãy kìm nén được máu liều. Hắn đâu có biết rằng Hiền chưa ngủ, khi nghe thấy tiếng khóa cửa được mở ra nàng đã định lên tiếng vì bất ngờ, nhưng nhớ lại lời của mẹ chồng nói khi giao chìa khóa phòng thờ cho nàng rằng chiếc còn lại Dũng đang giữ. Lúc đó không hiểu thế nào mà nàng lại giả vờ ngủ tiếp, rồi cảm nhận được anh chồng của mình đang xoi từng ngóc ngách trên cơ thể khiến nàng cũng xao động trong lòng."Hay là...hay là anh cứ nghỉ ở đây cũng được, bên dưới ồn ào lắm." Hiền hí hửng quay lại nằm ngay bên cạnh em dâu nhưng cố làm bộ mặt vô cảm, cả hai im lặng không nói. Nghĩ mãi mà không có cách gì để bắt chuyện, Dũng nhìn qua cô em dâu đang nhắm mắt cố ngủ, hắn làm liều"Em gối đầu lên tay anh cho dễ ngủ này..."Dũng nói xong mới thấy mình hồ đồ, nhưng Hiền nói một câu làm hắn hứng khởi hẳn lên"Ai thấy thì không hay đâu anh..."Dũng liền bật dậy đi tới bấm chốt khóa cửa rồi quay lại nằm bên cạnh Hiền."Giờ không còn ai mở cửa được nữa..." Dũng vừa nói vừa đưa tay tới cho Hiền gác đầu ngượng ngùng nhưng rồi cũng miễn cưỡng nằm im bên cạnh hắn. Thấy cô em dâu không phản ứng, Dũng biết nàng đã bật đèn xanh, không ngần ngại đưa tay lên tóm lấy quả bưởi căng tròn của Hiền."Ứ...anh làm gì vậy...!" Hiền bất ngờ nên đẩy tay Dũng liền chồm tới nằm đèn lên người Hiền rồi hôn ngấu nghiến vào bờ môi ngọt lịm, không để nàng lên tiếng chống cự. Hiền ngọ ngoạy xoay đầu liên tục nhưng không thoát được cái miệng của Dũng, môi nàng cứ bị môi hắn chiếm lấy không rời. Giãy giụa một lát không được nên Hiền nằm im, mắt nhắm chặt vì hai quả bưởi đang bị tay Dũng tóm có vẻ êm xuôi, Dũng rời môi Hiền ra rồi hôn dần xuống cổ nàng, tay vẫn không ngừng xoa nắn bầu ngực của cô em dâu, còn chân hắn đang tách hai chân đang khép chặt của Hiền ra rồi chen vào giữa. Dương vật cứng ngắt trong quần đè lên bờ mu mềm mại của nàng, cách vài lớp vải nhưng trong tình huống vụng trộm thế này vẫn kích thích cực không la lối chống cự mà chỉ có tiếng thở mạnh vang lên. Dũng tốc áo của nàng lên tận cổ, miệng liền ngoạm lấy quả bưởi ngon tuyệt vừa hiện ra."Ưm..." Hiền đưa tay lên miệng ngăn tiếng rên sung mút một lúc lâu làm em dâu đờ đẫn vì sướng, Dũng đưa tay xuống cạp quần của nàng. Nhưng dường như con chút lý trí, Hiền ngồi dậy đẩy Dũng ra thật mạnh, nàng không nói gì mà chỉnh lại áo quần rồi bỏ đi."Em về nhà nghỉ, anh cứ ở đây tự nhiên...!" Hiền nói rồi khép tiếc nhìn em dâu rời đi nhưng Dũng biết vẫn còn cơ hội, hắn nằm luôn tại đó nghỉ ngày sau, lo hậu sự cho mẹ xong Dũng mới đi tìm Hoàng Yến. Quán cơm cách khá xa nhà của vợ chồng Mạnh, ban ngày Hiền đến bán tới chiều thì về nhà, còn ban đêm Hoàng Yến ở đó một mình. Đứng trước cánh cửa sắt khép hờ, Dũng tiến lại nhòm vào trong. Hiền đang dọn dẹp chuẩn bị để ngày mai bán lại, ngại ngùng khi thấy Dũng đứng bên ngoài nhưng rồi cũng tới mở cửa mời hắn vào."Anh tới tìm Hoàng Yến..." Dũng nói."Dạ... Con bé đi chơi với lớp vài ngày nữa mới về, anh vào trong ngồi chơi..." Hiền đáp lại và lấy nước mời em dâu duyên dáng làm Dũng nhớ lại hôm trước, trong quán chỉ có hai người nên hắn liều lĩnh lần nữa."Cảm ơn em đã chăm sóc con anh bấy lâu nay, anh không biết phải đền đáp thế nào..." Dũng nói trong khi tay hắn đã nắm lấy bàn tay mềm mại của cố rụt tay lại nhưng không được, nàng đỏ mặt nói "Dạ có gì to tát đâu anh, con bé tự túc mọi thứ, có thiếu thốn cũng không xin hay nhận cái gì của ai..."Dũng được đà làm tới, hắn kéo Hiền ngồi lên đùi mình rồi hôn lên môi nàng."Ưm...anh...cửa..." Hiền cố hớn hở bước đến kéo cửa sắt khóa luôn ở bên trong rồi quay trở lại với cô em dâu. Tiếp tục chỗ dang dở bữa trước, đẩy Hiền chống tay lên bàn ăn dành cho khách, còn hắn đứng phía sau tuột quần của nàng xuống ngang đùi. Âm hộ của Hiền đã ẩm ướt nên Dũng cầm dương vật đẩy vào luôn."Aa..." Hiền sung sướng thốt lên khi thứ to lớn kia tách người nàng ra rồi chui như Dũng trước đây, em trai hắn khá nhạt nhẽo trong chuyện vợ chồng, Mạnh chỉ miễn cưỡng làm cho xong nhiệm vụ. Tồn đọng lâu ngày nên Hiền đã buông thả bản thân với anh chồng điển trai và phong sướng với từng cú thúc mạnh mẽ của Dũng, Hiền gục người lên bàn vì chưa bao giờ có được cảm giác tột đỉnh như thế này. Chồng của nàng chỉ qua loa với một tư thế truyền thống suốt mười mấy năm nay. Âm đạo nàng co tắt từng cơn khi khoái cảm dâng trào."