Truyện Nguyên Vị Ngọt Ba Phần của tác giả Thất Bảo Tô thuộc thể loại hiện đại, ngọt ngào, nhẹ nhàng, sủng. Hứa hẹn sẽ để lại trong lòng bạn đọc một ấn tượng đặc biệt. Câu chuyện cũng như một ly trà sữa, vừa nhấp nhẹ, xông vào là một vị đắng.
Nguyên liệu nấu cháo sò huyết thập cẩm. - Sò huyết: 500g, bạn nên chọn những con sò tươi ngon, có kích thước vừa phải, không quá lớn, không quá nhỏ sẽ ngon hơn; - Gia vị: hạt nêm, muối, bột ngọt, tiêu, ớt bột, nước mắm, dầu ăn. - Gạo tẻ, nếp: Vo sạch, để
Thịt ba chỉ kho nước dừa với từng miếng thịt ba chỉ thái con chì ngấm đều gia vị và nước dừa béo ngậy, trông màu thịt bóng bẫy rất ngon mắt. Món này rất hợp trong những ngày thời tiết se lạnh. Nguyên liệu làm thịt ba chỉ kho nước dừa (cho 3 Phần ăn) Thịt ba chỉ 300 gr Đường nâu 2 muỗng canh Nước dừa 200 ml Nước mắm 1 muỗng canh Hành tím 2 củ
Khoai lang nướng bằng nồi chiên không dầu vừa nhanh gọn mà giữ được nguyên vị ngọt vốn có. Ta nói nó mê gì đâu luôn á mọi người ơi. LAVADA THÔNG TIN MỚI 22 Tháng Ba, 2022. 0. 155. Facebook. Twitter. Pinterest. Thành phần giá trị dinh dưỡng khoai lang.
Khi bánh chín sẽ có được màu nâu và thơm nức mùi khoai hòa quyện cùng vị ngọt của đường mía. 5. Gỏi tép nhảy. Gỏi là món ăn vô cùng quen thuộc với những người dân miền Trung bởi họ thích sự tươi sống, nguyên vị của những món ấy, nhưng món gỏi ở Quảng Trị lại
Nếu muốn món ăn có vị ngọt hơn, hãy làm riêng phần nước xốt hoặc phết mật ong lên khi món ăn gần chín. Khi nấu món có đường, tránh để món ăn khô cạn, dễ bị dính đáy và cháy món ăn. Cho quế và hồi vào dầu ăn đang sôi Cho quế vào dầu ăn đang sôi sẽ làm thức ăn bị cháy khét.Cho quế, hồi vào dầu ăn đang sôi sẽ gây cháy, món ăn có mùi hăng và vị đắng.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Nói thế nào nhỉ, truyện hệt như tên vậy, là một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, tức là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dìu dịu. Nói thế, hẳn là các bạn có thể hiểu được mức độ sủng của bộ này như thế nào. Nó chỉ ở tầm trung trung, không ngọt đến mức như đường tan trong miệng. Nhưng cái sủng, cái ngọt của “ly trà sữa” này lại khiến tôi ấn tượng vô cùng, thậm chí xúc động mà vác về edit. Hỗn hợp của trà và sữa, vừa có cái vị ngọt lành của sữa, lại thêm cái vị đăng đắng của trà. Vừa hút nhẹ vào, cái ta ấn tượng đầu tiên không phải là vị ngọt, mà là hương đắng phủ ngập khoang miệng, khiến ta thoáng cảm thấy khó chịu. Ai lại thích vị đắng đây? Câu chuyện cũng như một ly trà sữa, vừa nhấp nhẹ, xông vào là một vị đắng. Tiên Bối có một quá khứ u tối, tối đến mức mà chỉ qua vài lời kể hời hợt, đã cảm thấy cái đau thương bao phủ khắp lòng người. Quá khứ ấy khiến cô sợ hãi, sợ một khi mình mở miệng ra, những người xung quanh sẽ bị tổn thương. Cô dần cúi đầu, im lặng. Cô cũng yêu cuộc sống lắm chứ, cũng yêu những người xung quanh mình, nhưng cô không biết làm thế nào để bày tỏ tình yêu thầm kín ấy. Cô chỉ biết lặng lẽ đưa chúng vào những trang giấy, những nét vẽ, cố gắng truyền tải một phần tình yêu mà có lẽ không bao giờ cô nói ra được. Song cái đắng là để làm tôn lên hương ngọt. Hẳn Tiên Bối thật bất hạnh khi có một tuổi thơ bị cô lập, bị xa lánh; nhưng cô lại thật may mắn, khi có một người nguyện ý tiến vào thế giới cô độc của cô, làm bạn với cô, mang đến cho cô vị ngọt của cuộc đời. Trần Chước là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất dịu dàng và bao dung. Cái tốt của anh khiến cho người ta cảm động, có lẽ là vì anh không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ dị. Thử hỏi ai sẽ dùng ánh mắt bình thường để nhìn một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp, suốt ngày chỉ im như một hũ nút, hỏi gì cũng chỉ biết đáp nhỏ như muỗi kêu đây? Vậy mà anh lại nhìn cô bằng ánh mắt bình thường, thậm chí dịu dàng bao dung nỗi sợ của cô. Anh rất nhẫn nại, không hề ép buộc cô. Cô không muốn nói, anh sẵn sàng trao đổi với cô bằng giấy, bằng điện thoại. Cô không muốn mở lòng, anh sẵn sàng đọc những trang truyện cô vẽ, cô viết, để thấu hiểu tâm hồn cô. Cô không thốt lên được lời yêu, anh sẵn sàng ôm lấy cô nói trước. Anh dẫn cô, như dìu dắt một đứa bé chập chững, tiến vào một thế giới rộng mở trước mắt. Thật sự, Trần Chước rất đúng với câu “Nếu hai ta cách nhau 100 bước, em chỉ cần bước 1 bước thôi, và anh sẽ bước nốt 99 bước còn lại”. Chuyện tình của hai người, không hề có sóng gió, nhưng lại khiến tôi xúc động đến nỗi hốc mắt đầy nước. Không dám nói duyệt qua ngàn bộ truyện, nhưng số bộ tôi đọc cũng phải vượt qua mấy trăm. Trong đó có mấy bộ khiến tôi khóc được? Và bộ này là một trong số đó. Có lẽ mỗi người một vị, bộ này có thể khiến tôi khóc, nhưng cũng có thể làm ai cười. Một ly trà sữa cùng một vị, nhưng mỗi người uống, lại có một cảm nhận khác nhau. Câu chuyện với tôi có thể là một ly trà sữa, nhưng với ai đó cũng có thể là một chén café. Nhưng tôi vẫn hy vọng, với bộ truyện này, các bạn có thể cảm nhận được dư vị đắng đắng ngọt ngọt sau một buổi chiều hè, để cái man mát lành lạnh từ dư vị ấy thấm nhè nhẹ vào lòng, để các bạn mến nó. - Anh là ly nguyên vị ngọt ba phần duy nhất của em, hôm qua, hôm nay, ngày mai, và… mãi mãi! Than vãn đôi lời Chuyện là khi kiếm cái ảnh minh họa tạm cho truyện trước khi thiết kế ảnh bìa, phát hiện bộ này đã được bạn Kirin bên Kites edit đến chương 14. Đính chính bản này là bản do Lăng edit hoàn toàn nhé! Mời các bạn đón đọc Nguyên Vị Ngọt Ba Phần của tác giả Thất Bảo Tô.
