Đọc Chương 49: Yến Thanh Ti gọi Mạc Nam ba ba của truyện Trên Người Ta Có Con Rồng thuộc thể loại Huyền Huyễn
Cô Thành Bế được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Milan Lady, kể về câu chuyện Hoàng đế Bắc Tống Triệu Trinh (Vương Khải) bỗng một ngày nhận ra mình không phải con ruột của Thái hậu, mà là của tỳ nữ thân cận Thái hậu trong quá khứ - Lý Lan Huệ.
Đăng Truyện; Home; Cô Thành Bế - Milan Lady; Cô Thành Bế - Milan Lady. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) 10/10 trên tổng số 1 lượt
khúc nhạc thanh bình tập 49 - VTV3 thuyết minh - Phim Trung Quốc - cô thành bế - xem phim khuc nhac thanh binh tap 50. CDL. 41:34.
Đọc truyện Cô Thành Bế của tác giả Milan Lady, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng.
[Tập 3] Đã từng lỡ hẹn với thanh xuân- Truyện ngắn hay Việt NamChi đã được Huy cho đi học đại học tiếp, anh còn tài trợ tiền cho cô ăn học tuy nhiên
Truyện Tạo Hóa Chi Môn của tác giả Ta Là Lão Ngũ - Chương 254: Phục tiểu muội Tiểu Thành huynh muốn bế quan cứ việc đi bế quan
Tiêu đề câu chuyện: Ẩn Tác giả: A Nguyễn Hữu Tựu Thể loại: Lãng mạn, Thanh niên trong vườn, Gương vỡ lại lành, Cao cấp, Thẳng thắn #truyentranhdammy #dammy # giaudi8 Văn án: Dư Trung x Lâm Hoa Tây Mọi người trong gia đình đều nghi ngờ tên khốn kia đang từng bước dụ dỗ …
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Lượt Xem 12 *Cập nhật mới nhất Cô thành bế đã được đổi tên thành Thanh bình nhạc 清平乐 Serenade of Peaceful Joy Drama Thanh bình lạc hay Cô thành bế 孤城闭 Held In the Lonely Castle là bộ phim cổ trang chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Milan Lady do Chính Ngọ Dương Quang phối hợp với Trung Hối sản xuất. Nhà sản xuất Hầu Hồng Lượng, đạo diễn Trương Khai Trụ đội ngũ của Chính Ngọ sản xuất các phim Hãy nhắm mắt khi anh đến, Nếu ốc sên có tình yêu, Minh Lan truyện…, biên kịch Chu Chu. Các diễn viên chính Vương Khải, Giang Sơ Ảnh, Nhậm Mẫn, Dương Lặc, Biên Trình, Diệp Tổ Tân, Dụ Ân Thái, Vương Sở Nhiên, Lưu Quân, Tôn Kiên. Cải biên từ tiểu thuyết cùng tên của Milan Lady, Cô thành bế lấy bối cảnh triều Bắc Tống, bắt đầu công chiếu từ 07/04/2020 trên đài Hồ Nam. Thông tin cơ bản Tên phim Cô thành bế 孤城闭 Held In the Lonely Castle Đạo diễn Trương Khai Trụ Biên kịch Chu Chu Nhà sản xuất Hầu Hồng Lượng Công ty sản xuất Chính Ngọ Dương Quang, Trung Hối Quay phim Hoành Điếm, Vô Tích Các diễn viên chính Vương Khải, Giang Sơ Ảnh, Nhậm Mẫn, Dương Lặc, Biên Trình, Diệp Tổ Tân, Dụ Ân Thái, Vương Sở Nhiên, Lưu Quân, Tôn Kiên. Thể loại Cổ trang Số tập 69 tập 45 phút một tập Lịch chiếu Phát sóng từ 07/04/2020 trên đài Hồ Nam đồng thời chiếu online trên Tencent QQ Video. Cốt truyện tóm tắt Hoàng đế Bắc Tống Triệu Trinh Vương Khải phát hiện ra mình không phải là con ruột của Thái hậu, mà là con của tỳ nữ bên người Thái hậu năm đó – Lý Lan Huệ. Cảm thấy hổ thẹn, Triệu Trinh gả người con gái mình yêu thương nhất là công chúa Huy Nhu Nhậm Mẫn cho Lý Vĩ để báo đáp Lý gia. Trong triều đình, hai bên tân chính đại thần và cựu thần đối