Á...ưm..." Hiền phải tự cắn vào tay để ngăn tiếng la của chính dừng lại vuốt ve bờ mông căng tròn của em dâu sau gần chục phút dập như vũ bão, hắn cũng thấm mệt nhưng vẫn kìm lại không xuất tinh, cố để dành lại chiến thêm hiệp nữa với mục đích làm cho cô em dâu mê mệt khúc thịt của mình."Hình như lúc nãy em nói anh ngồi chơi..." Dũng khi bắt gặp ánh mặt e thẹn của chiếc ghế tới và ngồi xuống cạnh bàn giống như ngồi ăn cơm, Dũng cầm dương vật to lớn vẫn cứng ngắt chỉa lên như ra hiệu. Hiền hiểu ý quay lưng về phía Dũng rồi ngồi lên đùi hắn, dương vật tiếp tục chui vào cửa động ướt đẫm dâm thủy. Nàng từ từ hạ người xuống cho tới khi ngồi hẳn trên đùi hắn, dương vật của anh chồng đã nằm trọn trong người vật mới lạ và tư thế mới lạ, Hiền sung sướng bất tận khi bầu ngực căng mọng lại nằm trọn trong tay Dũng, nàng khép chân thật chặt như muốn nuốt luôn khúc thịt kia vào trong tử cung mình. Hiền nhẹ nhàng chuyển động mông tròn, âm đạo nuốt vào rồi nhả khúc thịt kia ra liên hồi. Khoái cảm tràn tới, nàng nhấp nhổm mạnh hơn, tiếng da thịt chạm nhau vang lên to dần."Ưm..." Hiền cắn chặt răng lên đỉnh lần nữa."A..." Dũng cũng xuất tinh cùng với ngả đầu ra sau tựa vào vai Dũng, mắt lim dim tận hưởng khoái lạc khi âm đạo nàng vẫn còn đang ngậm khúc thịt kia đang thu nhỏ dần."Anh chồng...mất nết..." Hiền nũng nịu với Dũng."Em dâu...hư thân..." Dũng cười đáp ngượng ngùng không dám nhìn hắn nữa nhưng vẫn ngồi im, dương vật hắn vẫn còn trong người nàng. Im lặng một lúc, Hiền ngồi dậy mặc lại quần và không quên dặn dò "Anh...chuyện này đừng để ai biết nhé...!"Dũng mỉm cười gật đầu rồi nói "Em cũng đừng cho Hoàng Yến biết anh có tới đây...anh muốn tạo bất ngờ..."Dũng nói thế nhưng thật ra là vì hắn cũng chưa đủ tự tin để gặp lại con cũng mỉm cười đồng ý, cuộc tình vụng trộm vừa rồi đã giải tỏa được ham muốn kìm nén bấy lâu trong người, nàng không giấu được nụ cười thỏa mãn trên gương mặt dù chỉ còn một mình trong quán....Dũng trở về chuẩn bị cho công việc sắp tới nhưng vẫn trông ngóng con gái. Con bé sống khép kín với người thân nên Hiền cũng không biết rõ tình hình thế nào. Điều đó càng làm cho Dũng lo lắng rằng Hoàng Yến căm ghét hắn, bản thân đã hại đời con gái còn vô trách nhiệm để cô bé sống lẻ loi suốt mấy năm trời, Dũng thấy mình không còn tư cách gì để đối diện với Hoàng đo mãi rồi Dũng cũng quyết định phải gặp lại con bé, hắn chạy tới trước cổng trường của Hoàng Yến chờ đợi. Ngồi lỳ suốt vài tiếng cuối cùng cũng tới giờ tan học, Dũng căng mắt tìm kiếm một bóng hình trong hàng trăm học sinh đang tiến ra. Tuy biết rằng Hoàng Yến sẽ thay đổi rất nhiều, khó nhận ra nhưng Dũng đã để ý rất kỹ và chắc chắn rằng những tà áo dài thướt tha kia không có ai là con gái sinh thưa thớt dần làm Dũng lo lắng, hắn không chờ đợi được nữa nên đi vào trong sân trường tìm kiếm luôn. Nhìn lướt qua sân trường một lượt, Dũng không thấy nữ sinh nào còn ở lại, ngay lúc đó tiếng ồn ào từ bãi giữ xe làm hắn chú ý và tiến chục học sinh cả nam lẫn nữ đứng thành vòng tròn nên Dũng không thấy rõ được ai đang bị vây ở giữa."Đồ nhà quê nghèo rách mà còn chảnh hả mày... Nhà quê còn mồ côi...""Xé áo nó đê..."Roạt..."Á..."