Nói thế nào nhỉ, truyện hệt như tên vậy, là một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, tức là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dìu thế, hẳn là các bạn có thể hiểu được mức độ sủng của bộ này như thế nào. Nó chỉ ở tầm trung trung, không ngọt đến mức như đường tan trong cái sủng, cái ngọt của “ly trà sữa” này lại khiến tôi ấn tượng vô cùng, thậm chí xúc động mà vác về hợp của trà và sữa, vừa có cái vị ngọt lành của sữa, lại thêm cái vị đăng đắng của trà. Vừa hút nhẹ vào, cái ta ấn tượng đầu tiên không phải là vị ngọt, mà là hương đắng phủ ngập khoang miệng, khiến ta thoáng cảm thấy khó lại thích vị đắng đây?Câu chuyện cũng như một ly trà sữa, vừa nhấp nhẹ, xông vào là một vị đắng. Tiên Bối có một quá khứ u tối, tối đến mức mà chỉ qua vài lời kể hời hợt, đã cảm thấy cái đau thương bao phủ khắp lòng người. Quá khứ ấy khiến cô sợ hãi, sợ một khi mình mở miệng ra, những người xung quanh sẽ bị tổn thương. Cô dần cúi đầu, im lặng. Cô cũng yêu cuộc sống lắm chứ, cũng yêu những người xung quanh mình, nhưng cô không biết làm thế nào để bày tỏ tình yêu thầm kín ấy. Cô chỉ biết lặng lẽ đưa chúng vào những trang giấy, những nét vẽ, cố gắng truyền tải một phần tình yêu mà có lẽ không bao giờ cô nói ra cái đắng là để làm tôn lên hương ngọt. Hẳn Tiên Bối thật bất hạnh khi có một tuổi thơ bị cô lập, bị xa lánh; nhưng cô lại thật may mắn, khi có một người nguyện ý tiến vào thế giới cô độc của cô, làm bạn với cô, mang đến cho cô vị ngọt của cuộc Chước là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất dịu dàng và bao dung. Cái tốt của anh khiến cho người ta cảm động, có lẽ là vì anh không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ dị. Thử hỏi ai sẽ dùng ánh mắt bình thường để nhìn một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp, suốt ngày chỉ im như một hũ nút, hỏi gì cũng chỉ biết đáp nhỏ như muỗi kêu đây?Vậy mà anh lại nhìn cô bằng ánh mắt bình thường, thậm chí dịu dàng bao dung nỗi sợ của rất nhẫn nại, không hề ép buộc cô. Cô không muốn nói, anh sẵn sàng trao đổi với cô bằng giấy, bằng điện thoại. Cô không muốn mở lòng, anh sẵn sàng đọc những trang truyện cô vẽ, cô viết, để thấu hiểu tâm hồn cô. Cô không thốt lên được lời yêu, anh sẵn sàng ôm lấy cô nói dẫn cô, như dìu dắt một đứa bé chập chững, tiến vào một thế giới rộng mở trước sự, Trần Chước rất đúng với câu “Nếu hai ta cách nhau 100 bước, em chỉ cần bước 1 bước thôi, và anh sẽ bước nốt 99 bước còn lại”.Chuyện tình của hai người, không hề có sóng gió, nhưng lại khiến tôi xúc động đến nỗi hốc mắt đầy nước. Không dám nói duyệt qua ngàn bộ truyện, nhưng số bộ tôi đọc cũng phải vượt qua mấy trăm. Trong đó có mấy bộ khiến tôi khóc được?Và bộ này là một trong số lẽ mỗi người một vị, bộ này có thể khiến tôi khóc, nhưng cũng có thể làm ai cười. Một ly trà sữa cùng một vị, nhưng mỗi người uống, lại có một cảm nhận khác nhau. Câu chuyện với tôi có thể là một ly trà sữa, nhưng với ai đó cũng có thể là một chén tôi vẫn hy vọng, với bộ truyện này, các bạn có thể cảm nhận được dư vị đắng đắng ngọt ngọt sau một buổi chiều hè, để cái man mát lành lạnh từ dư vị ấy thấm nhè nhẹ vào lòng, để các bạn mến nó.— Anh là ly nguyên vị ngọt ba phần duy nhất của em, hôm qua, hôm nay, ngày mai, và… mãi mãi!Than vãn đôi lời Chuyện là khi kiếm cái ảnh minh họa tạm cho truyện trước khi thiết kế ảnh bìa, phát hiện bộ này đã được bạn Kirin bên Kites edit đến chương 14. Đính chính bản này là bản do Lăng edit hoàn toàn nhé! Mời các bạn đón đọc Nguyên Vị Ngọt Ba Phần của tác giả Thất Bảo cùng tác giảSách cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Tên gốc Nguyên vị tam phân điềm - 原味三分甜Thể loại hiện đại, ngọt ngào, nhẹ nhàng, sủngConvert sakahara – TTVEditTiểu LăngCouple Chủ tiệm trà sữa x