chọi gay gắt, đấu đến phong vân biến sắc. Triệu Trinh trị quốc như cầm cân, phải cân nhắc các thế lực khắp nơi, dốc hết sức lực vì quốc sự. Huy Nhu lại có tình cảm sâu đậm với nội thị cùng mình lớn lên Hoài Cát Biên Trình, chán ghét Lý Vĩ chất phác tầm thường, xung đột với nhà chồng. Nàng không màng tất cả mà phá vỡ hết quy củ quốc gia, khắp nơi ào ào tiếng phê bình. Triệu Trinh giằng xé giữa con gái và quan niệm trị quốc đến khổ sở. Cuối cùng, công chúa cả đời cũng không thể gặp lại Hoài Cát. Các nhân vật chính Vương Khải vai Tống Nhân Tông Tống Nhân Tông Triệu Trinh, vị hoàng đế thứ tư đời Bắc Tống. Biết nghe lời can gián, không ưa xa xỉ, không phóng túng, chỉ duy nhất đối lập với các đại thần vì thương con gái – công chúa Huy Nhu. Giang Sơ Ảnh vai Tào Hoàng hậu Hoàng hậu thứ hai của Tống Nhân Tông. Hoàng hậu xuất thân tướng môn, tổ phụ Tào Bân là khai quốc công thần của Bắc Tống. Nàng tính tình hiền từ, nhân hậu, tiết kiệm, xử sự cẩn thận, thế nhưng dưới gối lại không có con cái. Nhậm Mẫn vai Triệu Huy Nhu Phúc Khang công chúa, ái nữ của hoàng đế. Huy Nhu là trưởng nữ của Tống Nhân Tông, từ nhỏ đã được phụ hoàng hết lòng yêu thương. Nàng thông minh, xinh đẹp, phân rõ thiện ác, rất hiếu thuận với phụ hoàng. Thái giám tổng quản Lương Hoài Cát là tri kỷ của nàng, cuối cùng bi kịch phát sinh, kết thúc vẫn là bi kịch. Dương Lặc vai Hàn Kỳ Tể tướng Bắc Tống, trung quân ái quốc, cần chính thương dân, hi sinh cả cuộc đời vì bá tính. Uy vọng cực cao. Biên Trình vai Lương Hoài Cát Nội thị của công chúa Huy Nhu. Lương Hoài Cát là hoạn quan, từ nhỏ đã hầu hạ ở bên cạnh công chúa. Tính tình bình thản thanh nhã, có tài thư họa, có khí độ văn nhân thoát tục siêu phàm. Diệp Tổ Tân vai Trương Mậu Tắc Thái giám tổng quản, vẫn luôn khiêm tốn không nổi bật, chính y đã cứu Lương Hoài Cát. Có lòng ngưỡng mộ với Tào Hoàng hậu. Số mệnh đã định, không cần quá buồn quá vui, quá khứ đã qua đều như mây khói, chưa từng làm điều gì vượt quá quy củ. Dụ Ân Thái vai Yến Thù Danh tướng triều Bắc Tống, từ nhỏ đã là thần đồng, tuy xuất thân phú quý, nhưng sống đơn giản không xa hoa. Vương Sở Nhiên vai Trương Quý phi Phi tần được sủng ái nhất của Tống Nhân Tông, dung mạo xuất chúng, sau khi qua đời được phong làm Ôn Thành Hoàng hậu. Lưu Quân vai Phạm Trọng Yêm Nhà tư tưởng, chính trị gia, văn học gia kiệt xuất triều Bắc Tống, chiến tích lớn lao, thành tựu không người bì kịp. Tôn Kiên vai Phú Bật Danh tướng triều Bắc Tống, thanh liêm cần chính, chuộng thiện ghét ác. Nguồn baike Bạn đã xem chưa? Cảm thấy phim thế nào? Comment cảm nghĩ cho mọi người cùng biết nhé! Xem thêm Top 10 phim cổ trang Trung Quốc đáng chờ mong nhất 2019 Tổng hợp phim ngôn tình, phim chuyển thể