... Những tiếng chửi bới nhắm vào một học sinh rồi sau đó là tiếng quần áo bị xé rách cùng tiếng của nữ sinh vang chen mãi mới thấy được cảnh bên trong, một nữ sinh đang ôm cặp trước ngực che chắn cơ thể vì tà áo dài đã bị đám kia xé rách làm đôi, bờ lưng trần phơi bày làm đám con trai hú lên như tinh tinh vào mùa động đực. Đám con gái là thủ phạm xé chiếc áo của nữ sinh kia cũng cười khoái trá rồi lại lao vào cố giật lấy chiếc cặp của cô bé."DỪNG LẠI!" Dũng gầm lên rồi lao năm đủ để Hoàng Yến thay đổi tới mức người khác không phân biệt được, nhưng với Dũng thì khác, hắn nhận thấy cô bé kia rất giống con gái mình bốn năm trước. Ở độ tuổi dậy thì phát triển mạnh mẽ nên con gái hắn sẽ thay đổi nhiều, nhưng là thay đổi nhiều chứ không phải thay đổi hoàn toàn, những đường nét trên gương mặt xinh đẹp kia vẫn còn lưu lại nên một người cha như Dũng hoàn toàn có thể nhận ra đứng chắn ngang với nét mặt giận dữ, đám học sinh thấy có nên nhanh chóng tản ra rồi bỏ đi, để lại hai người bất động nhìn bé đúng là Hoàng Yến, hắn không thay đổi nhiều nên cô bé dễ dàng nhận ra, chỉ là quá bất ngờ nên không phản ứng gì. Còn Dũng đứng lặng im không bước tới thêm, hắn đang dằn vặt lòng mình vì đã để con gái phải khổ sở thế này."B...ba...!" Hoàng Yến khó khăn lên tiếng, cô bé nhào tới ôm chặt Dũng mặc kệ chiếc cặp rơi xuống để lộ ra nửa thân trên trần trụi chỉ còn chiếc áo ngực che run run ôm chặt con gái, đôi mắt của hắn ngấn nước, nước mắt của một người đàn ông. Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hắn cởi áo đang mặc khoác lên cho Hoàng Yến, trên người hắn còn lại chiếc áo thun ba lỗ."Con..." Dũng nói không nên lời vì vẫn còn run run, lúc này với hắn như vừa tìm lại được báu vật vô giá bị mất bấy lên trán con gái rồi lại ôm chặt lấy cô bé."B...ba...mình về đi..."Dũng mỉm cười gật đầu đồng ý, Hoàng Yến nắm tay hắn kéo đi thật nhanh, cô bé muốn tụi kia thấy rằng mình không phải đứa mồ côi. Dũng hiên ngang đi bên cạnh con gái, Hoàng Yến cũng không hề xấu hổ dù vừa bị nhục mạ. Đám học sinh bắt nạt Hoàng Yến vẫn còn tụ tập bên ngoài cổng trường, đang hí hửng bàn chuyện hôm khác chặn đánh cô bé thêm lần nữa thì phải nín bặt vì hai người đang đi ra. Bên cạnh cô gái mà chúng vừa phỉ báng là một gã điển trai và cơ bắp. Dũng siêng năng luyện tập nên có được thân hình vạm vỡ, đủ để uy hiếp tinh thần của đám con trai choai choai, còn vẻ nam tính phong độ của hắn cũng làm hạ hỏa sự ganh ghét với Hoàng Yến trước đó của đám con gái mới dẫn Hoàng Yến lên xe hơi đậu gần đó, chạy tới một đoạn rộng rãi rồi dừng lại. Lúc này Hoàng Yến mới bật khóc và chồm qua ôm chặt hắn, cô bé khóc thật lớn như một đứa trẻ mặc dù lúc nãy bị bắt nạt và xé rách cả áo mà không hề khóc một tiếng."Huu...ba ơi...!"Dũng chỉ ôm chặt và hôn lên trán Hoàng Yến mà không nói gì. Nỗi lo con gái căm ghét hắn đã tan đi khi cô bé đang ôm chặt hắn, nhưng nỗi dằn vặt vì bản thân đã để con gái phải khổ cực lại càng tăng cha con ôm nhau thật lâu, Hoàng Yến cũng đã ngừng khóc mà chỉ còn nấc nhẹ.
Mùa thu, tán cây vốn xanh biếc bên ngoài cửa sổ đã đổi màu, rất thưa thớt, một trận gió vừa thổi tới, lá vàng xuyên qua kẽ lá rơi xào xạc. Vừa yên tĩnh vừa lãng mạn, nhưng vẫn không kém phần thanh lịch tao nhã. Nhưng mà, người đang vẽ tranh bên trong cửa sổ lại không có loại tâm tình văn nghệ này. Một chiếc lá vàng theo gió bay vào đậu lên cánh tay đang vẽ tranh của cô, bị cô thô bạo hất xuống. Tâm trạng bực bội chẳng khác nào khi đọc tin tức trên điện thoại mà quảng cáo cứ nhảy ra, hết lần này đến lần khác, kéo dài thê thê. Cộc cộc - Cửa phòng bị gõ vang, ngay sau đó, có người đẩy cửa tiến vào. "Tang Tang à." Người ngồi trước giá vẽ không hề quay đầu lại, "Con chưa nói có thể vào mà." "Chậc, con nhỏ này. . ." Người phụ nữ trung niên mặc váy nhã nhặn, nhan sắc được bảo dưỡng rất tốt, nhẹ chân nhẹ tay đi đến ngồi xuống chiếc giường sau lưng cô, "Ui da, lần nào ngồi xuống eo cũng như muốn đứt ra." Lộc Tang Tang thở dài, cô quay đầu lại "Có chuyện gì vậy mẹ, không có việc gì thì ra ngoài đi, con còn phải vẽ nữa." "Vẽ vẽ, vẽ cái gì mà vẽ, vẽ tranh có thể biến thành cơm ăn không?" "Khéo thật đó, con thật sự có thể vẽ ra cơm ăn." "Thôi đi, vẽ một tuần lễ cũng chưa đủ tiền cho con mua bộ quần áo." Chung Thanh Phân chịu không nổi, ý ghét bỏ bộc lộ thẳng thừng trong lời nói, "Con tạm dừng lại đã, mẹ có chuyện muốn nói với con, này này, con có nghe hay không, dừng -" Lộc Tang Tang tự biết không thể lay chuyển Hoàng thái hậu nhà mình, cho nên cô cố kiềm lòng bỏ bút vẽ xuống, "Có chuyện gì thế ạ?" Chung Thanh Phân liếc nhìn cô rồi lên tiếng "Hôm qua nghe nói bà nội Kính Hoài sức khỏe không tốt phải đến bệnh viện, mẹ và ba con bận quá không dứt ra được, cho nên, chiều nay con đi thăm bà đi." "Bà nội bị bệnh?" "Con xem con kìa, chuyện này đợi mẹ nói con mới biết, con có phải cháu dâu người ta không hả?" Lộc Tang Tang hít mũi một cái "Thật ra, mẹ không nhắc con cũng sắp quên luôn rồi." Chung Thanh Phân lườm cô "Con đừng khua môi múa mép với mẹ nữa, chẳng phải Kính Hoài nói trễ một chút sẽ tới sao? Con thu xếp đi với nó đi." "Hả? Đoạn Kính Hoài đã trở về?" Lộc Tang Tang vô cùng ngạc nhiên. Chung Thanh Phân trừng mắt nhìn cô, bà cảm thấy đai quấn quanh eo cũng sắp bị đứa con bất hiếu trước mắt làm cho sụp đổ, "Con nhìn lại con đi, nhìn lại con đi! Lộc Tang Tang! Chồng của con hay là chồng mẹ hả? Hả? Con có thể để tâm một chút được không?" Lộc Tang Tang mất kiên nhẫn cúi đầu, “Mẹ đừng nói nữa, lỡ người ngoài nghe thấy lại cho rằng vợ chồng con cơm không lành canh không ngọt." "Chẳng lẽ không phải?" Lộc Tang Tang hừ lạnh một tiếng, sau đó qua loa xua xua tay, "Mẹ đừng quan tâm. . ." "Tang Tang, lần này Kính Hoài trở về, hai đứa hãy sống tốt với nhau, con xem các con kết hôn đã sắp nửa năm rồi, vậy mà bụng con chẳng có động tĩnh gì cả, cái này có phải. . ." "Kết hôn nửa năm, nhưng vừa kết hôn xong anh ta đã dẫn team đi Hồng Kông, suốt nửa năm qua con chẳng hề gặp được anh ta." Lộc Tang Tang cười cười, "Mẹ, mẹ muốn bụng con có động tĩnh? Cái ý nghĩ này xanh tươi* quá." *Ý chị nói cho anh đội nón xanh. Chung Thanh Phân nổi cơn tam bành, "Con nói bậy bạ gì thế, ý của mẹ là nó được chuyển công tác về đây rồi, các con phải nắm chặt cơ hội." "Được rồi," Lộc Tang Tang "thành khẩn" gật đầu, "Con biết rồi, vậy nên mẹ ra ngoài trước đi, nhớ đóng cửa lại giúp con luôn." "Mẹ còn chưa nói xong đâu -" Lộc Tang Tang không chịu nghe, cô quay đầu lại, dứt khoát đeo tai nghe lên. Lại là sinh con, cô mới 24. Tuổi trẻ kết hôn sớm cũng thôi đi, suốt ngày cứ bị ép sinh con. Phiền. Thấy cô như vậy, Chung Thanh Phân không biết nói gì cho phải, hơn nữa chồng bà đang thúc giục bên ngoài, bà đành càm ràm thêm mấy câu rồi rời khỏi phòng Lộc Tang Tang. Lộc Tang Tang ở lỳ trong phòng vẽ hơn một giờ, cuối cùng thu dọn mấy bức tranh minh họa trở về phòng làm việc. Lại nói, cô đã ở nhà mẹ đẻ được một khoảng thời gian rồi, vốn dĩ ở bao lâu cũng chẳng sao, nhưng hiện tại Đoạn Kính Hoài đã trở về, nếu cô còn dám ở nhà nữa, mẹ không tụng chết cô mới lạ. Cho nên cô nhanh nhẹn thu dọn hành lý, lái chiếc xe việt dã lớn trong gara đi. Phòng cưới của Lộc Tang Tang và Đoạn Kính Hoài ở khu vực trung tâm tấc đất tấc vàng của thành phố, nguyên nhân lúc trước chọn mua chỗ này chỉ có một, khoảng cách đến bệnh viện Đoạn Kính Hoài làm việc rất gần. Nhưng ai có thể ngờ, vừa kết hôn xong, Đoạn Kính Hoài được cử đến Hồng Kông tập huấn, một lần đi là nửa năm. Chẳng qua là Lộc Tang Tang không hề oán hận chút nào, thậm chí cô còn cực kỳ phấn khởi. Tự do rồi. Dù sao anh ta cũng không thích cô, tình cảm của cô đối với anh ta lại mỏng như tờ giấy, hai người kết hôn với nhau chỉ vì chuyện ngoài ý muốn kia và vì lợi ích sau này mà thôi. Những đứa trẻ lớn lên trong loại gia đình như bọn họ, tư tưởng về hôn nhân là lấy ai cũng vậy thôi. ** Đỗ xe dưới gara xong, một tay Lộc Tang Tang xách dụng cụ vẽ tranh, một tay kéo vali hành lý đi lên lầu. Nhấn mã khóa, đẩy cửa bước vào. Trong phòng yên tĩnh, không có một ai, nhưng trong phòng khách có vali hành lý, phiếu gửi vận chuyển dán bên trên còn chưa xé. Chắc hẳn anh ta về rồi, chẳng qua là chưa kịp dọn dẹp. Lộc Tang Tang kéo vali hành lý mình vào phòng cất cồ, thu dọn xong cô đi ra ngồi trên ghế sofa, gửi tin nhắn cho người chồng nửa năm không liên lạc. [Bác sĩ Đoạn, nghe nói anh trở về rồi.] Mấy phút sau, bên kia nhắn lại cho cô chỉ một chữ, [Ừ.] Lộc Tang Tang hừ lạnh một tiếng, cảm thấy người này quá mức lạnh lùng. Có điều qua thêm mấy giây nữa, điện thoại lại báo có một tin nhắn, [Ngại quá, không kịp báo tin cho cô.] Vừa lạnh lùng vừa lễ độ, đúng là Đoạn Kính Hoài. Ngón tay Lộc Tang Tang gõ chữ như bay [Nghe nói bà nội bị bệnh, chúng ta đến bệnh viện thăm bà đi, anh đang ở đâu?] Đoạn Kính Hoài [ Tôi đang ở bệnh viện.] Lộc Tang Tang trừng to mắt, mẹ nó chứ, không bảo cô đi cùng, cô ý gắn tội danh bất hiếu lên người cô đây mà? Trong lòng không vui, nhưng cô vẫn khách sáo nhắn một tin hết sức giả tạo [Bệnh viện nào thế, tôi lo lắng cho bà nội, muốn đến thăm.] Đoạn Kính Hoài [Được, Bệnh viện số 2, khu phòng Vip.] [Ok, lập tức tới ngay.] Hai người nhắn qua nhắn lại hoàn toàn không có vẻ mất tự nhiên, tựa như chẳng hề để ý vấn đề "Vợ chồng xa cách nửa năm không liên lạc". Bên kia không có tin nhắn trả lời, Lộc Tang Tang chậm rãi đứng dậy, đi đến phòng tắm chỉnh đốn lại dung nhan hình thức. Tiếp theo, cô cầm chìa khóa xe đi ra cửa. Trên đường lái xe đến bệnh viện, Lộc Tang Tang nhàm chán nhớ đến hôn lễ ngày đó, vừa đơn giản vừa kín đáo, khách mời không nhiều. Cô còn nhớ rõ khoảnh khắc Đoạn Kính Hoài đứng trước mặt người chứng hôn đeo nhẫn cưới cho cô, khách sáo xa lạ, gương mặt tuấn tú sạch sẽ không thể hiện niềm vui sướng nào. Cô khá hơn anh ta một chút, khi đó cô còn cố nặn ra một nụ cười nhạt nhẽo, dù sao nhà người đàn ông trước mắt vừa có tiền vừa có quyền, hơn nữa còn đẹp trai. Hơn mười phút sau, xe dừng ở bãi đổ xe bệnh viện. Trên đường đi Lộc Tang Tang đã mua một ít hoa quả và sản phẩm dinh dưỡng, cô lấy ra, đi thẳng đến khu vip. "Xin chào, xin hãy trình thẻ ra vào ạ." "Sao cơ?" Khu phòng bệnh vip được bảo vệ nghiêm ngặt, y tá lại nói "Hay là cô nói cho tôi biết cô muốn đến thăm ai, tôi sẽ liên lạc với người nhà bệnh nhân xem thế nào." Lộc Tang Tang kịp phản ứng, "Ồ, đợi một chút, tôi gọi điện thoại đã." Cô mở điện thoại tìm đến danh bạ, tìm được số Đoạn Kính Hoài gọi đi. Điện thoại nhanh chóng kết nối. "A lô." "Tôi đến rồi, anh ra ngoài đón tôi đi." "Ừ." Đây là lần nói chuyện đầu tiên giữa hai người sau nửa năm. Vừa nói xong Đoạn Kính Hoài đã cúp máy, một phút sau, Lộc Tang Tang nhìn thấy một người đàn ông từ cuối hành lang đi tới. Người đàn ông có dáng người cao gầy, áo sơ mi sơ vin quần đen, bên ngoài là áo choàng dài màu đen, dáng người giống như giá treo quần áo, cực kỳ đẹp mắt. Lộc Tang Tang gần như ngay lập tức nhớ tới dáng vẻ anh mặc lễ phục chú rể nửa năm trước, vẻ ngoài tuấn tú đó, khiến cho mấy phù dâu của cô mặt đỏ đến mang tai. Người thì đẹp trai, có điều thứ không thay đổi chính là, lúc nào cũng trưng bộ mặt nghiêm túc. Đâu ra đó, thâm trầm không nói. Cô nhớ nhiều năm trước có người nói với mình rằng, trong hội công tử nhà giàu ở Đế Đô, Đoạn Kính Hoài là một đóa sen trắng, gần bùn mà chẳng hôi tanh. Quả là chính xác, nhiều năm như vậy, anh chẳng thay đổi chút nào. "Bác sĩ Đoạn." Sắc mặt Lộc Tang Tang thay đổi cực nhanh, ngay một giây sau đã giơ tay lên, nhiệt tình gọi anh, "Tôi ở đây." Đương nhiên Đoạn Kính Hoài đã nhìn thấy cô từ xa rồi, nhìn nụ cười sáng lạn của cô, anh đi thẳng đến chỗ y tá dặn dò một câu "Sau này có thể để cô ấy tự do đi vào trong." Y tá vô thức liếc nhìn cô gái ăn mặc xinh đẹp bên cạnh "Dạ. . ." Đoạn Kính Hoài nhìn về phía Lộc Tang Tang "Đi theo tôi." Lộc Tang Tang giơ hai túi đồ trên tay ra, chẳng khách sáo chút nào nhét vào tay anh, "Cái này hơi nặng." Đoạn Kính Hoài ừ một tiếng rồi xoay người đi vào trong. Lộc Tang Tang hấp tấp đi theo phía sau, "Này, anh về sao không báo trước cho tôi biết?" "Bây giờ biết rồi." "Ồ." Lộc Tang Tang hơi chần chờ, "Vậy còn đi nữa không?" Bước chân Đoạn Kính Hoài hơi dừng lại, anh đảo mắt nhìn cô một cái. Lộc Tang Tang cười ngượng "ý của tôi là, anh đi hay là không đi cũng nên nói cho tôi biết một tiếng, bằng không người lớn hỏi tới, tôi không biết phải trả lời thế nào." Đoạn Kính Hoài lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, "Không đi nữa, đợt tập huấn ở Hồng Kông đã kết thúc." "Như vậy à. . ." Lộc Tang Tang vừa nói vừa cảm thán, tiếc nuối từ nay về sau cuộc sống "Độc thân" không còn nữa. Lộc Tang Tang "Phòng này hả?" "Đúng thế." Hai người đứng trước cửa phòng bệnh, tay Đoạn