trạch nữ mangakaLời tác giảXin dâng câu chuyện này cho tình yêu của đời tôi – trà Bối mắc phải chứng bệnh sợ cực kỳ nghiêm trọng. Trong khi nói chuyện cô không có cách nào nhìn thẳng được vào mắt của người cô lại thầm mến một người đàn đã lấy hết can đảm, xoay người nói với anh "Em, em, em, thích, thích..."Thật lâu sau Tiên Bối cũng không nói hết được một câu, mặt đỏ ửng, đầu đầy mồ đàn ông đấy lại nhẹ nhàng ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng nói "Anh cũng vậy"-Em nếm qua không biết bao nhiêu vị yêu thương nhưng lòng chỉ yêu duy nhất ly này của sẻ + review của editorNói thế nào nhỉ, truyện hệt như tên vậy, là một ly trà sữa nguyên vị ngọt ba phần, tức là một ly trà sữa đúng vị gốc với hương ngọt dìu thế, hẳn là các bạn có thể hiểu được mức độ sủng của bộ này như thế nào. Nó chỉ ở tầm trung trung, không ngọtđến mức như đường tan trong cái sủng, cái ngọt của “ly trà sữa” này lại khiến tôi ấn tượng vô cùng, thậm chí xúc động mà vác về hợp của trà và sữa, vừa có cái vị ngọt lành của sữa, lại thêm cái vị đăng đắng của trà. Vừa hút nhẹ vào, cái ta ấn tượng đầu tiên không phải là vị ngọt, mà là hương đắng phủ ngập khoang miệng, khiến ta thoáng cảm thấy khó lại thích vị đắng đây?Câu chuyện cũng như một ly trà sữa, vừa nhấp nhẹ, xông vào là một vị đắng. Tiên Bối có một quá khứ u tối, tối đến mức mà chỉ qua vài lời kể hời hợt, đã cảm thấy cái đau thương bao phủ khắp lòng người. Quá khứ ấy khiến cô sợ hãi, sợ một khi mình mở miệng ra, những người xung quanh sẽ bị tổn thương. Cô dần cúi đầu, im lặng. Cô cũng yêu cuộc sống lắm chứ, cũng yêu những người xung quanh mình, nhưng cô không biết làm thế nào để bày tỏ tình yêu thầm kín ấy. Cô chỉ biết lặng lẽ đưa chúng vào những trang giấy, những nét vẽ, cố gắng truyền tải một phần tình yêu mà có lẽ không bao giờ cô nói ra cái đắng là để làm tôn lên hương ngọt. Hẳn Tiên Bối thật bất hạnh khi có một tuổi thơ bị cô lập, bị xa lánh; nhưng cô lại thật may mắn, khi có một người nguyện ý tiến vào thế giới cô độc của cô, làm bạn với cô, mang đến cho cô vị ngọt của cuộc Chước là một người đàn ông rất kiên nhẫn, rất dịu dàng và bao dung. Cái tốt của anh khiến cho người ta cảm động, có lẽ là vì anh không nhìn Tiên Bối bằng ánh mắt kỳ dị. Thử hỏi ai sẽ dùng ánh mắt bình thường để nhìn một cô gái mắc chứng sợ giao tiếp, suốt ngày chỉ im như một hũ nút, hỏi gì cũng chỉ biết đáp nhỏ như muỗi kêu đây?Vậy mà anh lại nhìn cô bằng ánh mắt bình thường, thậm chí dịu dàng bao dung nỗi sợ của rất nhẫn nại, không hề ép buộc cô. Cô không muốn nói, anh sẵn sàng trao đổi với cô bằng giấy, bằng điện thoại. Cô không muốn mở lòng, anh sẵn sàng đọc những trang truyện cô vẽ, cô viết, để thấu hiểu tâm hồn cô. Cô không thốt lên được lời yêu, anh sẵn sàng ôm lấy cô nói dẫn cô, như dìu dắt một đứa bé chập chững, tiến vào một thế giới rộng mở trước sự, Trần Chước rất đúng với câu “Nếu hai ta cách nhau 100 bước, em chỉ cần bước 1 bước thôi, và anh sẽ bước nốt 99 bước còn lại”.Chuyện tình của hai người, không hề có sóng gió, nhưng lại khiến tôi xúc động đến nỗi hốc mắt đầy nước. Không dám nói duyệt qua ngàn bộ truyện, nhưng số bộ tôi đọc cũng phải vượt qua mấy trăm. Trong đó có mấy bộ khiến tôi khóc được?Và bộ này là một trong số lẽ mỗi người một vị, bộ này có thể khiến tôi khóc, nhưng cũng có thể làm ai cười. Một ly trà sữa cùng một vị, nhưng mỗi người uống, lại có một cảm nhận khác nhau. Câu chuyện với tôi có thể là một ly trà sữa, nhưng với ai đó cũng có thể là một chén tôi vẫn hy vọng, với bộ truyện này, các bạn có thể cảm nhận được dư vị đắng đắng ngọt ngọt sau một buổi chiều hè, để cái man mát lành lạnh từ dư vị ấy thấm nhè nhẹ vào lòng, để các bạn mến Anh là ly nguyên vị ngọt ba phần duy nhất của em, hôm qua, hôm nay, ngày mai, và… mãi mãi!
