Mỗi mùa xuân thơm lừng hoa bưởi Rắc trắng vườn nhà những cánh hoa vương Em lại nhớ ngày xưa anh ra trận Cũng giữa mùa hoa bưởi ngát hương. Cây bưởi đào hai cành anh chiết Em đã cắt trồng bên cạnh giếng khơi Qua ba năm sau, nhanh quá nhỉ Bưởi em trồng cành lá đã xanh tươi
Chỉ hai câu ca dao mộc mạc mà gợi lên cả một trời thương nhớ, sắc trắng tinh khôi, hương thơm ngan ngát của hoa bưởi ướp trong làn tóc. Nụ tầm xuân bé nhỏ, xinh tươi hé nở như nụ cười tình tứ của em trao cho anh. Nhưng những hình ảnh ấy đều chỉ là ẩn dụ tượng trưng cho những kỉ niệm đẹp đã qua.
Nhà thờ Domaine De Marie Đà Lạt hay còn được gọi là nhà thờ Mai Anh, nhà thờ Vinh Sơn nằm trên ngọn đồi Mai Anh thành phố Đà Lạt, nơi có nhiều bông hoa mai anh đào.. Nhà thờ Domaine được khởi công xây dựng vào năm 1940 và hoàn thiện vào năm 1944 do phu nhân cửa nhà cầm quyền Đông Dương đương thời lúc đó là
PTNN: Thơ - Hoa bưởi I.Mục đích - yêu cầu 1. Kiến thức:-Trẻ biết được tên bài thơ:"Hoa nở", tên tác giả và biết được các loại hoa trong bài thơ. - Trẻ biết thêm một số màu sắc của một số loại hoa. 2. Kỹ năng: - Luyện kỹ năng đọc thơ cho trẻ
Tương tự như các bài thơ hay về Ngoài bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh "Bỗng nhận ra hương bưởi phả vào trong gió se" thì có rất bài thơ về hoa Bưởi hay khác.
Tuyển tập thơ hay về ngày tết Trung thu 1. Câu Trăng Rằm - (Tác giả: Dương Huy) Ông trăng rằm Như chiếc bánh Rớt dưới ao Tròn lấp lánh Vịt xòe cánh Tớ sẽ mò Chiếc bánh to Cùng ăn nhé! Gà vội can Hãy khoan khoan Cậu mà xuống Bánh vỡ ra Để tớ lấy Câu lên cho Bằng tiếng gáy "Ị ó o…" 2. Rằm Trung Thu Làm mâm ngu qua đơi ông Trăng
Top 14 Bài thơ hay viết về hoa bưởi Sau những cơn mưa xuân đầu tháng 3, những cây bưởi đâm chồi nẩy lộc, hoa bưởi trắng ngần trĩu chịt trên cành mang mùi thơm dịu mát cùng bao nỗi nhớ thuở.
Bài thơ về hoa bưởi hay: Em ơi mùa hoa bưởi Tác giả: Đào Mạnh Thạnh Tháng Ba về hoa xoan rơi đầy ngõ Cây bưởi sau vườn bung nở tinh khôi Đôi chim khuyên nhảy nhót hót liên hồi Đàn bướm trắng dập dìu trên đám cỏ Em còn nhớ những êm đềm ngày đó Góc vườn sau chúng mình ngỏ lời yêu Cây bưởi xưa khi ấy hoa rất nhiều
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Người ta yêu bông hoa đầu mùa vì nó mang lại cảm giác mới mẻ. Người ta quyến luyến bông hoa cuối mùa vì nó để lại hàng ngàn thương nhớ. Hãy cố gắng sống như những đóa hoa, dù không đẹp, không đỏ, không nở rộ nhưng nhất định phải thơm. Sau đây gocnhotamhon gửi đến bạn những bài thơ về hoa hay nhất Tổng hợp thơ về hoa Xem thêm Thơ chế tình yêu Thơ tiếng Anh Hoa phượng – Lê Viết Tư Anh lại nhớ về em giữa cơn say Lại viết thư tình giữa mùa tu hú gọi Hoa phượng đỏ sân trường như muốn nói Mùa chia ly đỏ chói giấc mơ đầu Ta sẽ hoài thương nhớ về nhau Hoa phượng đỏ có sẵn mầm ly biệt Thủa học trò ai không yêu da diết Tháng năm đi, thao thiết buổi tan trường. Em có quay về neo ấy bữa yêu thương Nhớ khắc dùm anh vào cây kí ức Nhớ nói dùm anh mùa ve rạo rực Mười bảy năm hơn để thức một ngày Tình lại theo về lòng đất hẹn mùa sau Để rả rích vì nhau… thêm một lần mười tám. Sen muộn – Nguyễn Tường Thuật Chưa kịp nói lời chia tay mùa Hạ Thu vội sang hoa Cúc đã vàng tươi Níu mùa lại Sen trổ đài hoa muộn Cuối vườn chiều xao xác lá rơi rơi. Chưa kịp nói một lời giã biệt Em đã sang sông bên ấy quê người Tôi tay trắng ngược về thời dĩ vãng Tìm bóng hình xưa dù biết xa vời. Mùa Hạ ấy tình nồng như nắng Tóc vẻo đuôi gà em quấn quít bên tôi Mơ mộng quá thuở phượng hồng sen trắng Kỉ niệm xưa em mang mãi đi rồi. Về cuối Hạ tìm lại bông hoa muộn Ướp hương thơm vào kỷ niệm một thời Thu vàng quá và em xa ngái quá Chỉ còn đây đài sen muộn với mình tôi. Mùa hoa sữa – Hải Bình Đi trên đường Hà Nội một sớm nay Mùi hoa sữa cứ nồng nàn mời gọi Những chùm hoa trắng tinh con mắt đợi Kìa nôn nao một màu nhớ thu vàng. Cái mùi hoa hăng hắc gọi thu sang Quyện bước chân ta lang thang mỗi tối Heo may thổi tóc em vương bối rối Ta hít hà… yêu quá gọi khát khao. Gửi theo mùa hoa sữa của hôm nào Ta hẹn em giữa trời thu Hà Nội Bên Hồ Gươm, hoa sữa thoem mùa mới Cùng say say vòng tay ấm thu về. Em hỡi em. Nhớ quá thuở đam mê… Cúc dại – Hoàng Phụng Cầm Mỏng manh cúc nở ven đường Ngập trong khói bụi mà dường như không Hồn nhiên giữa buổi đục trong Đất già, cỏ rối mà không nản lòng. Cúc dại đấy, có ai trồng Người đâu biết nhựa cúc nồng hay cay Thản nhiên như gió vậy thôi Tâm tư chi lắm để rồi hóa sương. Trái đời lắc giữa nhịp chuông Biết đâu địa ngục thiên đường mà rơi Gáo nước cặn chứa mặt trời Ai đem tạt cả tiếng cười vào ai. Nhìn cúc dại nở sớm mai Sắc không vay mượn chẳng phai bao giờ Cởi mình về với hoang sơ Trít trăm khát hạt vật vờ ngóng trông. Ta về một sớm đầu đông Thầm nghe cúc thắp lửa hồng trong mưa. Hoa Lòng Thương loài hoa dại không tên. Nép mình e ấp tựa bên đá già . Dáng hoa thanh thoát mặn mà . Hồng hồng sắc thắm em là Nàng Xuân . Càng nhìn càng thấy bâng khuâng . Có gì vương vấn rời chân chẳng đành. Sợi tơ hay sợi chỉ mành. Vô hình trói chặt một cành Bạch Dương. Trách lòng sao vội nhớ thương . Trách trời sao để hoa nương lối này ! Hoa cúc – Xuân Quỳnh Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu Thời gian đi màu hoa cũ về đâu Nay trở lại vẫn còn như mới mẻ. Bao mùa thu hoa vẫn vàng như thế Chỉ em là đã khác với em xưa Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa Nào đâu những biển trời nơi cuối đất Bao ngày tháng đi về trên mái tóc Chỉ là em đã khác với em thôi! Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy Gương mặt ấy lời yêu thuở ấy Màu hoa vẫn cháy ở trong em. Hoa ngọc lan Trắng thơm giọt sữa trời cao Lẫn vào vòm lá dì dào thẫm xanh Hương nồng đã quện vào anh Xin làm ngọn gió trong lành bên em. Bao giờ ngâu nở hoa – Xuân Quỳnh “Nắp đàn khóa sợi dây vẫn hát Bao giờ hoa ngâu nở hoa…” Những bông hoa nho nhỏ Chỉ có chút hương đầm Ẩn vào trong kẽ lá Như mối tình lặng câm. Vượt qua tháng qua năm Vượt qua đồi qua suối Bỗng gặp một mùi hương Như lời yêu thầm gọi Như ánh đèn chờ đợi Như ánh mắt bao dung Trong cơn khát cháy lòng Bỗng tìm ra nguồn nước… Mùi hương không hẹn trước Tình yêu đến bất ngờ Em đâu biết bao giờ Mùa hoa ngâu ấy nở Anh như cây đàn khoá Sợi dây còn ngân vang Em đi hết lòng em Lại gặp lời hát đó Hoa ngâu ở nơi nào Em cũng không biết nữa Em chỉ biết tình em Như ngâu vàng vẫn nở. Màu trắng hoa quỳnh – Huỳnh Minh Nhật Dạt dào hương nồng trong gió trong Thanh tao sắc trắng chẳng đỏ hồng Nửa đêm chờ đợi vầng trăng sáng Cùng nguyệt tự tình giữa đêm không. Thờ ơ sắc bướm đẹp mơ màng Chẳng hề vương vấn lũ ong hoang Giữ trọn trong tim hồn tinh khiết Khép áo quay đầu nắng vàng loang. Quỳnh yêu đêm tối tự bao giờ Mà người thi sĩ phải làm thơ? Quỳnh gói tâm tư vafo xa lắm Nên lòng thi sĩ vẫn hoài mơ! Nằm Bệnh Chợt Nhớ Đại Ngàn Biền biệt ngày dư chừ ngoảnh lại Chẳng sóng bạc đầu chẳng nhánh sông Giọng chim hiu hắt xiên tháng gió Lắng buổi sang hè chạnh nỗi đông Quặn thắt mùi gì trong bùn đất Lưa thưa cơn bụi nhắn mưa về Mười năm dài vậy mà như thể Lẫn khuất nơi nào vọng tiếng quê Vẫn đồi hoa dại – hôm biệt xứ Phương mây tim tím vẫn bay nhiều Gối tay lên nhớ đành nghe lá Xào xạc về em suốt buổi chiều. Hương Hoa Dại Bên kia chiều nắng nhạt Hoa nở rộ sau hè Em về thôi em nhé! Kẻo chiều nhẹ mưa bay Em nào biết, có hay? Tay trong tay thuở nào Năm ngón gầy xanh xao Theo anh bao tháng ngày Áo em đẹp màu mây Màu cỏ cây hoang úa Nô đùa trong gió đưa Nửa đời chưa vội xoá Anh suốt đời tìm hoa Mùi hoa lạ bên đường Thoang thoảng ngát đưa hương Một đời thương trời cũ Bên kia dốc sương mù Giấc ngủ ai nồng say Trong gió chiều nhẹ lay Ngất ngây mùi hoa dại Nào Đâu Chim Khách Ai bên nớ kéo nắng vàng Để bên ni bỗng ngỡ ngàng hoàng hôn Lối mòn tít tắp cuối thôn Bóng người chưa thấy, nặng hồn tôi mong Bao ngày ra ngóng vào trông Đường quê mòn mỏi mà không thấy người Cỏ cây dường cũng kém tươi Hoa dại phai sắc, bướm thời vụng bay Có cánh chim, chao chiều nay Ngỡ là chim khách nào hay nhìn lầm Con chèo bẻo bay đuối tầm Lòng tôi trở lại âm thầm mơ xa Hoa cỏ may – Xuân Quỳnh Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ, Không gian xao xuyến chuyển sang mùa. Tên mình ai gọi sau vòm lá, Lối cũ em về nay đã thu. Mây trắng bay đi cùng với gió, Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ. Đắng cay gửi lại bao mùa cũ, Thơ viết đôi dòng theo gió xa. Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may Áo em sơ ý cỏ găm đầy Lời yêu mỏng mảnh như màu khói, Ai biết lòng anh có đổi thay? Cúc Dại – Hoàng Phụng Cầm Mỏng manh cúc nở ven đường Ngập trong khói bụi mà dường như không Hồn nhiên giữa buổi đục trong Đất già, cỏ rối mà không nản lòng. Cúc dại đấy, có ai trồng Người đâu biết nhựa cúc nồng hay cay Thản nhiên như gió vậy thôi Tâm tư chi lắm để rồi hóa sương. Hoa bằng lăng tím Có loài hoa mới gặp một lần Mà lòng nhung nhớ đến bâng khuâng Màu hoa tim tím bằng lăng nở Quyến rũ hồn anh lúc chiều dâng. Em yêu hoa tím lúc còn thơ Đến tuổi đôi mươi mắt mộng mơ E ấp nhìn hoa qua cửa sổ Lòng say rung động với sắc tơ. Ở cạnh nhà em, anh yêu thơ Yêu bằng lăng tím cả trong mơ Yêu người con gái ngây thơ ấy Vắng bóng em lâu cũng thẫn thờ. Vào một đêm trăng, ta yêu nhau Dưới vòm hoa tím, nụ hôn sâu Tình yêu say đắm như mộng tưởng Bằng lăng nhuộm tím mối tình đầu. Tím bằng lăng – Hồng Giang Gió ngượng ngùng lay động cánh bằng lăng Thương sắc tím thủa nào hằng mong nhớ Người quay lưng mái tóc thề trăn trở Rớt bên thềm duyên nợ tím hồn ai. Hạ mong manh vương sợi nắng đan cài Đem nỗi nhớ giằng giai chiều nhòa nhạt Mối tình si mà ta hằng khao khát Đến bây giờ trôi dạt biết về đâu. Vần thơ tình anh viết chẳng tròn câu Bằng lăng tím sẫm một màu se sắt Anh vẫn mãi âm thầm tìm góp nhặt Nửa câu thể chôn chặt của ngày xưa. Nắng nhạt chiều từng sợi vẫn lưa thưa Tà áo trắng đã bao lần em mặc Vở học trò trên tay như thầm nhắc Buổi tan trường ai trót mắc tương tư. Gót chân ai quay bước chợt chần chừ Bằng lăng tím… hình như… còn níu kéo! Mùi hoa bưởi thơm ngát Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba Nhớ về anh nhớ mùa hoa bưởi Cánh hoa rơi lòng em bối rối Chút hương thầm làng bãi lan xa. Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba Ngõ nhà anh đầy hoa xoan tím Nhớ bến sông thuyền ai ghé bến Hương bưởi quê mình níu khách sang sông. Nhớ tuổi thơ em nhặt bông bưởi trắng Tháng ba này mẹ giã bánh trôi Anh lớn lên -đi vào quân ngũ Chúng mình mỗi đứa mỗi nơi. Em về làng giữa mùa hoa bưởi Hương hoa thơm ướp nước gội đầu Mẹ bảo anh mùa này nơi biên giới Hai đứa mày có nhận tin nhau? Chẳng thể nào giấu mẹ được đâu Chúng mình yêu nhau từ mùa hoa bưởi Em đi học xa quê, xa mẹ Anh về phép thăm nhà buổi ấy tiễn em. Chúng mình dọc lối ngõ quen Vườn tím hoa xoan, trắng ngần hoa bưởi Chiều chia tay có gì bối rối Trăng mọc bao giờ hai đứa không hay. Một mùa hoa chúng mình chia tay Một mùa mong ngày gặp lại Ôi mùa hoa lòng em mong đợi Mùa hoa quê mình, hoa bưởi tháng ba. Hoa đồng tiền Có một loài hoa không rực rỡ kiêu sa Nhưng sôi nổi, hồn nhiên và cá tính Cánh giản đơn, đủ dịu dàng mềm mại Hoa đồng tiền – hoa đó chính là em. Có một ngày ta từ lạ thành quen Rồi ước ao được ở bên vui mãi Hoa đồng tiền vẫn hồn nhiên khờ dại Thêm một lần, trong sắc nắng tàn phai! Có một ngày, hoa bỗng nhớ thương ai… Lại thắm tươi, lại nhiệt tình, sôi nổi Cánh hoa như khoe sắc màu chờ đợi Gom nắng xuân về… đủ để lại trong nhau. Xem thêm Thơ về cha Thơ phật giáo vô thường Hoa Râm Bụt Hoa Râm Bụt như chiếc ô năm cánh Xòe bóng râm che chở cho con người Màu lá xanh hoa thắm đỏ tươi Như ước vọng bao đời còn đó. Hoa bất tử – Hoàng Hiện Hoa bất tử ngàn năm còn đó Chốn hoang tàn luôn tỏ lòng chung Mặc cho mưa gió bão bùng Vẫn đơm hương sắc ngát lừng nhân gian. Trên đá sỏi hoa dào dạt nở Dù chông gai rạng rỡ xuân thì Tâm cười chẳng chút sân si Đất trời nghiêng ngả dạ ni vững vàng. Nơi cằn cỗi hiên ngang mạch sống Thắm nghĩa nhân phúc phẩm muôn đời Mai kia cát bụi xa rời Tiếng thơm còn mãi đâu thời phôi phai. Hoa dã quỳ – Oanh Kim Đông lại về với cao nguyên lộng gió Với mây chiều sắc đỏ buổi hoàng hôn Ngắm màu hoa vàng rực đến mê hồn Dã quỳ đó ngập tràn trên lối nhỏ. Ta say sưa nhìn hoa vờn theo gió Có chút gì chợt xao động lòng ta Tình vấn vương khi nắng đã xế tà Sương nhẹ rơi vương đầy trên lá cỏ. Dã quỳ ơi có bao điều muốn ngỏ Hỡi loài hoa bé nhỏ mà ta yêu Không kiêu sa chẳng vẻ đẹp mĩ miều Mà xao xuyến mỗi lần qua lối đó. Những mùa hoa vàng rực rỡ nơi ngõ nhỏ Đông