Kính Hoài xách đồ, cho nên anh tỏ ý bảo Lộc Tang Tang mở cửa, nhưng mà cô vừa vươn tay lên nắm cửa, cửa đã bị người bên trong kéo ra. Đúng lúc có người ra ngoài. Người đi ra có chiều cao không khác Đoạn Kính Hoài là mấy, mặt mày có hai ba phần tương tự, có điều Lộc Tang Tang biết rõ, tính cách người này hoàn toàn khác với Đoạn Kính Hoài. "Anh." Người này chính là em trai Đoạn Kính Hoài, Đoạn Kinh Hành. Đoạn Kinh Hành cũng nhìn thấy Lộc Tang Tang ở bên cạnh Đoạn Kính Hoài, anh ta cười một tiếng gọi "Chị dâu." Tính ra người này còn lớn hơn cô ba tuổi. Hơn nữa, hình như đây là lần đầu tiên anh ta gọi cô là chị dâu. Lộc Tang Tang sờ sờ mũi, "Ừm." "Vào đi." Đoạn Kính Hoài nói. Lộc Tang Tang ừ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, cô nhấc chân đi vào. Đi ngang qua người Đoạn Kính Hành. Trong nháy mắt đó, biểu hiện bên ngoài của Lộc Tang Tang cực kỳ bình tĩnh tự nhiên, song thật lòng cô hết sức lúng túng. Mặc dù đã nhiều năm cô không gặp Đoạn Kinh Hành rồi, nhưng giờ phút này khi gặp lại anh ta, cô vẫn nhớ chuyện hoang đường trước kia. Nhớ năm đó, suốt ngày cô bám theo người ta, gọi anh trai nhỏ anh trai nhỏ. Sau này có ai ngờ đâu, còn chưa theo đuổi được anh trai nhỏ, cô đã ngủ với anh trai của anh trai nhỏ rồi.
Cùng đọc truyện Vợ Ơi... Đừng Đi! của tác giả Minao23 tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại ngôn tình, sắc, 25+, loạn luân, Một câu chuyện loạn luân giữa cha con, vợ chồng, anh chị dâu. Chuyện bắt đầu từ lúc Phượng có nhân tình bên ngoài lập kế hoạch để chồng quan hệ với con gái bắt buộc chồng ly hôn để lại tài sản cho cô. Từ đó biến cố liên tục xảy ra với họ dành cho sắc nữ khẩu vị hơi nặng.
Tiệc sinh nhật náo nhiệt đột nhiên yên tĩnh hẳn, mọi người đơ người nhìn Lộc Tang Tang và Đoạn Kính Hoài, quên cả phản ứng. Lộc Tang Tang bị Đoạn Kính Hoài dọa hết hồn, giọng của anh, vẻ mặt của anh. . . Người này, uống rượu xong thì khóc là thế nào đây?! Đối diện, Lộc Thừa ngạc nhiên quay đầu nhìn Lộc Sương "Em vừa nghe lầm phải không? Anh ấy nói gì vậy?" Thái độ Lộc Sương rất quái dị, trong khó có thể tin xen lẫn một chút tức giận không hiểu, "Chị nào biết được!" Lộc Thừa vô tội nhìn Lộc Trí Viễn, hỏi lại để xác nhận lần nữa, "Anh cả, thì ra Đoạn Kính Hoài không muốn ly hôn ạ?" Lộc Trí Viễn rũ mi uống hớp rượu, "Em nhiều chuyện quá." ". . ." Ngoại trừ anh em nhà họ Lộc, mấy người khác bắt đầu hai mặt nhìn nhau. Bản chất Đoạn Kính Hoài lạnh lẽo bức người, dù núi Thái Sơn có sập mặt anh cũng không biến sắc, nhưng bây giờ. . . Người trước mặt đây là Đoạn Kính Hoài? Không phải nói anh ta không thích Lộc Tang Tang, ly hôn cũng chẳng sao cả à? Tình huống bây giờ là thế nào? Đoạn Kính Hoài không chịu ly hôn?" Giống như để xác nhận suy đoán của mọi người, Đoạn Kính Hoài lại tiến lại gần hơn, "Tang Tang? Lộc Tang Tang. . . Đừng ly hôn được không, hửm?" Mọi người ". . ." Khóe mắt Lộc Tang Tang giật kịch liệt, cô muốn rút tay ra, kết quả anh càng nắm chặt hơn, "Anh, anh nổi điên gì thế? Đã bảo đừng uống rượu rồi! Anh xem! Toàn nói bậy!" "Tang Tang, đừng ly hôn được không. . . " "Không được, này này, anh thả tay ra -" "Không ly hôn, anh sẽ thả tay ra." "Đoạn Kính Hoài, anh muốn chơi xấu đúng không?" Nhìn thấy ánh mắt hồng hồng của Đoạn Kính Hoài, phòng ngự trong lòng Lộc Tang Tang gần như bị phá nát, "Cái quái gì vầy nè. . ." "Đừng ly hôn. . . Anh không muốn ly hôn." Cô đẩy không nổi anh, cũng không thể ngăn anh cứ tựa vào người mình, càng lúc càng gần. Lộc Tang Tang ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh. "Tang Tang. . . Đừng ly hôn. . . Anh không muốn ly hôn. . ." Anh cứ lẩm bẩm như vậy, tuy giọng không lớn, song đủ để tất cả mọi người nghe rõ ràng. Cuối cùng anh tựa hẳn vào vai cô, Lộc Tang Tang không chỗ trốn, chỉ có thể cố bình tĩnh, trầm mặc một lát, cô hỏi "Tại sao không ly hôn?" "Bởi vì. . . Anh muốn em." Lộc Tang Tang "Tôi không phải đồ vật! Muốn gì mà muốn!" "Nhưng mà anh. . . Thích em." Trong lòng lộp bộp một tiếng, dây cung kéo căng đứt gánh giữa đường. Cả người