Edit Tiểu Lăng“Tòa thành thất lạc” phần 3 vừa ra lò được một tháng, đã tạo ra thành tích tiêu thụ không tầm cuốn manga này đã kết thúc rất lâu rồi, nhưng với hơn 100 triệu lượt đọc, và độ hot của “Kỳ Tà” nối gót, số lượng fan trung thành chỉ có tăng chứ không này, team Nguyên Quang đã thành công ký hợp tác chuyển thể tác phẩm thành điện ảnh, bên đề ra hợp đồng là công ty môi giới điện ảnh số một số hai cả nước, và tiên Bối cũng nhờ thế mà nhận được một bút phí bản quyền rất nhắc nhở số tiền trong thẻ ngân hàng biến thành một con số gồm bảy chữ số trong chớp lát, Tiên Bối thở dài một hơi, cuộc sống túng bấn bó tay bó chân rốt cuộc cũng kết thúc…Phát tài lớn Viên giơ hai tay hai chân trên QQ bắt cô mời khách, muốn ăn một bữa hai biên team Nguyên Quang gần như không liên lạc gì mấy sau khi ký hợp đồng cũng nhắn tin cho cô“Chúc mừng, thiên phú và sự chăm chỉ của em đã được đền đáp xứng đáng.”Nhưng Tiên Bối lại không cảm thấy vui vẻ, ngược lại, khi nhìn thấy lời chúc của chủ biên, mũi cô lại xót, rất muốn Tiên Bối rất rõ, giây phút này, người cô muốn chia sẻ tin này, không phải là người yêu, cũng chẳng phải là bạn là mẹ của cô, người mẹ mà đã mấy năm cô chưa từng liên nhiêu lần to gan mơ, bao nhiêu lượt lớn mật nghĩ, cô đã từng rơi lệ, thét lên với người mẹ nghiêm khắc của mình rằng “Con đã nói rồi, con đã làm được, không phải mẹ không tin sao? Không phải mẹ luôn cho con là đứa vô tích sự sao?”Ngón tay dừng thật lâu trên màn hình điện thoại, Tiên Bối hít thật sâu một hơi, gửi tin nhắn về số tiền trong thẻ ngân hàng kia một chữ số, cô gõ từng chữ từng chữ Bối không chắc chắn rằng người phụ nữ đáng sợ, đáng giận lại đáng thương này có đổi số điện thoại không, nhưng cô vẫn thêm bất kỳ lời thừa thãi nào, như đang khiêu khích, cũng như đang chứng nhắn đã được Tiên Bối thoáng cái đã nhẹ nhõm phòng yên tĩnh hồi lâu, tiếng gõ cửa bỗng vang Bối đã quên việc đóng cửa khá lâu rồi, nhưng Trần Chước vẫn có thói quen gõ cửa hai cái như cũ, đủ lễ độ và tôn Bối quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông cách đó không yêu là thứ thuốc hay nhất, có lẽ được biểu hiện ở đây.“Đi siêu thị không nào?” Trần Chước buông tay xuống, cười Bối kéo ghế ra, đứng lên, nghiêm túc gật đầu hai ra ngoài, Tiên Bối vẫn cứ võ trang đầy đủ, vẫn cứ bọc từ đầu đến chân như thể người ngoài nhìn một cái cũng là “xâm phạm” là Wal Mart quen người đi đôi với nhau, Trần Chước mặc T-shirt đen quần đen, dung mạo xuất sắc, khí thế mạnh mẽ, đứng cạnh Tiên Bối như vệ sĩ trông coi cô chủ mảnh mai, trong vòng hai mét không ai tới hai bàn tay đan lấy nhau, và chênh lệch chiều cao gây chú ý ấy, đều khiến người qua đường ghé mắt tới Chước đi lấy xe siêu thị, Tiên Bối nhắm mắt theo đuôi như anh là một cái khiên dày đầy an toàn, có thể cản lại tất cả gió táp mưa sa cho em đẩy đi, hai bàn tay nhỏ bé đặt lên thanh đẩy, Tiên Bối chủ động xin đi giết giặc. Người đàn ông lại nhẹ nhàng lấy ra, cam nguyện làm lao động tay biết rằng, bánh xe siêu thị đều khá mòn, phải dùng sức cả hai tay mới điều khiển được đúng hướng, đẩy bằng một tay chỉ là ý nghĩ hão được vài bước, Trần Chước dừng bước, nhíu mày “Thế này không tốt lắm.”“Sao ạ…” Sau khẩu trang phát ra giọng nói nho nhỏ thường ngày, nếu không để ý, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tiếng nhạc và hướng dẫn mua đồ trong siêu thị át đàn ông buông một tay xuống, nhúc nhích ngón tay một tý “Thế này không nắm được tay em, em nhỏ như thế, nhỡ lạc thì sao.”“Sao có thể…” Tiên Bối khó xử híp híp mắt.“Vậy đi…” Trần Chước trầm ngâm, bỗng nhiên ôm ngang cô bé đang đứng vững trên mặt đất Bối trở tay không kịp, phản ứng chậm một tý, đã bị đặt nhẹ nhàng vào trong xe siêu quay đầu lại, người đàn ông đã nghiêng người xuống, hơi thở ấm nóng sát bên tai “Yên tâm hơn rồi, em đang ở ngay trước mắt anh.”Lại hạ giọng xuống dặn “Nhớ phải trông tài sản nhà mình đó.”Máu dồn lên não, mặt đỏ hết cả lên, bắp chân gác lên thành xe siêu thị, như đã… mất cả tri tiếng tim đập mạnh, Tiên Bối ấp úng định nói chuyện, cô hoàn toàn không dám nhìn xung quanh, sợ có người lạ nhìn cô, lại tiếp xúc ánh mắt với họ, chỉ có thể liều mạng nháy mắt “Phô… phô trương quá…”“Phô trương ở đâu nào?” Trần Chước nghiêm trang hỏi.