lạnh về thêm ấm áp yêu thương Ôi loài hoa vẻ đẹp đến lạ thường Tô điểm mãi cho cao nguyên thơ mộng! Hoa Nhài Hoa nhài e lệ nở về đêm Hương thơm nhè nhẹ bay quanh thềm Bình minh thức dậy hoa còn nở Sớm mai sương đọng cánh hoa mềm. Hoa trắng phau phau và chúm chím Lá xanh mơn mởn điểm tô thêm Hỏi hoa trong trắng và e lệ? Xin hỏi ông trời đừng hỏi em. Trong trắng cúc họa mi – Nguyễn Đình Huân Tháng mười một lại sắp sửa ra đi Giữa mùa đông cúc họa mi nở rộ Họa mi trắng âm thầm về trên phố Mỏng manh nhẹ nhàng nỗi nhớ khôn nguôi. Bông hoa xinh như em hé môi cười Nụ cười mỉm chi của người con gái Giản dị đơn sơ như loài hoa dại Tinh khiết cho đời nhớ mãi không quên. Họa mi ơi thương nhớ một cái tên Mỗi loài chim khi hót lên thánh thót Giữa mùa đông cúc họa mi dịu ngọt Sưởi ấm cho đời tan bớt giá băng. Cùng họa mi bước đi cuối chiều đông Tà áo trắng má em hồng trong gió Bó cúc họa mi em đang trong giỏ Chợt giật mình anh đứng đó ngẩn ngơ. Họa mi trắng và em quá ngây thơ Đã cho anh một ước mơ cháy bỏng Được mãi bên em như hình với bóng Một mối tình trong trắng cúc họa mi. Hoa anh đào Đên qua một đóa hoa anh đào Rưng rưng cánh lệ rơi vào giấc mơ Thám vào ướt đẫm mắt thơ Tỉnh ra buốt lạnh… bơ vơ đêm dài. Hoa tam giác mạch – Cao Nguyên Xưa Nghe tên hoa sao mà thấy lạ Chưa thấy loài hoa này bao giờ, Xưa kia trồng hoa tam giác mạch Để người dân ăn mùa giáp hạt. Vượt qua bao cung đường Hạnh Phúc Ngắm hoa trên thửa ruộng bậc thang Và giờ đây hoa tam giác mạch Trở thành thương hiệu của Hà Giang. Khắp mọi miền đất nước Việt Nam Đã về đây hội tụ, chiêm ngưỡng… Di sản Cao Nguyên đá Đồng Văn Có một loài hoa đẹp lạ thường. Hoa chúm nở xòe năm cánh trắng Phơn phớt hồng ngắm em xấu hổ, Hoa tìm dần, thời yêu màu tím Khi hoa đỏ đời hoa khép lại. Hà Giang sao mà lưu luyến thế Hẹn gặp mùa sau xin trở lại. Hoa anh đào Hoa anh đào! Nghe sao thân thiết Từ những ngày xưa tôi biết nước Nga Cùng cô bạn tóc vàng chung lớp Thoảng anh đào trong mùi tóc hương pha Vốn tiếng Nga hồi đầu tôi bập bẹ Nuốt từng lời em nói ngân nga Môi em đỏ như anh đào đầu vụ Má em hồng như đào nụ quê nhà Bài học chung hai đứa mình chóng thuộc Em còn khen “Anh giải toán nhanh là…” Trong lòng như có gì nhen nhóm Ấp ủ hoài tôi đâu dám nói ra Thời gian trôi dịu dàng như mộng Gần tấc gang mà sao vẫn như xa Chỉ có trái tim tôi mách bảo Hoa anh đào còn thắm mãi trời Nga. Hoa giấy Anh trở về căn nhà cũ không em Hoa giấy rơi như ngày xưa xa lắc Vẫn nhẹ nhàng như những dòng nước mắt Rớt nhẹ bên thềm lơ đãng chiều đông. Gió lạnh lùng như kí ức mênh mông Hoa rơi mãi vô tình trong thinh lặng Chẳng còn bài thơ đã từng viết tặng Hoa giật mình, rớt khẽ xuống tay anh. Anh ngậm ngùi vì hoa giấy mong manh Chẳng giữ được em, dù là chiếc bóng Và khi đại dương dạt dào cuộn sóng Anh vẫn là dòng nước lững lờ trôi. Hoa giấy bây giờ vẫn là hoa giấy thôi Vẫn bay khẽ trong hoàng hôn lộng gió Lặng lẽ thả mình giữa không và có Chẳng biết là mãi mãi hay mong manh. Có lẽ nào chỉ là của riêng anh Dông bão, lặng yên, ngậm ngùi, tiếc nuối? Hoa vẫn rơi đẹp như lần hẹn cuối Như chưa bao giờ biết đến đổi thay. Chùm hoa rung mình khi ngọn gió lay Anh biết mùa đông chẳng còn hoa nữa Nơi xa vô tận, mình anh đứng giữa Có cánh hoa nào nhẹ rớt trên tay. Hoa đào – Trần Bảo Kim Thư Đất bắc danh lừng há kém ai Hương thơm thanh khiết tựa như Nhài Búp non ấp ủ bao ngày tháng Sắc đỏ tươi cười những buổi mai Gió rét, mưa phùn cơ cực nhỉ? Nhụy vàng, nụ thắm mỹ miều thay! Ngày xuân được ngắm hoa Đào nở Còn thú nào hơn thích thú này. Dưới dàn thiên lý Nhà nàng có cái giậu thưa Có giàn thiên lý đong đưa hoa vàng Kể từ bên ấy có nàng Lá xanh, thiên lý hoa vàng thêm sai. Mỗi lần nàng đứng tưới hoa Nghiêng nghiêng mái tóc như là suối mây Thoáng nghe thoang thoảng hương bay Hương hoa hay chính tóc mây hương nàng? Vô tình tôi mãi ngóng sang Vô tình nàng cũng nhìn sang bên này. Hương hoa thiên lý Ô hay! Cũng vô tình cứ bên này thoảng qua. Bẵng đi mấy độ thu già Tôi về mong ngắm giàn hoa với nàng Ô hay! Trơ trọi cốt giàn Vắng hoa, vắng cả… dáng nàng cũng không. Cớ sao hoa chẳng còn bông? Lá không còn lá, hương nồng chẳng sang? Thì ra nàng đã sang ngang Tóc mây với cả hương nàng cũng theo. Trên giàn vắng bóng hoa leo Thản nhiên gió vẫn cố trèo sang đây. Thiếu hương hoa, vắng tóc mây Trời buông mấy sợi tơ gầy…giăng giăng. Cớ gì một dáng người dưng Với giàn thiên lý mà bâng khuâng lòng. Giàn hoa với dáng một người Theo tôi suốt cả quãng đời thanh xuân…! Hoa mai ngày tết – Trần Bảo Kim Thư Phương nam chuộng nhất giống hoa này Mỗi độ xuân về nở đẹp thay Năm cánh vàng mơ hong gió sớm Một cành lộc biếc đón ban mia Tinh thần hơn cả Lan và Cúc Nhan sắc bỏ xa Huệ với Nhài So sánh hoa Đào trên đất Bắc Nhất nhì ai dễ chịu nhường ai. Long lanh hoa hồng “Anh tặng em đóa hồng trong một sáng ban mai Long lanh quá mặt hồ ơi xao nhẹ Em nghe trái tim mình run lên khe khẽ Thầm thì em gọi… hoa ơi! Anh đang ở đâu rực rỡ ánh sao trời Xin hãy lắng nghe tiếng hoa hồng tỏa ngát Xin hãy nhìn bầu trời xanh bát ngát Bồng bềnh trôi một sắc thắm xanh màu! Một đóa hồng đỏ thắm nỗi nhớ nhau Trong sương sớm nồng nàn thơm hoa gọi Mặt trời về mỗi sớm chiều chói lọi Hương sắc ngời ngan ngát ở trong nhau!” Hoa sữa – Nguyễn Phan Hách Tuổi mười lăm em lớn từng ngày Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ. Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ, Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ. Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu, Mùi hoa sữa tan trong áo em và mái tóc. Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt, Vậy mà tan trong sương gió mong manh. Tại mùa thu, tại em hay tại anh? Tại sang đông không còn hoa sữa? Tại siêu hình tại gì không biết nữa? Tại con bướm vàng có cánh nó bay? Đau khổ nhiều nhưng éo le thay. Không phải thời Romeo và Juliette, Nên chẳng có đứa nào dám chết, Đành lòng thôi mỗi đứa một phương. Chỉ mùa thu trọn vẹn yêu thương, Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ, Hương của tình yêu đầu nhắc nhở, Có hai người xưa đã yêu nhau… Hoài niệm hoa huệ cánh hoa thơm như nụ hôn trên tóc em ngày thơ ấu hương bay dịu dàng huyền ảo trong vườn nhà em… tương tư cánh hoa thơm hoài mùa thu trở về xao xuyến nắng hạ chuỗi hoa như ngọc trên lá trắng muốt khoảng trời tháng giêng tà áo thơ ngây của em gió thổi điên cuồng năm tháng chỉ còn hương hoa huệ trắng vỗ về trên tóc trên môi như tặng phẩm của cuộc đời tôi dâng em giọt nước mắt của cánh huệ buồn trầm mặc trong chiều hai đứa xa nhau hoa huệ trắng mối tình đầu hương bay một đời tinh khiết mỗi chữ, mỗi dòng tôi viết đều đẫm hương huệ và em Xem thêm Thơ cafe một mình Thơ về mẹ Những chiều tam giác mạch Nhũ hoa tam giác mạch Nở hồng trên ngực đồi Nắng tháng Mười trinh bạch Chiều ngập ngừng không trôi. Đứa gái tươi nét môi Địu gùi hoa phía bản Đứa trai lùa đàn trâu No căng làn gió ngát. Nả gieo tam giác mạch Xuống ruột đá tai mèo Sao cạn ngày giáp hạt Lại sang mùa gieo neo? Nhà anh bên Nàn Sán Bếp lửa vùi sương mây Gặp em phiên Cán Cấu Vòng bạc lồng cổ tay. Ta cưới thôi em nhé! Cùng trèo núi trỉa ngô Hái mạch ngon nặn bánh Nắm chung đuôi ngựa thồ. Em cúi đầu ngượng nghịu Má như hoa ửng đào Bụng ưng người mắt sáng Dạ say khèn nôn nao. Ngủ với nhau một đêm Giữa đồi tam giác mạch Nhớ về nhau nhiều đêm Dù nghìn trùng xa cách. Những chiều tam giác mạch Cứ dâng hương bẽ bàng Em quấn xà cạp mới Đời làm dâu họ Vàng. Những chiều tam giác mạch Trải hồng ra cuối trời Áo chàm anh vừa giặt Vắt nỗi buồn đem phơi. Nả ngừng băm rau lợn “Lấy vợ thôi, con à!” Tôi bỏ lên đồi cũ Thương một vùng nát hoa. Hoa mai Trăm thứ hoa trong vườn đua nở Đã chơi hoa nên biết đủ mùi hoa Kìa hoa lan, hoa sen, hoa huệ, hoa trà So sánh có mai là đệ nhất Đã đẹp lại thơm hương cũng ngát Màu trong so ngọc trắng nào thua Mặn mà thay mọi vẻ mọi ưa Tạo hoá khéo điểm tô nên trọn vẹn Nắng chẳng ải, mưa chẳng phai, gió chẳng lay, sương chẳng bén Cứ trơ trơ không thẹn một lòng tơ Nhuỵ trên cành phong kín lửng lơ Cao chót vót đợi chờ tri kỷ Ứơm hỏi khách giai nhân tuyệt mỹ Dễ ai mà dám ví cùng mai Yêu hoa hồ dễ mấy người Hoa Muống Biển Có một loài hoa dại cuối trời Ngày ngày chờ ngọn sóng ngoài khơi Chẳng ngại gió mưa hay bão tố Hoa sống hoài mơ một bóng hình Có một loài hoa trên lối về Một màu tím biếc nhuộm chiều quê Tháng ngày hoa vẫn luôn trông đợi Đón bước người thương… biết có về?! Có một loài hoa… hay mộng mơ Hoa thường lặng lẽ dưới trăng mờ Lặng nghe khúc nhạc cung mi giáng Lòng riêng, thổn thức nhớ người thơ Có một loài hoa tím thuỷ chung Hoàng hôn gửi nỗi nhớ muôn trùng Lặng thầm qua tháng năm sương gió Muống biển tím biếc nỗi chờ mong Tình Yêu Hoa Dại Nếu một lần được nói tiếng yêu anh Cho em mượn tình yêu hoa cúc dại Từng cánh trắng xếp mong manh run rẩy Ngại ngần len qua rẻo đá sạn khô Giữa hoang vu đón gió bụi phủ mờ Hoa nhẫn nại âm thầm chờ nắng mới Không nụ đỏ rực tình yêu nông nổi Kém kiêu sa hương sắc bởi thuỷ chung Nếu một ngày bóng lẽ bóng trùng phùng Hoa kiên vững trong tim lời son đá Hoa thần tượng trọn mối tình cao cả Kết đan thành vạt áo ấm đôi đời Phủ êm ái nhẫn nại đến rã rời Như bản chất lụi tàn dần khô úa Nếu phải cách chia xa người thêm nữa Nhớ đừng quên cúc dại mãi yêu anh! Triệu Ngọc Yến Hoa dại – Hà Thiên Sơn Những bông hoa dại không người hái Lặng lẽ bốn mùa khắp mọi nơi Không có người mong và kẻ đợi Thời gian vô nghĩa tháng năm ơi. Hoa dại vẫn là hoa dại thôi Từ thuở xa xưa chẳng có người Đặt cho tên gọi loài hoa ấy Hoa dại suốt đời chẳng có đôi. Miên man hoa nở trắng sườn đồi Những niềm hoang dã chốn xa xôi Hoa chẳng có tên hoa có sắc Hương vẫn gửi vào trong gió bay. Mùa hoa dã quỳ Đường lên gió hát mây ru Tây Nguyên vàng chín mùa thu Dã quỳ Lắng nghe hoa nói điều gì Chênh chao vạt nắng thầm thì suối reo Trập trùng đèo dốc nghiêng treo Hoa lưng chừng núi, hoa leo giữa đồi Lung linh trong sắc hoa cười Chiều Thu sóng sánh vàng tươi đất trời Hoa xương rồng nở Biết là em quá xa rồi Cớ chi dạ cứ bồi hồi nôn nao Cõi riêng nào có nguôi nào Chiều nay anh lại rẽ rào lần sang Bời bời ngọn gió ngổn ngang Hoa xương rồng vẫn nở vàng lối xưa Ngõ tre nghe lá đổi mùa Bóng em khuya sớm, nắng mưa đi về Mẹ cười, mắt bỗng đỏ hoe Anh ngồi nghe gió thổi se lá vườn… Thương anh mẹ gọi bằng con Có gì ấm áp, gần hơn mọi ngày Có gì vời vợi nước mây Anh thành khách lạ qua đây ghé nhờ Bến quê còn nỗi hẹn hò Mình anh trở lại… con đò đã sang Nhớ em anh dạo thăm làng Sương thu bảng lảng đôi hàng cây thưa Đường xưa thoáng chút hương xưa Chiều quê như có em vừa đi qua Miên man anh lại về nhà Giếng thu với mảnh trăng ngà có nhau Tưởng như em mới gội đầu Gương con treo vội lệch sau cột nhà Tưởng như em mới bước ra Nghe đâu sang ngoại biếu bà bát canh. Hoa xương rồng nở… xanh xanh… Hoa hồng Hoa hồng màu đỏ Nói nhỏ với em Kìa mấy chú ong Ngắm tôi lâu thế? Hoa hồng màu đỏ Cánh tròn tròn xinh Gió thổi rung rinh Hương thơm ngan ngát. Hoa Hồng nhiều gai Có nhiều hương sắc Đùa vui trong nắng Nụ hồng tươi xinh. Loài hoa tên gọi dễ thương Cánh hồng hé nở đưa hương xa gần. Trời Hạ Bên Kia Sao tĩnh mịch sao mà yên lặng quá Chiều chói chang con nắng hạ đưa về Gió đi đâu không thấy đùa cánh lá Cả không gian buồn bã đến tái tê Bên vệ đường chơ vơ chòm hoa dại Nở lẻ loi tim tím sắc u buồn Chiều lang thang một mình ta đếm bước Dưới hạ chiều nơi xứ lạ tha hương Hạ nơi đây không ve sầu phượng đỏ Chỉ khô khan con nắng cháy da người Vài chú sóc trên cành nhìn ngơ ngác Hàng thông buồn đứng lặng đón chiều rơi Nghe nhớ quá bên kia khung trời hạ Nhớ phượng buồn nhớ cả tiếng ve ru Nhớ vườn sau khoan nhặt tiếng chim cu Nghe len nhẹ một nỗi buồn êm ái Mùa hạ ơi ! khi nào ta quay lại Sẽ nhặt từng mảnh vụn tuổi đời thơ Đem vá víu một tâm hồn tan vỡ Ép vào lòng ru giấc ngủ say mơ Hoa Dại Anh đem hoa dại của tình thương Rải kín hoàng hôn lẫn con đường Để khi mặt trời rơi qua núi Em đỡ lạnh lòng giữa gió sương Anh đem hoa dại của hồn anh Phủ kín tình em lẫn xác mình Để khi mặt trời rơi xuống đất Vẫn còn hoa dại để yêu em! Lê Tuấn Đóa hoa hồng – Nguyễn Bính Thưa đây một đóa hoa hồng Và đây một áng hương lòng hoang vu Đầu bù trở lại kinh đô Tơ vương chín mối sầu cho một lòng. Tình tôi như đóa hoa hồng Ở mương oan trái, trong lòng tịch liêu. Kinh đô cát bụi bay nhiều Tìm đâu thấy một người yêu hoa hồng? Hoa cúc vàng “Bên em một đóa cúc vàng Sẫm vào màu nắng thu sang tặng người Mới hay tình cảm đất trời Hòa vào bông cúc dâng mời, người ơi” Hoa hướng dương – Thu Phương Viết về em những đóa hướng dương Sống hết mình cho khát khao đẹp nhất, Luôn hướng mình dưới nắng vàng thơm ngát Luôn rạng rỡ đẹp tươi dưới ánh mặt trời. Để đêm về hoa bỗng rũ người Buồn bã trong đêm chờ ánh nắng ấm áp, Dù ngày mai nắng mưa hay bão táp Vẫn tuyệt vời dưới ánh sáng đẹp tươi. Vẫn hiêng ngang đứng giữa đất trời Bao bão giông sức sống chưa dập tắt Vẫn chờ đợi dù nắng lên heo hắt Như tình em trong anh mãi rạng ngời. Hoa Cúc – Nguyễn Bá Đức Năm cánh hoa là số năm mẹ còn sống được Và cuộc đời em cũng sẽ bớt theo đi Em xé bông hoa thành nhiều cánh li ti Với mong ước mẹ sống lâu, mạnh khoẻ Em đã biến thành bông hoa nhỏ bé Vô số cánh hoa cho đời mẹ trường sinh. Đi Giữa Đường Thơm Đường trong làng hoa dại với mùi rơm… Người cùng tôi đi dạo giữa đường thơm, Lòng giắt sẵn ít hương hoa tưởng tượng. Đất thêu nắng, bóng tre, rồi bóng phượng Lần lượt buông màn nhẹ vướng chân lâu Lên bề cao hay đi xuống bề sâu? Không biết nữa – Có chút gì làm ngợp Trong không khí… hương với màu hoà hợp… Một buổi trưa không biết ở nơi nào, Như buổi trưa nhè nhẹ trong ca dao, Có cu gáy, có bướm vàng nữa chứ Mà đôi lứa đứng bên vườn tình tự. Buổi trưa này xưa kia ta đã đi, Phải cùng chăng? Lòng nhớ rõ làm chi! Chân bên chân, hồn bên hồn, yên lặng, Người cùng tôi đi giữa đường rải nắng, Trí vô tư cho da thở hương tình, Người khẽ nắm tay, tôi khẽ nghiêng mình. Như sắp nói, nhưng mà không – khóm trúc Vừa động lá, ta nhận vào một lúc Cả không gian hồn hậu rất thơm tho; Gió hương đưa mùi, dìu dịu phất phơ… Trong cảnh lặng, vẫn đưa mùi gió thoảng… Tri bâng quơ nghĩ thoáng nhưng buồn nhiều “Chân hết đường thì lòng cũng hết yêu”. Chân đang bước bỗng e dè dừng lại – Ở giữa đường làng, mùi rơm, hoa dại…. Xem thêm Thơ về tình bạn Thơ về hoa sen Thơ về hoa hồng
Sau những cơn mưa xuân còn xót lại ở cuối tháng 3, những cây bưởi đâm chồi nẩy lộc, hoa bưởi trắng ngần trĩu chịt trên cành mang mùi thơm dịu mát cùng bao nỗi nhớ thuở ấu thơ. Tháng ba, Hà Nội trắng tinh khôi bởi những gánh hoa bưởi thơm ngào ngạt khắp các nẻo đường. Những vùng đất ven đô hay vùng thôn quê dân dã, có lẽ nhiều người chẳng để ý lắm tới hoa bưởi bởi với họ nó đã quá quen thuộc, là cây ăn quả phổ biến trong vườn. Thế nhưng, qua những ngày mưa phùn của mùa xuân, trời hửng lên, vài cơn gió bắc vi vu thổi nhẹ đưa hương thơm phảng phất khắp nhà khiến lòng người cũng bất chợt rưng rưng… Mùa hoa bưởi lại về. xin giới thiệu những bài thơ hay về mùa hoa bưởi. Bài thơ HOA BƯỞI THÁNG BA – Ha Nguyen HOA BƯỞI THÁNG BA Ha Nguyen Tháng ba rồi em còn nhớ hay quên Con đường xưa ướp bằng hương bưởi Vấn vít lòng anh nụ hôn đầu bối rối Phải quay đi rất vội sợ em cười. Em còn trở về nơi ấy nữa hay thôi Những lúc thấy lòng mình mệt mỏi Có bao giờ em để lòng nhớ tới Con đường hoa bưởi ngày xưa. Có bao giờ tỉnh dậy giữa cơn mơ Em nhớ ngày thơ mình cùng đi học Hương bưởi thơm giấu trong ngăn cặp Lưu giữ mối tình đầu. Ha Nguyen. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ BỞI VÌ – Hồ Viết Bình BỞI VÌ Hồ Viết Bình Bởi vì hoa bưởi ngát hương Nên tôi hái tặng người thương gội đầu Để hồn lạc bước vào nhau Hương thơm quấn quýt nhớ nhau suốt đời. Bởi vì xoan tím rơi rơi Lẫn trong mưa bụi ngọc trời ban cho Để tôi cứ mãi đợi chờ Bóng hình xưa ấy trong mơ hiện về. Bởi vì hoa gạo lập loè Xuân xanh sắp hết gọi hè mau sang Qua nhanh cái tuổi mơ màng Mà tôi chưa được cùng nàng sánh đôi. Hoa sưa trắng muốt tinh khôi Mong manh trước gió khiến tôi nhớ nàng Vô tâm hay quá vội vàng Để cho ngày ấy chàng- nàng lạc nhau. Tóc giờ tuy đã hai màu Vẫn còn nhớ mãi tình đầu ngây ngô. Hồ Viết Bình Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ MÙA SAY – NS Lâm Bình MÙA SAY NS Lâm Bình Tặng Anh Tháng ba ơi! đừng đi nhanh nhé! Chậm bước chân…rạo rực mùa say Ở nơi đó trong căn phòng nhỏ bé Tiếng thì thào nhịp thở của hai tim Mùi hoa bưởi tràn về qua khe cửa Len lén nhẹ nhàng thả hương tóc vương bay… Nỗi nhớ anh…em đếm từng ngày tháng Khao khát…đợi chờ…vòng xiết chặt ôm Tay trong tay má thắm môi kề Chút mật ngọt đong đầy trong nỗi nhớ Người yêu dấu….giữa hai miền xa ngái Nhịp thở bên này là trằn trọc bên kia Yêu im lặng… chỉ thầm thì nhau biết Ngột ngạt…con tim cháy bỏng ngọn lửa bùng Người yêu dấu…hãy dành cho nhau nơi góc nhỏ Để nhớ về nhau khi dạo bước quanh hồ… Buổi sáng tháng ba tinh khôi chùm hoa bưởi Nhẹ nhàng dịu ngọt rót mật say Có một ngày bức ảnh vẫn còn đây Giữa buổi sáng tháng ba nồng men ấy… NS Lâm Bình Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ THÁNG BA XÔN XAO – Tony Bui THÁNG BA XÔN XAO Thơ Tony Bui Bông bưởi nở trắng tháng ba Hoa gạo bung lụa lập là triền đê Sấu non lay gọi mưa về Phượng hồng cuối phố đỏ hoe nắng chiều Liễu hờn rủ dáng nàng kiều Mặt hồ lũ cá gọi chiều bóng mây Ven hồ vài cụm cỏ may Cho anh vương vấn tình này nhớ em Warszawa 01/03/2019 Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ HOA MÙA NHỚ – Trịnh Thanh Hằng HOA MÙA NHỚ Trịnh Thanh Hằng Tháng ba lấp ló hiên nhà Ngóng người nơi ấy phương xa trở về Hương thơm ngào ngạt làng quê Gửi theo tiếng gió nhớ về nơi đây Hoa bưởi nở trắng trời mây Tinh khôi e ấp ngất ngây hương nồng Anh hãy về nhé mà trông Ngoài kia ong bướm lượn vòng cánh hoa Lãng du bốn bể xa nhà Nhớ hương hoa đất tháng ba hãy về Lạc vào vườn bưởi đam mê Say hương thôn nữ hẹn thề năm nao Nếu đời là giấc chiêm bao Mùa xuân anh dắt em vào cõi mơ Bên bông bưởi trắng đợi chờ Nghìn trùng cách biệt để giờ bên nhau. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ TÌNH THÁNG BA – Nguyễn Đình Cường TÌNH THÁNG BA Nguyễn Đình Cường Hương bưởi tỏa trong gió xuân thơm ngát Từ tóc em bay đến chỗ anh chờ Quyện vào theo vần điệu của bài thơ Anh đang viết để tặng em ngày gặp. Tháng ba về con tim anh đầy ắp Bao yêu thương để thắp rực tâm hồn Trao cho em thêm cả những nụ hôn Xoan nở tím dành tặng lòng chung thủy. Tình anh trao không mang màu ủy mỵ Em nhận về cho có thủy có chung Hai đứa ta duyên phận sẽ trùng phùng Ơn hương bưởi đã kết chung đôi lứa Tháng ba về hoa gạo đua thắp lửa Sưởi ấm lòng thay cho áo Nàng Bân Cảm ơn đời cho anh cả mùa xuân Rất trọn vẹn tháng ba cùng tình sử. 01/3/2019 Nguyễn Đình Cường. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ EM ƠI MÙA HOA BƯỞI – Đào Mạnh Thạnh EM ƠI MÙA HOA BƯỞI Đào Mạnh Thạnh Tháng ba về hoa xoan rơi đầy ngõ Cây bưởi sau vườn bung nở tinh khôi Đôi chim khuyên nhảy nhót hót liên hồi Đàn bướm trắng dập dờn trên đám cỏ Em còn nhớ những êm đềm ngày đó Góc vườn sau chúng mình ngỏ lời yêu Cây bưởi xưa khi ấy hoa rất nhiều Hương tỏa ngát trong gió chiều ngây ngất Và anh nói hương tóc em thơm nhất Em mỉm cười có thật thế không anh Mắt em nhìn ôi trong sáng long lanh Làm bối rối cả nhành hoa đang nở Cây bưởi ấy năm nay còn đang độ Vẫn nhiều hoa bung nở trắng vườn xưa Anh ngước nhìn những chùm trắng đu đưa Để tìm lại chút hương xưa trong gió Cơn gió đùa lao xao lay ngọn cỏ Cánh hoa rơi trắng phủ cả góc vườn Bao nhớ nhung chợt ùa đến nhiều hơn Trong trống vắng hoa dỗi hờn em hỡi. HP 2-3-2019 TG Đào mạnh Thạnh Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ THÁNG BA BÀI CA XUÂN GỌI HẠ – Nguyễn Chính Đại THÁNG BA BÀI CA XUÂN GỌI HẠ Nguyễn Chính Đại Tháng ba cây bưởi đơm hoa Mưa bay phơ phất la đà nắng trong Cây gạo mọng đỏ đầy đong Hương đưa ấm áp dậy lòng yêu thương Hồng thêm thắm thiết má hường Muốn mơn man quá làn hương giao mùa Gió se với nắng giỡn đùa Gọi thêm khao khát vẫy khua cõi tình Tháng ba ấm tận đáy tim Giục bao quấn quýt im lìm vỡ tan. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ DIỆU KỲ THÁNG 3 – Trần Thị Tĩnh DIỆU KỲ THÁNG 3 Trần Thị Tĩnh Tháng ba về, xao xuyến quá đi thôi Bưởi đơm hoa trắng cả trời thương nhớ Hương dìu dịu nồng nàn như hơi thở Của một người…từ thuở rất xa xôi. Ơi tháng ba…hoa gạo cũng nở rồi Đỏ rực rỡ, cháy lòng người xưa ấy “Cơn mưa giận, cơn mưa thương biết mấy Nhớ nhung gì mà ướt áo người xa?” Se sắt buồn…thương nơi đó… tháng ba Con đường nhỏ chênh chao bao kỷ niệm Thuyền neo đậu bến sông…người không đến Để thuyền buồn…thuyền bỏ bến sang ngang… Thật diệu kỳ…mỗi độ…tháng ba sang. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ HOA BƯỞI TẶNG EM – Đinh Thị Hiển HOA BƯỞI TẶNG EM Thơ Đinh Thị Hiển Hương thơm hoa bưởi bay vào Lòng anh bối rối tim trào mắt hoa Hỏi rằng… hương bưởi đâu ra… Ghé tai em nói… sẽ là biết nhanh Sao mà lâu thế hở anh? Hương thơm mát ngọt trong lành…anh mê Đầu thơm tóc mượt dài ghê Có bàn tay ấy vuốt ve yêu chiều Yêu em…yêu lắm…yêu nhiều Anh đây sẽ hái bông nhiều tặng em Trồng thêm cây bưởi bên thềm Có hương thơm bưởi tình thêm mặn nồng Em yêu! Tháng ba đẹp không? Trời trong…hoa bưởi…xuân nồng…lòng say. Ngày 11 tháng 03 năm 2019 Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ HƯƠNG BƯỞI & EM! – Hoàng Minh Tuấn HƯƠNG BƯỞI & EM! Thơ Hoàng Minh Tuấn Tháng ba xưa em hoài trong chờ đợi, Mong anh về khắc khoải mỗi sớm mai, Những tưởng rằng ta mãi mãi sánh đôi, Có ai ngờ giờ hai ta hai lối! Tháng ba về cho lòng ta bối rối, Ánh mắt xưa, nơi vườn bưởi ngày xưa, Nụ hôn kia em khao khát mong chờ, Đến bây giờ mới thôi không khao khát! Hương bưởi thơm gọi tình em dào dạt, Còn anh thì nhút nhát quá đi thôi, Chẳng ôm ghì chẳng làm ngọt bờ môi, Em tự hỏi… đâu rồi tình tha thiết?! Ôi hương bưởi thì nồng say da diết, Mà tình ta cách biệt chẳng vì đâu, Nói thật nhé nếu có lại lần sau, Đừng bỏ lỡ để sầu đau nuối tiếc! Tháng ba về hỏi người xưa có biết, Hoa rỗi hờn chào tiễn biệt rồi đi, Hương bưởi đem bao say đắm si mê, Chỉ riêng em lối về nay lẻ bóng! Hà Nội, 3/3/2019 Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ LỜI THỀ HOA BƯỞI – Nguyễn Đình Huân LỜI THỀ HOA BƯỞI Thơ Nguyễn Đình Huân Chợt giật mình đã thấy tới tháng ba Mùa xuân về bưởi ra hoa trắng xoá Tháng ba về như quen mà như lạ Hương bưởi ngạt ngào nhớ quá đi thôi. Em có nhớ không ngày ấy một thời Nhặt hoa bưởi chúng mình chơi bán quán Nhà gần nên hai đứa mình là bạn Bên nhau vui đùa từ sáng tới trưa. Ngày ngày tới trường anh đón anh đưa Em biết thẹn khi tuổi vừa mới lớn Em như hoa bưởi ngát hương buổi sớm Anh cứ dập dờn như bướm bên hoa. Hái hoa bưởi anh đem tặng làm quà Em gội đầu hương bay xa man mác Những đêm trăng bến sông như rắc bạc Ngồi cạnh mạn thuyền anh hát em nghe. Tới tháng ba em có muốn quay về Thoả mộng ước xưa lời thề hoa bưởi Đến tháng ba mình sẽ làm lễ cưới Hạnh phúc ngọt ngào hoa bưởi ngát hương. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ CÂU CHUYỆN TÌNH BUỒN – Nghĩa Trần CÂU CHUYỆN TÌNH BUỒN Thơ Nghĩa Trần Nhớ thời học mẫu giáo Mình hay giả vợ chồng Em hỏi có yêu không Anh gật đầu đồng ý Chẳng có người mai mối Chẳng có khăn trùm đầu Thiếu cả áo cô dâu Vậy mà nên duyên nợ Mẹ cha biết chuyện quở Phạt mỗi đứa hai roi Sợ em đau anh đòi Đánh mình con mẹ nhé Lặng nhìn hai đứa trẻ Rồi bảo xứng đôi ghê Bố dẫn em đi về Ngoài sân hoa bưởi rụng Bây giờ anh cầm súng Theo tiếng gọi quê hương Em cô giáo kiên cường Nơi vùng sâu hẻo lánh Đảo xa buồn hiu quạnh Mới gọi điện hỏi thăm Hứa cùng ngắm trăng rằm Giữa biển đêm thơ mộng Chợt nghe lòng dậy sóng Nhớ lại phút ban đầu Thuở trước giả cô dâu Chưa kịp hôn mắc cỡ Trêu nhau cười sặc sỡ Em bảo cưới lâu rồi Yêu mãi chỉ anh thôi Kiếp này luôn chung thủy Gặp nhau chiều phượng vỹ Nở đỏ khắp sân trường Ve sầu hát du dương Như đón chào người lính Học trò quây quanh nịnh Đứa đòi cõng đòi bồng Hát đập vỡ bình bông Rồi đổ thừa con nít… Chiều tàn đêm tối mịt Đi tắt ngõ bìa rừng Im lặng nghĩ buâng khuâng Mông lung rồi mong mỏi Chữa thẹn thùng anh nói Cô giáo yêu không nào? Lặng lẽ ngắm trời sao Em gật đầu đồng ý Ba đêm tình mộng mị Hít hương bưởi thơm nồng Hẹn đến cuối mùa đông Quay về xin hỏi cưới Chia tay buồn rười rượi Em tặng chiếc khăn tay Giữ lại áo thun này Coi như là kỉ vật Cẩn thận sợ rơi mất Gói kỹ dưới tư trang Mỗi lúc nhớ thương nàng Mang ra nhìn ngơ ngẩn Mỗi lần em mất ngủ Lấy chiếc áo ra ôm Mùi mồ hôi thơm nồng Dỗ dành say giấc mộng Vào một đêm biển sóng Bão ập đến bất ngờ Thuyền mất lái bơ vơ Sức người đang suy kiệt Áo phao còn một chiếc Chia cho bốn con người Anh mỉm cười thật tươi Nhường cho chàng lính trẻ Đồng đội thề tuyên hệ Sống chết ở cùng nhau Lấy dây cột chung vào Thuyền chìm sâu xuống biển Ba người đi vĩnh viễn Đơn vị báo tin về Người còn sống hôn mê Nghe qua đài hi vọng… Thế mà anh chẳng sống Thế mà anh hi sinh Chiếc khăn thêu định tình Anh nhờ đồng đội giữ Nghe từng lời do dự Anh trăn trối lại đây Nước mắt em lệ đầy Đồng đội anh bật khóc Em nghỉ nghề dạy học Về chăm bưởi trong vườn Đông lạnh trải đầy sương Như mang màu li biệt… Thành phố HCM ngày 14/3/2019. Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ TÌNH LỠ – Hương Mrs -Lê TÌNH LỠ Thơ Hương Mrs – Lê Hoa gạo đầy trời anh lại nhớ tháng ba Như lửa đốt lòng người xa biết mấy Để chiều nay lòng bâng khuâng đến vậy Em ở nơi nào trong nỗi nhớ thương xa Chẳng phải vô tình anh lại nhớ tháng ba Chạm vào đâu cũng một miền kí ức Hoa lục bình nói gì mà thổn thức Lỡ hẹn rồi nên chỉ biết thương xa Về cùng anh đi giờ đã tháng ba Hoa bưởi vườn nhà cho em cài lên tóc Anh sẽ cùng em sẻ chia bao khó nhọc Trên đường đời những năm tháng không anh Anh đã mất em mất cả thời xuân xanh Không giữ được em bởi phút giây nông nổi Mình chia tay khi tình còn chưa nguội Kỉ niệm yêu giờ vò nát trái tim anh Em vẫn nói rằng anh là biển xanh Để được bên anh em là bờ cát trắng Sao giờ đây em ở đâu thầm lặng Để anh đi tìm nát cả quãng đời xanh Em ơi em hãy về nhé cùng anh Tựa vào vai anh cho anh lau dòng nước mắt Để em nghe tiếng con tim trong lồng ngực Nó đập vì em trong năm tháng rộng dài Em ở nơi nào….em yêu dấu ơi? Ảnh minh họa nguồn Internet Bài thơ HƯƠNG BƯỞI – Bình Minh HƯƠNG BƯỞI Thơ Bình Minh Em có nghe trong gió mùi hương bưởi Đêm tháng ba tức tưởi gọi trăng về Dù gần nhau sao chưa ngỏ câu thề Mà năm tháng mải mê thầm thương nhớ! Em có thấy gió mùa xuân đang tới Bao nhiêu Chàng chới với mộng tình si Tháng ba rồi anh lại phải ra đi Còn nhớ lại những gì cô hàng xóm. Em nhớ không dưới ánh đèn đom đóm Mình cùng nhau thâu tóm những vui buồn Sao thế nào lẹ trở ướt mi tuôn Ngày xa cách lệ buồn em gái nhỏ. Dấu yêu ơi! Hẹn nhé mùa hoa đỏ Đỏ rợp trời anh sẽ ngỏ lời thương Bưởi nhà ai lại thơm ngát bên vườn Ngày trở lại vui buồn cùng nhau nhé!! Ảnh minh họa nguồn Internet Hoa bưởi trắng ngần trĩu trịt trên cành mang mùi thơm dịu mát cùng bao nỗi nhớ thuở ấu thơ. Hoa bưởi không rực rỡ, không ngào ngạt, nhẹ nhàng tinh khiết như người thôn nữ, bình dị tỏa hương. Giữa cái nắng vàng của mùa xuân, giữa cuộc sống tấp nập chốn thị thành, không ít người thèm lắm được trở về khu vườn quê, để lại được thấy mùa hoa bưởi về, để sống lại những kỷ niệm, để một lần nữa được ngửi cái “hương thầm” của bưởi và để bối rối… Hi vọng bài viết này của sẽ gợi cho các bạn những kỉ niệm đẹp về hoa bưởi. Theo
Tuyển tập thơ về hoa bưởi hay nhấtNhững bài thơ hay về hoa bưởiNhững bài thơ về hoa bưởi thường gợi cho ta những hình ảnh về loại hoa trắng tinh khôi với hương thơm ngát. Mời các bạn cùng thưởng thức những bài thơ về hoa bưởi hay nhất đã được VnDoc chọn lọc trong bài viết sau đây để cảm nhận được vẻ đẹp của những chùm hoa bưởi trong tiết tháng 3 thơ Hoa bưởi tháng ba rồi em còn nhớ hay quênCon đường xưa ướp bằng hương bưởiVấn vít lòng anh nụ hôn đầu bối rốiphải quay đi rất vội sợ em còn trở về nơi ấy nữa hay thôiNhững lúc thấy lòng mình mệt mỏiCó bao giờ em để lòng nhớ tớiCon đường hoa bưởi ngày bao giờ tỉnh dậy giữa cơn mơEm nhớ ngày thơ mình cùng đi họcHương bưởi thơm giấu trong ngăn cặpLưu giữ mối tình thơ hay về hoa bưởi BỞI VÌ Bởi vì hoa bưởi ngát hươngNên tôi hái tặng người thương gội đầuĐể hồn lạc bước vào nhauHương thơm quấn quýt nhớ nhau suốt vì xoan tím rơi rơiLẫn trong mưa bụi ngọc trời ban choĐể tôi cứ mãi đợi chờBóng hình xưa ấy trong mơ hiện vì hoa gạo lập loèXuân xanh sắp hết gọi hè mau sangQua nhanh cái tuổi mơ màngMà tôi chưa được cùng nàng sánh sưa trắng muốt tinh khôiMong manh trước gió khiến tôi nhớ nàngVô tâm hay quá vội vàngĐể cho ngày ấy chàng- nàng lạc giờ tuy đã hai màuVẫn còn nhớ mãi tình đầu ngây thơ MÙA SAYTháng ba ơi ! đừng đi nhanh nhé !Chậm bước chân ...rạo rực mùa sayỞ nơi đó trong căn phòng nhỏ béTiếng thì thào nhịp thở của hai timMùi hoa bưởi tràn về qua khe cửaLen lén nhẹ nhàng thả hương tóc vương bay ...Nỗi nhớ anh ...em đếm từng ngày thángKhao khát ...đợi chờ...vòng xiết chặt ômTay trong tay má thắm môi kềChút mật ngọt đong đầy trong nỗi nhớNgười yêu dấu ....giữa hai miền xa ngáiNhịp thở bên này là trằn trọc bên kiaYêu im lặng ... chỉ thầm thì nhau biếtNgột ngạt ...con tim cháy bỏng ngọn lửa bùngNgười yêu dấu ...hãy dành cho nhau nơi góc nhỏĐể nhớ về nhau khi dạo bước quanh hồ...Buổi sáng tháng ba tinh khôi chùm hoa bưởiNhẹ nhàng dịu ngọt rót mật sayCó một ngày bức ảnh vẫn còn đâyGiữa buổi sáng tháng ba nồng men ấy...Bài thơ THÁNG BA XÔN XAO Bông bưởi nở trắng tháng baHoa gạo bung lụa lập là triền đêSấu non lay gọi mưa vềPhượng hồng cuối phố đỏ hoe nắng chiềuLiễu hờn rủ dáng nàng kiềuMặt hồ lũ cá gọi chiều bóng mâyVen hồ vài cụm cỏ mayCho anh vương vấn tình này nhớ emBài thơ HOA MÙA NHỚTháng ba lấp ló hiên nhàNgóng người nơi ấy phương xa trở vềHương thơm ngào ngạt làng quêGửi theo tiếng gió nhớ về nơi đâyHoa bưởi nở trắng trời mâyTinh khôi e ấp ngất ngây hương nồngAnh hãy về nhé mà trôngNgoài kia ong bướm lượn vòng cánh hoaLãng du bốn bể xa nhàNhớ hương hoa đất tháng ba hãy vềLạc vào vườn bưởi đam mêSay hương thôn nữ hẹn thề năm naoNếu đời là giấc chiêm baoMùa xuân anh dắt em vào cõi mơBên bông bưởi trắng đợi chờNghìn trùng cách biệt để giờ bên nhauBài thơ TÌNH THÁNG BAHương bưởi tỏa trong gió xuân thơm ngátTừ tóc em bay đến chỗ anh chờQuyện vào theo vần điệu của bài thơAnh đang viết để tặng em ngày gặpTháng ba về con tim anh đầy ắpBao yêu thương để thắp rực tâm hồnTrao cho em thêm cả những nụ hônXoan nở tím dành tặng lòng chung thủyTình anh trao không mang màu ủy mỵEm nhận về cho có thủy có chungHai đứa ta duyên phận sẽ trùng phùngƠn hương bưởi đã kết chung đôi lứaTháng ba về hoa gạo đua thắp lửaSưởi ấm lòng thay cho áo Nàng BânCảm ơn đời cho anh cả mùa xuânRất trọn vẹn tháng ba cùng tình thơ EM ƠI MÙA HOA BƯỞI Tháng ba về hoa xoan rơi đầy ngõCây bưởi sau vườn bung nở tinh khôiĐôi chim khuyên nhảy nhót hót liên hồiĐàn bướm trắng dập dờn trên đám cỏEm còn nhớ những êm đềm ngày đóGóc vườn sau chúng mình ngỏ lời yêuCây bưởi xưa khi ấy hoa rất nhiềuHương tỏa ngát trong gió chiều ngây ngấtVà anh nói hương tóc em thơm nhấtEm mỉm cười có thật thế không anhMắt em nhìn ôi trong sáng long lanhLàm bối rối cả nhành hoa đang nởCây bưởi ấy năm nay còn đang độVẫn nhiều hoa bung nở trắng vườn xưaAnh ngước nhìn những chùm trắng đu đưaĐể