Lộc Tang Tang cứng đờ, có chút bối rối. Anh nghiêm túc? "Tang Tang, đừng ly hôn được không. . ." Anh lại bắt đầu lặp lại, ngốc không thể tưởng, dường như đã bị chất cồn hoàn toàn khống chế. Lộc Tang Tang ngẩng đầu lên, "Này. . . Các anh có thể đưa anh ấy đi nghỉ ngơi được không?" Yên lặng như tờ. Lộc Tang Tang quay đầu nhìn người bên cạnh, "Các đồng chí, Giản Minh Đường, giúp em kéo anh ấy ra!" "Ôi chao, đến đây đến đây!" Giản Minh Đường lấy lại tinh thần từ trong cơn hoảng hốt, anh kéo Dương Nhâm Hi đang đứng ngay bên cạnh, "Chúng ta đưa cậu ấy lên lầu nghỉ ngơi một chút." Mắt Dương Nhâm Hi trợn to đến nỗi sắp lật trời, nhưng vẫn đi theo. Có điều ai ngờ anh vừa vươn tay, người đàn ông tựa lên vai Lộc Tang Tang bỗng mở mắt ra nhìn anh, "Không cần cậu." Dương Nhâm Hi đùng đùng nổi giận, "Anh tưởng tôi tình nguyện chắc." Đoạn Kính Hoài thu hồi ánh mắt, nhưng vẫn nắm tay Lộc Tang Tang không buông như cũ, "Đừng đi. . ." Lộc Tang Tang kéo tay anh, "Anh nắm chặt quá. . . Buông ra trước đi, ôi. . . Ai ya, anh buông tay trước được không, chuyện gì cũng từ từ." "Đừng ly hôn được không?" ". . . Lúc anh tỉnh táo hãy nói mấy lời này." "Tang Tang, đừng ly hôn được không?" Lộc Tang Tang bó tay trước sự kiên quyết của anh, "Ok, được được được! Anh buông ra trước đi." Ánh mắt Đoạn Kính Hoài mông lung vì say, có điều khi nghe mấy lời này mắt anh vụt sáng, sau đó anh vô thức buông lỏng tay ra, Lộc Tang Tang nhân cơ hội này vội vàng đứng lên. "Giản Minh Đường! Giao người cho anh đấy!" Giản Minh Đường gật đầu, tiếp theo bởi vì Đoạn Kính Hoài sống chết không cho Dương Nhâm Hi chạm vào mình, cuối cùng vẫn là Đoạn Kính Hành đến giúp đưa người lên lầu nghỉ ngơi. Đến khi Đoạn Kính Hoài đi khỏi, bên này mới nổ tung. "Fuck! Vừa rồi sợ đến mức quên chụp ảnh! Có ai quay video lại không?" "Tang Tang giỏi lắm nha, thì ra Đoạn đại thiếu gia đã bị cậu thu phục vào túi rồi." "Thì ra cậu bỏ người ta à? Quá khủng khiếp, quá khủng khiếp." "Hôm nay xem như được mở rộng tầm mắt rồi." "Nói cả buổi, chẳng ai quay video hay chụp hình lại hết hả?" "Làm chi, cậu muốn dùng video hay hình ảnh tống tiền Đoạn Kính Hoài hả?" "Này. . . Này, tôi nào dám, nhưng có thể cho mấy đứa không có mặt ngày hôm nay xem mà." . . . Lúc mọi người bàn luận ngất trời, Lộc Tang Tang chạy trối chết ra ngoài. Cô kéo Nguyễn Phái Khiết đi với mình, nhưng bởi vì hai người đều uống rượu, nên chỉ có thể gọi người đến lái xe. "Tình hình này là sao? Đoạn Kính Hoài thật lòng hả?" Nguyễn Phái Khiết bị dọa hết hồn. Lộc Tang Tang tựa vào cửa xe, sắc mặt hơi nghiêm trọng, "Cậu cảm thấy anh ấy nói thật hả?" "Sao lại không nói thật, anh ấy say mèm như thế rồi, người say nói lời thật lòng." "Vậy cậu cảm thấy anh ấy thích tớ thật hay sao?" "Thì, thì thích chứ còn gì nữa, cậu thấy anh ấy như vậy bao giờ chưa?" Nguyễn Phái Khiết nói thêm "Tớ nghĩ chỉ cần cậu nói thêm một câu ly hôn nữa, anh ấy sẽ khóc ngay tại chỗ cho cậu xem." Lộc Tang Tang ". . ." Chuyện tối nay của Đoạn Kính Hoài và Lộc Tang Tang nhanh chóng lên men, lan truyền trong vòng bạn bè với tốc độ tên lửa, mọi người đều từ hoảng sợ đến thán phục, đồng thời có không ít cô gái cảm thấy đáng tiếc. Vốn cho rằng vị trí "Thiếu phu nhân nhà họ Đoạn" còn trống, ai ngờ Đoạn Kính Hoài lại si tình đến thế. Cho nên, cuối cùng hai người có ly hôn hay là không đây. . . ** Ngày hôm sau, Đoạn Kính Hoài thức dậy ở nhà Giản Minh Đường. Anh ngủ quên, lúc xuống lầu thì thấy mọi người đang ăn trưa. Thấy anh đi xuống, bạn gái Giản Minh Đường vội vàng đẩy đẩy cánh tay anh chàng, Giản Minh Đường quay đầu lại thấy anh thì gọi to "Kính Hoài, dậy rồi à, tới ăn cơm." Đầu Đoạn Kính Hoài đau như búa bổ, kí ức về tới qua đứt quãng, giống như một giấc mộng. Anh đi đến ngồi xuống trước bàn ăn rồi đưa tay xoa tâm mi. Giản Minh Đường "Dì ơi, lấy thêm chén cơm lại đây." "Dạ, tiên sinh." Giản Minh Đường nhìn Đoạn Kính Hoài "Cậu không sao chứ? Lát nữa tớ sẽ đưa cậu về." Đoạn Kính Hoài nhìn đồng hồ, "Ừ." "Lát nữa cậu muốn đi đâu?" "Về nhà." Dừng một chút, Đoạn Kính