“Người khác… sẽ nhìn đấy…” Khẩu trang bọc một nửa quả táo rắn* xấu hổ “Không tốt lắm đâu…”* táo rắn tên gốc là “Red delicious apple” táo đỏ ngon, người Hongkong dịch âm thành táo đỏ Địa Ly Xà, giản âm thành táo Ly Xà, hoặc táo Xà táo rắn. Có nguồn gốc ở bang California, Mỹ; chỉ được trồng ở vùng núi Ngụy Điếm, huyện Tần An, thành phố Thiên Thủy, tỉnh Cam Túc của xe lăn đi, Trần Chước không nhịn được cong môi lên, lần thứ hai anh gặp Tiên Bối ở đây, đã có xúc động muốn ôm cô bé này đặt vào trong xe siêu thị. Cuối cùng hôm nay cũng đã đạt được mong muốn, lòng anh thỏa mãn đến tột độ.“Cứ để cho người ta xem.” Tiên Bối nghe thấy người đàn ông phía sau đang cười “Không phải xe siêu thị của ai cũng đều có thể chứa cả thế giới như của anh.”+++Trên đường về nhà, ngựa xe như cao áp buổi tối như sông sao trải dài đến cuối đường, người đàn ông một tay cầm túi mua sắm rất nhẹ nhàng, một tay nắm chặt cô gái nhỏ của đi cùng nhau, chẳng nói gì mà vẫn ấm về đến Vừa Ý, điện thoại trong túi quần Tiên Bối bỗng reo tay lấy, mở ra, Tiên Bối sững sờ, người run lên, lã điện thoại trả lời quen thuộc đó, là một tin nhắn ảnh, chụp một trang trong tác phẩm của cô – “Tòa thành thất lạc” phần phố rơi vào tay giặc, khắp nơi đều là nguy căn cứ lánh nạn, một sinh mệnh mới ra đời, trở thành ánh rạng an ủi những con người đã dần tuyệt cha trẻ tuổi ôm đứa bé vào lòng, giáo sư hỏi, con muốn nói gì với con mình không?Trong dòng lệ nóng mong đợi hùng tâm tráng ngữ* của mọi người, người cha chỉ nhàn nhạt mở miệng“Mong cả đời này, con chỉ là một người bình thường, sống bình yên.”* hùng tâm tráng ngữ lời nói hùng tráng, dã tâm lớn laoQuyển manga này, đã sớm bán hết, và không còn xuất bản Bối mãi không cử động, Trần Chước hỏi “Sao thế?”Cô gái nhỏ hoàn hồn, xoa xoa mắt, lắc đầu không không muốn nói, anh cũng chẳng hỏi. Hôm đó, tại thư viện phòng làm việc Nguyên Quang, anh đã may mắn biết được bí mật về quá khứ của Tiên Bối từ Viên Viên, anh sẽ không ép bé sò nhỏ này mở miệng nguyện ý nói, vậy anh sẵn lòng không muốn nói, vậy anh cũng không thể đắm mình trong ánh sáng trắng trong ấy, có thể đi vào đáy lòng mềm mại rực rỡ của cô, là may mắn lớn lao cả đời này của anh.+++Tháng bảy, triển lãm manga đã diễn ra tại thành phố làm việc Nguyên Quang, với tư cách là một trong các bên tham gia, có đài triển lãm quy mô nhất, và còn mời sáu họa sĩ nổi tiếng đến góp mặt ký mời được phu nhân Tiên Bối, Viên Viên tốn không ít công sức, mãi mới mời được vị “đại lão” này được như vậy, cũng phải kèm theo điều kiện - chết cũng không lộ ngày tổ chức, thời tiết vô cùng tốt, trong ngoài sảnh triển lãm đều đông nghịt Chước vừa đưa Tiên Bối vào sảnh, Viên Viên đã qua chào và nhanh chóng bắt cô đi, áp tải vào sâu trong chủ Trần vừa lấy cốc mang tùy thân ra, chưa kịp dặn câu nào đã phải bật cười, thở động ký tên chính thức bắt đầu vào mười giờ, sáu họa sĩ lần lượt ngồi vào chỗ, chỉ có mình Tiên Bối đeo một cái khẩu trang che hơn nửa đài đã có fan kéo băng rôn ra, giơ bảng tên ủng hộ thổ lộ, “Phu nhân Tiên Bối! Chúng tôi yêu ngài!”Có nữ có nam, đèn flash và tiếng chụp tanh tách hợp thành một bình kín, nhốt Tiên Bối ở bên cả dũng khí ngẩng đầu cười với họ cũng không có, Tiên Bối chỉ đành dùng hai tay xoay xoay cây bút bi đặt trước mặt, không biết làm những họa sĩ bên cạnh đều vẫy tay chào, xảo tiếu thiến hề*.* xảo tiếu thiến hề trích từ câu thơ “Xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề”, xuất xứ từ Thi Kinh – Quốc Phong – Vệ Phong – Thạc Nhân. Tạm dịch của bạn Candy từ trang Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao bên FB “Khéo cười tươi đẹp làm sao/Đôi mắt quyến rũ làm ai mong này.”Đều ngồi nhà vẽ tranh… Vì sao họ đều lợi hại, khôn khéo như thế…Hâm mộ, ghen tỵ, hận ~ ing…Lúc này, Viên Viên đang loay hoay sứt đầu mẻ trán vừa hay đến bên cạnh cô, sắp lại truyện trước mặt, thẻ công tác trước ngực sáng ngời ngay bên mắt Bối càng thấy không khỏe hơn, sau lưng toát mồ hôi, cô không thể không nhờ bạn giúp, tay lặng lẽ thò xuống gầm bàn, giật nhẹ vạt váy của Viên Viên nhíu mày, nhẹ giọng “Sao vậy?”“… Không… khỏe lắm.”“Không sao, cậu như thế cũng được, thiết lập vẻ cao quý lạnh lùng, cũng ok.” Viên Viên đổi đủ cách an ủi cô “Dù sao lát nữa cũng bắt đầu ký tên rồi.”Nói xong, nhanh nhẹn rời đi, chân không chạm Bối tiếp tục run rẩy rụt lại. Cô lặng lẽ mò điện thoại ra, phát hiện trên màn hình có thêm một nhắc nhở của ra xem, là… SSSSSSSSSSR gửi đến. Kể từ khi biết Tiên Bối moi tim móc phổi nạp tiền vào Âm Dương Sư chỉ để rút được một SSR, vị lão đàn ông thỉnh thoảng hơi trẻ con này, đã đổi nick name của mình thành… SSSSSSSSSSR…Còn ký tên rất cá tính là Thức thần của tiên nữ, level cao nhất, tùy tùng theo sau.