tìm lại chút hương xưa trong gióCơn gió đùa lao xao lay ngọn cỏCánh hoa rơi trắng phủ cả góc vườnBao nhớ nhung chợt ùa đến nhiều hơnTrong trống vắng hoa dỗi hờn em hỡiBài thơ Tháng ba bài ca xuân gọi hạ Tháng ba cây bưởi đơm hoaMưa bay phơ phất la đà nắng trongCây gạo mọng đỏ đầy đongHương đưa ấm áp dậy lòng yêu thươngHồng thêm thắm thiết má hườngMuốn mơn man quá làn hương giao mùaGió se với nắng giỡn đùaGọi thêm khao khát vẫy khua cõi tìnhTháng ba ấm tận đáy timGiục bao quấn quýt im lìm vỡ thơ DIỆU KỲ THÁNG 3Tháng ba về, xao xuyến quá đi thôiBưởi đơm hoa trắng cả trời thương nhớHương dìu dịu nồng nàn như hơi thởCủa một người...từ thuở rất xa tháng ba...hoa gạo cũng nở rồiĐỏ rực rỡ, cháy lòng người xưa ấy"Cơn mưa giận, cơn mưa thương biết mấyNhớ nhung gì mà ướt áo người xa?"Se sắt buồn...thương nơi đó... tháng baCon đường nhỏ chênh chao bao kỷ niệmThuyền neo đậu bến sông...người không đếnĐể thuyền buồn...thuyền bỏ bến sang ngang...Thật diệu kỳ...mỗi độ...tháng ba thơ HOA BƯỞI TẶNG EM Hương thơm hoa bưởi bay vàoLòng anh bối rối tim trào mắt hoaHỏi rằng... hương bưởi đâu ra...Ghé tai em nói... sẽ là biết nhanhSao mà lâu thế hở anh?Hương thơm mát ngọt trong lành...anh mêĐầu thơm tóc mượt dài ghêCó bàn tay ấy vuốt ve yêu chiềuYêu em...yêu lắm...yêu nhiềuAnh đây sẽ hái bông nhiều tặng emTrồng thêm cây bưởi bên thềmCó hương thơm bưởi tình thêm mặn nồngEm yêu! Tháng ba đẹp không?Trời trong...hoa bưởi...xuân nồng...lòng sayBài thơ HƯƠNG BƯỞI & EM!Tháng ba xưa em hoài trong chờ đợi,Mong anh về khắc khoải mỗi sớm mai,Những tưởng rằng ta mãi mãi sánh đôi,Có ai ngờ giờ hai ta hai lối!Tháng ba về cho lòng ta bối rối,Ánh mắt xưa, nơi vườn bưởi ngày xưa,Nụ hôn kia em khao khát mong chờ,Đến bây giờ mới thôi không khao khát!Hương bưởi thơm gọi tình em dào dạt,Còn anh thì nhút nhát quá đi thôi,Chẳng ôm ghì chẳng làm ngọt bờ môi,Em tự hỏi ... đâu rồi tình tha thiết?!Ôi hương bưởi thì nồng say da diết,Mà tình ta cách biệt chẳng vì đâu,Nói thật nhé nếu có lại lần sau,Đừng bỏ lỡ để sầu đau nuối tiếc!Tháng ba về hỏi người xưa có biết,Hoa rỗi hờn chào tiễn biệt rồi đi,Hương bưởi đem bao say đắm si mê,Chỉ riêng em lối về nay lẻ bóng!Bài thơ KỶ NIÊM XƯA!Em đi đông hết xuân vừa đếnLá rụng bên thềm hoa bưởi rơiGió lạnh vô tình hay cuốn láRượu buồn mưa bụi chén đầy vơiAnh khắc khoải tìm trong ký ứcTình xưa kỷ niệm lại quay vềLung linh có bóng em trong chénUống bóng hình em nhớ rượu quê!Bài thơ CÂU CHUYỆN TÌNH BUỒNNhớ thời học mẫu giáoMình hay giả vợ chồngEm hỏi có yêu khôngAnh gật đầu đồng ýChẳng có người mai mốiChẳng có khăn trùm đầuThiếu cả áo cô dâuVậy mà nên duyên nợMẹ cha biết chuyện quởPhạt mỗi đứa hai roiSợ em đau anh đòiĐánh mình con mẹ nhéLặng nhìn hai đứa trẻRồi bảo xứng đôi ghêBố dẫn em đi vềNgoài sân hoa bưởi rụngBây giờ anh cầm súngTheo tiếng gọi quê hươngEm cô giáo kiên cườngNơi vùng sâu hẻo lánhĐảo xa buồn hiu quạnhMới gọi điện hỏi thămHứa cùng ngắm trăng rằmGiữa biển đêm thơ mộngChợt nghe lòng dậy sóngNhớ lại phút ban đầuThuở trước giả cô dâuChưa kịp hôn mắc cỡTrêu nhau cười sặc sỡEm bảo cưới lâu rồiYêu mãi chỉ anh thôiKiếp này luôn chung thủyGặp nhau chiều phượng vỹNở đỏ khắp sân trườngVe sầu hát du dươngNhư đón chào người línhHọc trò quây quanh nịnhĐứa đòi cõng đòi bồngHát đập vỡ bình bôngRồi đổ thừa con nít ...Chiều tàn đêm tối mịtĐi tắt ngõ bìa rừngIm lặng nghĩ bâng khuângMông lung rồi mong mỏiChữa thẹn thùng anh nóiCô giáo yêu không nào?Lặng lẽ ngắm trời saoEm gật đầu đồng ýBa đêm tình mộng mịHít hương bưởi thơm nồngHẹn đến cuối mùa đôngQuay về xin hỏi cướiChia tay buồn rười rượiEm tặng chiếc khăn tayGiữ lại áo thun nàyCoi như là kỉ vậtCẩn thận sợ rơi mấtGói kỹ dưới tư trangMỗi lúc nhớ thương nàngMang ra nhìn ngơ ngẩnMỗi lần em mất ngủLấy chiếc áo ra ômMùi mồ hôi thơm nồngDỗ dành say giấc mộngVào một đêm biển sóngBão ập đến bất ngờThuyền mất lái bơ vơSức người đang suy kiệtÁo phao còn một chiếcChia cho bốn con ngườiAnh mỉm cười thật tươiNhường cho chàng lính trẻĐồng đội thề tuyên hệSống chết ở cùng nhauLấy dây cột chung vàoThuyền chìm sâu xuống biểnBa người đi vĩnh viễnĐơn vị báo tin vềNgười còn sống hôn mêNghe qua đài hi vọng ...Thế mà anh chẳng sốngThế mà anh hi sinhChiếc khăn thêu định tìnhAnh nhờ đồng đội giữNghe từng lời do dựAnh trăn trối lại đâyNước mắt em lệ đầyĐồng đội anh bật khócEm nghỉ nghề dạy họcVề chăm bưởi trong vườnĐông lạnh trải đầy sươngNhư mang màu li biệt...Bài thơ TÌNH LỠ Hoa gạo đầy trời anh lại nhớ tháng baNhư lửa đốt lòng người xa biết mấyĐể chiều nay lòng bâng khuâng đến vậyEm ở nơi nào trong nỗi nhớ thương xaChẳng phải vô tình anh lại nhớ tháng baChạm vào đâu cũng một miền kí ứcHoa lục bình nói gì mà thổn thứcLỡ hẹn rồi nên chỉ biết thương xaVề cùng anh đi giờ đã tháng baHoa bưởi vườn nhà cho em cài lên tócAnh sẽ cùng em sẻ chia bao khó nhọcTrên đường đời những năm tháng không anhAnh đã mất em mất cả thời xuân xanhKhông giữ được em bởi phút giây nông nổiMình chia tay khi tình còn chưa nguộiKỉ niệm yêu giờ vò nát trái tim anhEm vẫn nói rằng anh là biển xanhĐể được bên anh em là bờ cát trắngSao giờ đây em ở đâu thầm lặngĐể anh đi tìm nát cả quãng đời xanhEm ơi em hãy về nhé cùng anhTựa vào vai anh cho anh lau dòng nước mắtĐể em nghe tiếng con tim trong lồng ngựcNó đập vì em trong năm tháng rộng dàiEm ở nơi nào ....em yêu dấu ơi ?Hoa bưởi trắng ngần trĩu trịt trên cành mang mùi thơm dịu mát cùng bao nỗi nhớ thuở ấu thơ. Hoa bưởi không rực rỡ, không ngào ngạt, nhẹ nhàng tinh khiết như người thôn nữ, bình dị tỏa hương. Giữa cái nắng vàng của mùa xuân, giữa cuộc sống tấp nập chốn thị thành, không ít người thèm lắm được trở về khu vườn quê, để lại được thấy mùa hoa bưởi về, để sống lại những kỷ niệm, để một lần nữa được ngửi cái “hương thầm” của bưởi và để bối đây là chùm thơ hay về hoa bưởi đã được VnDoc chia sẻ cùng các bạn. Ngoài ra các bạn có thể tham khảo thêm các bài thơ hay về Đoàn hay những bài thơ hay mùa chia tay, đây đều là các bài thơ hay và rất ý nghĩa để các bạn tham khảo và sưu khảo thêmNhững bài thơ hay nhất về bốTổng hợp ca dao Việt NamStt chào tháng 1 hay và ý nghĩaThư tri ân thầy côNhững bài thơ hay về đất nước Việt NamCác bài thơ hay về bác sỹNhững bài thơ hay về tình bạn
thơ về hoa bưởi