Hoài nói tiếp "Sau đó đến cục dân chính, Lộc Tang Tang hẹn gặp lúc 2h30." Vừa dứt lời, hai người đối diện đều buông đũa nhìn anh. Giản Minh Đường và bạn gái trao đổi ánh mắt, muốn nói lại thôi. Đoạn Kính Hoài "Sao thế?" Giản Minh Đường "Chuyện đó. . . Cậu, cậu có nhớ tối qua mình đã làm gì không?" Bạn gái "Không nhớ cũng không sao, em có quay video!" Giản Minh Đường vội quay sang trừng cô nàng, bạn gái giải thích "Ha ha, để anh ấy xem đi, anh ấy mà quên thì đáng tiếc biết bao." Đoạn Kính Hoài nhíu mày, mơ hồ nhớ ra gì đó, "Đưa tôi." Giản Minh Đường đưa tay ngăn lại, "Kính, Kính Hoài. . . Xem xong rồi cậu cũng đừng sốc quá, tớ cảm thấy. . ." "Đưa tôi." ". . . Được rồi." Bạn gái Giản Minh Đường đưa điện thoại di động của mình cho anh, không biết tối qua ai đã quay video này rồi lan truyền trong vòng bạn bè." Đoạn Kính Hoài ấn phát video, anh thấy được mình và Lộc Tang Tang. Video không dài, không đầu không đuôi, chỉ có đoạn giữa, mà trong đoạn ngắn ngủi đó, anh liên tục kéo tay Lộc Tang Tang không ngừng lặp lại một câu. . . Giản Minh Đường luôn quan sát thái độ Đoạn Kính Hoài, nhưng từ lúc bắt đầu xem video đến khi video kết thúc, Đoạn Kính Hoài vẫn không tỏ thái độ gì. Đợi đến khi video kết thúc, Giản Minh Đường mới cẩn thận từng ly từng tý hỏi "Cậu. . . Cậu không sao chứ?" "Cuối cùng cô ấy. . . Có đồng ý với tôi không?" Đột nhiên Đoạn Kính Hoài nhỏ giọng hỏi. "Hả?" Cô ấy có đồng ý không ly hôn với tôi không?" Giản Minh Đường ngây ngẩn cả người. Anh cho rằng người tâm cao khí ngạo như Đoạn Kính Hoài, sau khi xem xong video phản ứng đầu tiên nhất định sẽ thẹn quá hóa giận, không ngờ, suy nghĩ đầu tiên của cậu ta là muốn biết Lộc Tang Tang có hứa với mình hay không. Lòng Giản Minh Đường lập tức dâng lên cảm giác chua xót. "Tối qua cậu kéo em ấy không chịu buông, em ấy chỉ còn cách dỗ cậu nói không ly hôn để cậu buông tay." Giản Minh Đường còn nói trắng ra "Tuy nhiên, có lẽ chỉ để dỗ dành cậu mà thôi." Đoạn Kính Hoài rũ mi, anh cười tự giễu, "Ừ." "Vậy cậu. . ." "Tôi đi tìm cô ấy." "Đến cục dân chính ly hôn?" Đoạn Kính Hoài trầm mặc một lát mới đáp "Tôi về nhà." "Này, cậu còn chưa ăn cơm mà." "Hai người ăn đi." Sau khi về đến nhà, Đoạn Kính Hoài nhận được tin nhắn của Lộc Tang Tang, [Mang đủ giấy tờ, gặp nhau trước cửa cục dân chính.] Quả nhiên, tối qua cô chỉ dỗ dành anh. Đoạn Kính Hoài đặt giấy tờ lên bàn trà, anh không đi ngay mà ngồi ngẩn người trên sofa. Sau đó anh mở album ảnh, trong đó ngoại trừ một vài bức ảnh tư liệu y học, còn lại đều là ảnh của Lộc Tang Tang, là ảnh chụp tại khu vui chơi ngày đó. Đoạn Kính Hoài xem một lát rồi dùng tay che mắt. Thật lòng anh rất nhớ rất nhớ, nụ cười sáng chói không bất cứ thứ gì che lấp được của Lộc Tang Tang. ** Hai giờ rưỡi chiều, hai người gặp nhau trước cửa cục dân chính. Lộc Tang Tang đến trễ năm phút, sau khi xuống xe cô đi thẳng đến chỗ Đoạn Kính Hoài, cô không nói gì thêm, chỉ hất cằm ý bảo anh đi theo mình. Xếp hàng một lát, đến lượt hai người điền phiếu thông tin. "Tối qua anh uống hơi nhiều." Lúc điền phiếu, rốt cuộc Đoạn Kính Hoài cũng lên tiếng. Lộc Tang Tang gật đầu, "Tôi biết, khi tỉnh táo anh sẽ không nói mấy lời đó." Đoạn Kính Hoài dừng bút "Tang Tang, đừng ly hôn được không?" ". . ." "Anh uống nhiều." Giọng Đoạn Kính Hoài rất nhẹ, "Nhưng anh không cảm thấy mình nói sai điều gì." Lộc Tang Tang nhíu mày, "Vậy anh xác định đó là điều anh muốn nói? Anh thích tôi?" "Ừm." Tay cầm bút của Lộc Tang Tang run run. "Em nói anh không biết thế nào là yêu." Đoạn Kính Hoài quay đầu nhìn cô "Vậy chúng ta cứ từ từ, anh sẽ học." "Gì cơ?" "Hai vị, hai vị đến để ly hôn sao?" Rốt cuộc nhân viên công vụ không chịu đựng nổi nữa mà chen ngang. Đoạn Kính Hoài dùng ánh mắt xin lỗi nhìn nhân viên công vụ, sau đó anh nói với Lộc Tang Tang "Điền đi, chúng ta ly hôn trước." Mặt Lộc Tang Tang đần ra. Mấy giây sau, Đoạn Kính Hoài bỗng nói tiếp "Ly hôn xong, anh sẽ theo đuổi em." "Lộc Tang Tang "? ? ?" Nhân viên công vụ "Hai vị! Hai vị thật sự đến để ly hôn sao?!"
vợ ơi đừng đi