* Âm Dương Sư game nhập vai 3D mobile thần thoại của Trung Quốc, lấy bối cảnh Nhật Bản thời Heian do công ty NetEase phát triển và vận hành. Thức thần là cách gọi của pet sủng vật trong game này, và SSR là một pet cấp bậc rất dung tin nhắn chỉ là năm chữ rất đơn giản “Đừng sợ, anh ở đây.”Năm chữ đơn giản ấy lại dễ dàng làm khóe môi Tiên Bối cong lên. Cô ngẩng đầu nhìn xuống khán đài, oa, bạn trai cô đúng là hạc giữa bầy gã, nổi bật xuất chúng. Anh cười với cô, càng thêm tỏa sáng muôn hơi nóng lên, nụ cười giấu sau khẩu trang càng tươi hơn, Tiên Bối gõ từng chữ từng chữ nhắn lại “Em sẽ cố ><”“Em rất tuyệt, phu nhân Tiên Bối.”“Ừm…”“Lời nhắn đến từ vị fan đẹp trai nhất của em.”Xì, lần này thật sự bật Bối che miệng… Đương nhiên, cũng không ai thấy miệng này, MC lên sàn, Tiên Bối vội vàng thu điện thoại khi ký tên, có một hoạt động warm-up, MC sẽ làm một cuộc phỏng vấn nho nhỏ với các họa sĩ, làm không khí sống động hơn, tuyên truyền cho tác phẩm, và cũng để cho các fan dưới đài có thể hiểu được cá tính của các họa sĩ nhà mình nhiều hỏi đầu tiên đã là liều thuốc nổ nói “Chúng ta đều biết, ở đây có rất nhiều các fan chân ái, chắc hẳn mọi người cũng rất tò mò, rằng mẫu hình lý tưởng của mấy vị đại đại nhà chúng ta có giống mình không, đúng không nhỉ…”Cả khán đài hùa họa sĩ béo đeo kính đen đầu tiên gãi gãi đầu nói, “Tôi đã có con rồi.”MC “Vậy mời ngài rút khỏi cuộc chơi đi thôi.”Dưới đài cười thứ hai là một cô gái trẻ cột tóc đuôi ngựa, trông rất sôi nổi. Cô ấy cười hì hì đáp “Tôi đã từng vẽ tất cả những nam chính trong manga thiếu nữ rồi.”Người thứ ba là Tiên họa sĩ manga cực hot, vừa lập nên thành tích tiêu thụ tuyệt vời, bán bản quyền chuyển thể thành điện ảnh với giá mấy triệu, MC trịnh trọng giới thiệu cô, cũng nói “Không biết có ai kinh ngạc giống tôi không, họa sĩ sáng tác ra nhiều manga thiếu niên nhiệt huyết sôi trào khiến nhiều người yêu thích như vậy, lại là một cô gái đáng yêu như thế. Đây hẳn là kiểu đáng yêu ngược mà mọi người thường nói đúng không?”Tiên Bối nổi tiếng ra sao là mắt thường có thể thấy, lúc đến phiên cô, tiếng hoan hô dưới đài chưa từng Bối vẫn không ngẩng mặt lên, chỉ cúi đầu, tỏ vẻ mình đang nghe, cám ơn mọi người dưới đài…Thật xin lỗi…Cô thật sự không biết đối phó với tình huống thế này ra sao…“Xem ra cô Tiên của chúng ta vẫn vô cùng thẹn thùng, haha.” MC cố gắng hâm nóng bầu không khí, fan hâm mộ cũng rất bao dung, không ngừng vỗ tay cổ người sáng tác không khoe khoang, chỉ dùng thực lực và tài hoa đáp lại fan, đáng giá để họ yêu lúc MC hỏi mẫu hình lý tưởng của Tiên Bối, micro đã đưa đến trước mặt cô gái. Cô hé miệng, nhưng vẫn không tài nào nói người nín thở đợi, Tiên Bối biết, không thể để mọi người như thế, để người khác phải chịu đựng sự khuyết thiếu về năng lực giao tiếp của cô. Cô hít sâu hai hơi, nhớ tới mình khi trước.“Tôi có thể… viết được không?”Tiên Bối cẩn thận tiếng reo mừng, có nhân viên công tác đưa giấy trắng Bối vội vàng cầm bút bi trong tay lên, loạt xoạt, múa bút thành hình lớn sau lưng, phóng to trang giấy trong tay cô, trên đó, chỉ có năm chữ -“Nguyên vị ngọt ba phần.”Chữ rất đẹp, cũng có thể nhìn ra lòng sốt ruột trong nét sảnh sửng sốt, ngay cả MC cũng không biết tiếp lời thế nào, im lặng chốc lát mới hỏi “Theo tôi biết, đây là một vị trà sữa đi?”Tiên Bối gật gật “Ha ha ha, phu nhân Tiên Bối của chúng ta quả nhiên rất có khiếu hài hước lạnh, y như trong manga vậy.”Biểu hiện của cô, khiến bao nhiêu fan nhớ tới một nhân vật trong manga, cảm giác tương tự đập vào đầu, không khí lại trở nên vui vẻ ấm cuộc cũng qua mình rồi, Tiên Bối thở một hơi dài nhẹ nhõm, lén vỗ vỗ ngực nhỏ, lại giương mắt, vừa vặn đụng vào một ánh mắt quen đứng trong đám người ồn ào, nhìn mình, khóe môi hơi cong lên, im lặng mỉm và tim Tiên Bối đều nóng lên, mắt nhanh chóng tránh đi, lại không nhịn được quay về. Vừa nhìn nhau, khóe mắt hai người lại cong hơn.“Đúng vậy, em đang nói về thế giới không hiểu cũng không sao, không cần người ngoài biết. Giây phút này, toàn bộ mục đích của em là để anh hiểu được tinh cầu, vài tỷ muốn chính miệng nói cho anh biết, cả muôn vàn hương vị trên thế giới, em chỉ yêu mình một ly là anh.”...oOo... Toàn văn hoàn...oOo...
Edit Tiểu LăngSau nửa tiếng, Tiên Bối mới lề mà lề mề về đến rúc vào góc cầu thang, nghe ngóng hồi lâu, xác nhận trong vòng năm mét không có ai, cô mới lấy chìa ra, mở cửa vào cửa lại, Tiên Bối thở phào nhẹ nhõm một hơi, lấy lại được nửa cái phòng rất tối, rèm dày nặng che hết ánh sáng, như là nơi nuôi một con ma cà rồng không thể sống dưới ánh mặt Bối không bật đèn, hai mắt cô thích ứng rất nhanh với hoàn đứng trước bàn, lấy mấy tờ list mua sắm gấp trong túi quần, mở chúng ra, để lên bàn; vừa bày đồ từ trong túi ra, nhỏ giọng đọc từng cái một, so sánh đối chiếu.… A! Tiên Bối vỗ đầu, lại quên mua kem đánh răng…Lần thứ hai rồi…Tiên Bối lê dép, chậm rì rì đi vào phòng tắm rửa trước bồn rửa mặt, Tiên Bối lấy tuýp kem đánh răng trong cốc ra, mở nắp, nặn bóp mãi, nhưng vẫn không có tý kem nào ló dùng thêm sức, mặt đỏ hết cả lên, nhưng vẫn không thấy ra tẹo kem khoát bóp chút kem còn lại xuống phần đuôi tuýp, dùng kéo cắt cái “xoẹt” ngay giữa, cho bàn chải vào quét một vòng, lại giơ lên kem còn lại, chưa chắc đã đủ đánh một lần…Xem ra hôm nay lại phải đi siêu thị chuyến nữa…Nắng bên ngoài rất gắt, vẫn nên tối mới ra ngoài thôi…Nghĩ vậy, Tiên Bối về phòng ngủ, ngồi xuống trước bàn máy tính, vừa sờ vào bút cảm áp*, trên mạng đã có người nhắn cô.* bút cảm áp tên gọi tắt của bút cảm ứng áp lực, dùng để vẽ phác thảoMở máy, là biên tập Viên Viên của team Nguyên Viên Hôm nay chủ biên nói chuyện với tớ về “Kỳ Tà”.Viên Viên Cậu xem comment chưa? Tháng này tất cả độc giả đều mắng cậu Viên Có chuyện gì xảy ra với tình tiết của cậu vậy?Viên Viên Gần đây cậu sao thế?Tiên Bối gõ Tớ… Bối … Thật xin Viên Vấn đề không phải là xin lỗi hay không, sao bản thảo hôm nay cậu gửi cho tớ lại vẽ Chu Viễn Sơn chết?Tiên Bối Sắp hoàn rồi…Viên Viên Nhanh vậy á?!Tiên Bối Đầu tháng sau tớ phải trả phòng thuê, tạm thời chưa tìm được chỗ ở, tớ không muốn ngừng đăng Viên Không muốn ngừng đăng nên cậu kết luôn?Tiên Bối Chu Viễn Sơn vốn sẽ chết, cậu cũng xem qua… đại cương rồi…Viên Viên Nhưng anh ta vừa lên sàn đã rất nổi rồi, cậu phải cho anh ta nhiều không gian hơn nữa chứ. Cậu biết mình thiếu tiền thuê nhà, vậy không thể sáng tác dựa theo sở thích của những độc giả nguyện ý trả tiền cho cậu sao? Thêm like là thêm lời Bối Vốn đã bố trí vậy rồi… Anh ta quá mạnh, nên bị phản Viên Nhưng tất cả đều thích loại người như vậy, mạnh mẽ, tự tin, tất cả đều thuận lợi, thẳng tiến lên mây xanh. Nếu đã vẽ manga dành cho nam thiếu niên, cũng phải biết con trai đều thích manga thoải mái. Đột nhiên để nhân vật đứng sừng sững trên cao ngã thảm như vậy, làm sao độc giả có thể tiếp nhận?Tiên Bối … Thật xin Viên Đã đăng được một năm rồi, cũng từng đứng đầu bảng xếp hạng, không thể kết thúc ảm đạm như vậy Bối Tớ không vẽ nổi nữa, thật xin lỗi…Viên Viên Cậu phải cố sáng tác theo cảm xúc của mình, đây là bát cơm của cậu đấy. Tính cách của cậu, trừ ở nhà vẽ truyện ra, cũng không thể làm việc khác Bối Trong đầu tớ không có gì Viên Sao có thể như vậy? Cậu đã quên mọi người bị thuyết phục bởi sức tưởng tượng lướt gió tung mây của mình như thế nào rồi sao?Tiên Bối Không biết Viên Không uống trà sữa à?Tiên Bối Không uống nổi. [khóc]Viên Viên Cái tiệm cậu hay uống kia cũng đắt quá mà, 22 một ngày, 660 một tháng, tháng rồi hoàn “Tòa thành thất lạc” cậu cũng chỉ được có 4000 – 5000 tiền nhuận bút, một ngày hai bữa chuyển phát nhanh đã 30 – 40 rồi, lại còn thuê phòng ở một mình giữa trung tâm thành phố, nạp tiền chơi game… Cậu cũng liều Bối Viên Uống thử trà sữa tiệm khác chưa?Tiên Bối Thử rồi, nhưng không Viên Thôi vầy đi, tớ đặt trà sữa cho cậu một tuần, giờ cậu ngừng vẽ thêm đi, điều chỉnh lại, bỏ tình tiết Chu Viễn Sơn bị giết chết kia Bối … Không cần đâu…Viên Viên Đừng có khách khí với tớ, giờ tớ đặt cho cậu, cuối tuần nộp cho tớ một bản thảo hài lòng.+++Chiều đó, sau nửa tháng, Vừa Ý lại nhận được đơn đặt hàng của Tiên nữ viên sau quầy nghe được tin này, đều vui mừng vỗ cho khách dùng trà trong tiệm đều rối rít liếc Thanh Thụ cười đoán, nhất định là Tiên nữ’ đi du lịch, nhất định là vậy!Trần Chước thì lại chỉ cười không nói, tất cả không ngoài dự đoán của của anh, có lẽ sẽ thiếu nguyên liệu, thiếu nhân công, nhưng không thiếu nhất là khách anh không ngờ, tối đó, anh lại vô tình gặp được vị Tiên nữ sĩ bé nhỏ tại Wal Mart đối diện quảng trang phục của cô thật sự rất kỳ lạ, cảm giác như thể hận không trùm được hết luôn cả mắt hình cô vốn không cao, dáng đứng hơi cúi gằm, khiến cô trông càng nhỏ xinh cô gái nho nhỏ đứng trước giá bày hàng, nhỏ giọng lẩm bẩm với một tờ giấy, thỉnh thoảng nhìn giá bày một một cô phù thủy nhỏ đang lén niệm chú, bất cứ lúc nào cũng có thể khiến những món hàng không có sức sống kia vút lên nhảy múa cùng Chước tỉnh bơ nhìn cô một lát, tùy tiện lấy một tuýp kem đánh răng từ trên giá bày hàng ném vào xe đẩy siêu xe đi tới chỗ cô.“Lại gặp nhau rồi.” Trần Chước đứng bên cạnh cô, bắt chuyện rất tự mi của cô bé chớp chớp, mắt liếc liếc phải, ngắm ngắm trái, xác định bên này trừ cô ra, thật sự không còn ai khác, mới nhanh chóng nắm chặt tờ giấy vào tay, cảnh giác ngẩng mắt nhìn, Tiên Bối đã vội thu mắt lại, hơi ngẩn não cô chết máy hai đó khởi động hệ thống…Đầu búi nửa…Người hồi trưa?Sao anh lại xuất hiện?Tiên Bối cúi đầu thấp hơn, cằm sắp gắn hẳn vào xương quai cầm giỏ siêu thị bên chân lên, rồi nhặt đồ đạc, chuẩn bị trốn chết bất cứ lúc mắt nhìn từ trên cao xuống của người đàn ông vẫn chưa dời nổi một tấc “Đi mua đồ dùng hằng ngày à?”Các đốt ngón tay cầm giỏ siêu thị bắt đầu trắng bệch ra, Tiên Bối vô thức rụt vai sao lại nói chuyện với tôi?Đừng nói chuyện với tôi, tôi không biết trả lời như thế anh, van anh, mau đi không lên tiếng, anh sẽ tự cảm thấy mất mặt, sẽ rời một giây, hai giây… rồi một phút, người đàn ông vẫn không nhúc nhích, vẫn cứ cái vẻ bận rộn mà lại ung rõ là có đủ kiên nhẫn, hay là đủ hứng thú mà cố ý ép cô phản ứng cứ ánh nhìn chăm chú nào trong thời gian dài cũng không khác gì bóp cổ, cảm giác không thở được cuộn trào mãnh Bối không tài nào đứng đó được nữa, lấy kem đánh răng, ném vào trong giỏ, xoay người bỏ này, đúng rồi, có lẽ là hướng bên này, nhưng còn phải mua gì không, kem đánh răng mình đã lấy chưa? Lấy chưa tính tiền, chỉ cần mua kem đánh răng thôi đúng không…Có nên mua thêm sữa chua không, quầy thu ngân ở đâu vậy?… Trời ạ, anh đừng có tới sao người đó lại!Cứ đẩy xe, đi chầm chậm cách cô hơn một mét vậy?Thật đáng sợ, tại sao lại đi theo tôi?Đừng đi theo tôi, thật đáng sợ, van anh…Làm sao bây giờ? Yêu cầu bảo an hay là nhân viên bán hàng giúp đỡ đây?Nhưng phải nói với họ như thế nào……Thấy cô bé như rắn mất đầu, bước những bước nhỏ cực nhanh, liên tục vòng qua các giá hàng đi ra, Trần Chước cũng không biết lòi đâu ra thú tiêu khiển xấu xa – theo đuôi một bé con “câm điếc”.Hừm… cân nhắc lại, không thể nói là theo đuôi được, chỉ có mấy ông chú biến thái mới thích theo đuôi người ta thôi. Anh chỉ đang tiện đường, tiện đường thôi mà!Trước bước đường sụp đổ, Tiên Bối quyết định, vẫn phải dựa vào chính mình bỗng dừng chân lại, quả nhiên, người đàn ông cũng giẫm chân lại Bối cúi đầu, khẽ cắn môi, lòng áng chừng “Anh, anh có thể… đừng theo tôi được không…”Giọng cực nhỏ, như thể tiếng bật hơi vậy, hơn thế nữa là còn lắp Chước thực sự chưa nghe rõ, nhíu mày “Em nói gì vậy?”“Đừng theo…” Vẫn rất yếu hơi, rất khó khăn. Tiên Bối không nói thêm gì nữa, lấy điện thoại ra, mở hộp tin nhắn, điên cuồng gõĐừng đi theo để tôi đi một Chước cao hơn cô rất nhiều, thị lực cũng tương đối tốt, anh thấy bàn tay nhỏ bé của cô cầm cái điện thoại, gõ rồi lại xóa, xóa rồi lại lúc lâu sau, cô mới hơi nâng điện thoại lên, run run rẩy rẩy dựng thẳng nó cho anh nhìn, nghiêng đầu sang một bên, không dám đối mặt với anhTrên màn hình, trước con trỏ“Xin đừng đi theo tôi… [quỳ xuống]”Dường như có thể nghe thấy cả tiếng “phịch” đầy tuyệt vọng và khẩn thiết ấy của đầu gối quỳ Chước bật cười, cố nén vui vẻ, đáp nghiêm chỉnh “Tiên tiểu thư, thật có lỗi. Tôi làm việc ở Vừa Ý, tôi biết rõ em là người khách quen mỗi ngày đều gọi trà sữa tiệm chúng tôi. Mấy nay em không đặt nên mọi người đều lo em gặp gì đó ngoài ý muốn, tôi mới qua xem. Tối nay chỉ là tình cờ gặp thôi.”Nghe thấy hai chữ “Vừa Ý”, rõ ràng cô gái nhỏ ngơ ngác một đó, cái đầu đang nghiêng sang bên dưới mũ, run bắn với biên độ cực bé, và gật một cái.“Em thật sự có họ Tiên à?” Trần Chước không khỏi hỏi, thật sự rất hiếm người họ đầu tiếp.“Tên em là gì?”Tiếng bật hơi tái xuất giang hồ “Tiên Bối…”“Gì?”“Tiên Bối…” Vẫn chưa nghe rõ đầu cứ quảng cáo đủ loại hàng sale, Trần Chước nghiêng người về phía trước, cố gắng nghe cho rõ câu trả lời của thứ hai, anh đã nghe được đại khái, “Tiên Bối? Bối’ trong bối xác’ vỏ sò sao?”Lấy gật đầu ứng vạn biến, cô gái nhỏ không nói thêm lời nào, cũng không nhìn lúc người đàn ông chưa nói thêm mấy lời không dinh dưỡng nữa, Tiên Bối cất điện thoại vào túi quần, đi luôn, không hề quay đầu Chước cũng không đuổi theo, ngón tay đặt trên tay cầm xe đẩy bất giác gõ nhè nhẹ. Đứng một mình ở đó thật lâu, anh mới nghiêng đầu, cong môi cười mà chẳng biết vì đúng lúc đó, ánh mắt anh dừng lại trên giá hàng bên trái, ở khay hàng bày ngay ngắn những gói bánh gạo*.* tiên bối 仙贝 loại bánh gạo chiên thành hình cong cong như vỏ sòVươn tay ra, ung dung lấy hai gói, ném vào một vài cảm xúc đến mà không duyên chẳng cớ, thí dụ như hôm nay đột nhiên muốn ăn bánh gạo.
nguyên vị ngọt ba phần