Bạn đang đọc truyện Cô Thành Bế của tác giả Milan Lady. May còn có nàng, cùng thưởng nến bạc trăng thu, cùng vượt giá lạnh cung khuyết, thấm thoắt đã mười năm.“Ta thích nhìn công chúa rạng rỡ rộ cười, phục dịch nàng thôi cũng đủ khiến lòng ta sung sướng muôn phần. Ở nơi u tối lạnh lẽo này, nàng là nguồn sáng duy nhất của lòng ta, còn sáng hơn cả mảnh trăng thượng huyền treo trên kia.”Sống trong nhung lụa gấm hoa, được đế vương cưng chiều cũng chẳng cách nào mở được cánh cổng đóng chặt của tòa thành cô độc. Trên bước đường đời, dù yêu hay hận cũng đều không phải chỉ cần một lòng là đạt được.“Hoài Cát, chúng ta đều bị vây hãm trong đây rồi.” Câu nói đùa thuở thơ bé đã trở thành lời bức tường thành, chia lìa đôi ngả. Tiếng đồng hồ nước văng vẳng xa xôi chẳng thể phá vỡ được lời thề ước “Nếu người là bông sen, thần sẽ là gợn sóng vờn dưới hoa lá người, năm năm tháng tháng, theo gió đuổi mưa hướng bạn lòng.”Bóng hình trên gối đầu, dáng ảnh dưới lần áo, đến cùng lại hóa cơn ác mộng mùa xuân. Cầm bức tranh cuộn của câu chuyện khi xưa, bước ra khỏi nơi sân sâu đương độ thắm sắc, khóa nỗi lưu luyến hồng trần vào khoảng không quên lãng. Chỉ mong kiếp sau sẽ nhặt được bông hoa điền nàng đánh rơi trên cánh yêu thích thể loại cung đấu, bạn đừng bỏ lỡ Tướng Phủ Đích Nữ hay Thục Phi
Đánh giá từ 4 lượt Bạn đang đọc truyện Cô Thành Bế của tác giả Milan Lady. Tuyết trên thềm, trăng trước đình, hãy còn chập chờn nơi đáy mộng. Yến tan tác, người bặt thinh, chẳng buồn ngoảnh trông xuân năm là một thiếu niên tài tuấn, qua lại giữa nhân sĩ danh thần, nhân sinh tưởng chừng như nước chảy róc rách, như xuân xa um tùm, chàng lại chẳng chạy thoát được vòng xoáy vận mệnh cuốn vào vực sâu. Lưu ly dễ vỡ *, cửa cấm nặng nề đóng lại, ngăn cách với trần còn có nàng, cùng thưởng nến bạc trăng thu, cùng vượt giá lạnh cung khuyết, thấm thoắt đã mười năm.“Ta thích nhìn công chúa rạng rỡ rộ cười, phục dịch nàng thôi cũng đủ khiến lòng ta sung sướng muôn phần. Ở nơi u tối lạnh lẽo này, nàng là nguồn sáng duy nhất của lòng ta, còn sáng hơn cả mảnh trăng thượng huyền treo trên kia.”Sống trong nhung lụa gấm hoa, được đế vương cưng chiều cũng chẳng cách nào mở được cánh cổng đóng chặt của tòa thành cô độc. Trên bước đường đời, dù yêu hay hận cũng đều không phải chỉ cần một lòng là đạt được.“Hoài Cát, chúng ta đều bị vây hãm trong đây rồi.” Câu nói đùa thuở thơ bé đã trở thành lời bức tường thành, chia lìa đôi ngả. Tiếng đồng hồ nước văng vẳng xa xôi chẳng thể phá vỡ được lời thề ước “Nếu người là bông sen, thần sẽ là gợn sóng vờn dưới hoa lá người, năm năm tháng tháng, theo gió đuổi mưa hướng bạn lòng.”Bóng hình trên gối đầu, dáng ảnh dưới lần áo, đến cùng lại hóa cơn ác mộng mùa xuân. Cầm bức tranh cuộn của câu chuyện khi xưa, bước ra khỏi nơi sân sâu đương độ thắm sắc, khóa nỗi lưu luyến hồng trần vào khoảng không quên lãng. Chỉ mong kiếp sau sẽ nhặt được bông hoa điền nàng đánh rơi trên cánh yêu thích thể loại ngôn tình, bạn không nên bỏ qua Một Bước Lên Tiên hoặc Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt
Giới thiệu Tuyết trên thềm, trăng trước đình, hãy còn chập chờn nơi đáy mộng. Yến tan tác, người bặt thinh, chẳng buồn ngoảnh trông xuân năm nào. Vốn là một thiếu niên tài tuấn, qua lại giữa nhân sĩ danh thần, nhân sinh tưởng chừng như nước chảy róc rách, như xuân xa um tùm, chàng lại chẳng chạy thoát được vòng xoáy vận mệnh cuốn vào vực sâu. Lưu ly dễ vỡ *, cửa cấm nặng nề đóng lại, ngăn cách với trần duyên. May còn có nàng, cùng thưởng nến bạc trăng thu, cùng vượt giá lạnh cung khuyết, thấm thoắt đã mười năm. “Ta thích nhìn công chúa rạng rỡ rộ cười, phục dịch nàng thôi cũng đủ khiến lòng ta sung sướng muôn phần. Ở nơi u tối lạnh lẽo này, nàng là nguồn sáng duy nhất của lòng ta, còn sáng hơn cả mảnh trăng thượng huyền treo trên kia.” Sống trong nhung lụa gấm hoa, được đế vương cưng chiều cũng chẳng cách nào mở được cánh cổng đóng chặt của tòa thành cô độc. Trên bước đường đời, dù yêu hay hận cũng đều không phải chỉ cần một lòng là đạt được. “Hoài Cát, chúng ta đều bị vây hãm trong đây rồi.” Câu nói đùa thuở thơ bé đã trở thành lời sấm. Một bức tường thành, chia lìa đôi ngả. Tiếng đồng hồ nước văng vẳng xa xôi chẳng thể phá vỡ được lời thề ước “Nếu người là bông sen, thần sẽ là gợn sóng vờn dưới hoa lá người, năm năm tháng tháng, theo gió đuổi mưa hướng bạn lòng.” Bóng hình trên gối đầu, dáng ảnh dưới lần áo, đến cùng lại hóa cơn ác mộng mùa xuân. Cầm bức tranh cuộn của câu chuyện khi xưa, bước ra khỏi nơi sân sâu đương độ thắm sắc, khóa nỗi lưu luyến hồng trần vào khoảng không quên lãng. Chỉ mong kiếp sau sẽ nhặt được bông hoa điền nàng đánh rơi trên cánh đồng. * Lưu ly là loại thạch anh nhân tạo, độ cứng tuy cao nhưng rất giòn, được người xưa tôn là của quý, nhưng dễ vỡ. Cụm từ “lưu ly dễ vỡ” ở đây lấy từ câu thơ “Mạch thượng hoa khai hoãn hoãn lạc, lưu ly dịch toái nhân không lão. tạm dịch Hoa nở trên đồng từ từ rụng, lưu ly dễ vỡ người cũng già.”, không rõ tác giả và xuất xứ, ý rằng những điều mà ta hết mực yêu quý thường rất dễ đánh mất, không thể nào giữ được cả đời, con người cũng sẽ từ từ già đi trong quá trình ấy, sau thường dùng để cảm khái thế sự vô thường, năm tháng như thoi đưa.
Năm Tân Sửu Gia Hựu đời Tống Nhân Tông, họa sĩ Thôi Bạch đã hoàn thành kiệt tác để đời “Song hỉ đồ” của mình, vài năm sau, bức tranh được cất vào Bí các, kế đó là những biến đổi thời đại, tang thương thịnh suy, vật đổi sao dời của cả ngàn năm. Ngày nay, nó tĩnh lặng nằm trong kho cất giữ của Viện Bảo tàng Cố cung Đài Bắc, là một trong những vật báu trấn viện, đồng thời luôn xuất hiện trong hầu hết mọi cuốn sách lịch sử mỹ thuật nói về tranh hoa điểu của Trung Hoa thời Tống. Chương cuối của cuốn tiểu thuyết “Cô thành bế” chính là thời khắc “Song hỉ đồ” được cất vào kho trữ lần đầu ấy, nội thị của Hàn lâm họa viện Lương Hoài Cát đã cất “Song hỉ đồ” vào kho, dường như đó chỉ là một nội thị hoàng môn bình thường hơn cả bình thường đang thực hiện công việc thu cất tranh họa bình thường đến không thể bình thường hơn, bên trong tường viện là hoa đào thắm sắc, ấy là một mùa xuân yên lặng năm Hi Ninh thứ tư đời vua Thần Tông. Lương Hoài Cát lặng lẽ rời đi, cánh cửa sau lưng chàng đóng lại, khóa kín hương hoa viện sâu cùng nỗi lưu luyến hồng trần, bóng lưng trầm lặng chìm vào hồ nước không đáy của lịch sử, từ đó về sau chẳng còn ai nhắc nhỏm tới thuyết “Cô thành bế” đã liên hệ bức danh họa tiếng tăm truyền đời ở xứ người Hoa ngày nay với câu chuyện cố quốc xưa cũ không có trong lịch sử, tựa như một hành lang xâu chuỗi thời gian, dẫn thẳng tới cánh cửa sân viện của ngàn năm trước ấy, gõ vang khuyên cửa, mang theo những đêm ngày xuân thu của thời đó mà chúng ta ôn lại, dõi xem cuộc sống hằng ngày của những người trong ngoài tòa viện, trên dưới triều đình, cùng những uất ức và hoài niệm của đầu “Cô thành bế” bắt đầu khi Duyện quốc công chúa nửa đêm gõ bẩm cửa cung, đặt nút thắt gây hồi hộp cho cả câu chuyện, mà nút thắt này được cởi bỏ thế nào thì chủ yếu nằm ở nửa dưới Công chúa và vị hôn phu “trước nay không hòa thuận” ra sao, “Song hỉ đồ” đã miêu tả bi kịch của công chúa ra sao, mà câu chuyện tưởng chừng như chỉ là chuyện nam nữ vặt vãnh này thì lại phản ánh cục diện chính trị của Bắc Tống dưới thời Nhân Tông như thế chúa từ chối ngồi cùng bàn với vị hôn phu, lại lưu luyến không rời một nội thị, đứng ở bờ bên kia của lịch sử nhìn lại, với biết bao nhiêu tai ương thăng trầm suốt một ngàn năm lịch sử Trung Hoa làm nền, có thể nói thời Tống Nhân Tông ngự trị, bốn bề thái bình, hôn nhân của con gái ông quả thực chỉ là một chuyện nhỏ chẳng can hệ gì tới toàn cục, cho đến giờ vẫn luôn nằm ngoài tầm mắt của các sử gia, chỉ đáng quy về thể loại chuyện tán gẫu lúc trà dư tửu hậu, vả lại, tình tiết này nếu đặt vào ngày nay cũng sẽ được coi là một vụ tai tiếng thú vị lưu truyền trên phố không thể nghi ngờ, muốn dùng đề tài này để phát triển thành tiểu thuyết bán chạy, có thể sinh động như thật mà viết nó thành một mối tình dị thường, có thể triền miên sầu muộn mà viết nó như một cuộc tình đắng cay, có thể trào phúng châm chọc, có thể tìm vui kiếm lạ, có thể quạt gió thổi tình, song, “Cô thành bế” lại không đi theo những phương thức dễ dàng điểm chân chính của cuốn tiểu thuyết cũng không nằm ở cuộc hôn nhân và tình yêu của công chúa, không nằm trong những cuộc bàn tán xôn xao trên dưới triều đình, nó như một giọt nước đặt dưới ánh mặt trời, khúc xạ ra bảy màu trong tia nắng, mà chỉ khi có bảy sắc rực rỡ này tôn lên, giọt nước mới có thể trong suốt vô An Thạch từng nói, Tống Nhân Tông làm vua, “ngửa lên sợ trời, cúi xuống sợ người”, chính phong cách cẩn thận bảo thủ này đã khiến ông suy trái tính phải, sắp đặt nên một mối nhân duyên nhìn thì có vẻ rất an toàn cho cô con gái duy nhất của mình – Làm vua, ông không muốn hôn nhân của công chúa phá hỏng thế cân bằng giữa các thế lực chính trị mà ông mất bao tâm sức mới gây dựng được; làm cha, ông hi vọng con gái mình có thể sở hữu một tấm chồng trung thành, tuyệt không hai lòng. Hai mục đích này ông đều đạt được, song, con gái ông thì lại ra sức vùng vẫy trong cuộc hôn nhân ấy, triều đình và dân gian đều biết, cơ hồ là một vụ bê vụ bê bối này không hề chỉ là bê bối, nó còn trở thành áp lực đối với hoàng thất, đó cũng là một điểm đặc sắc của thời Tống Nhân Tông chế độ đài gián ưu việt, khiến quân chủ không thể nào yêu thương con gái như một người cha bình thường, càng không thể cứu con gái ra khỏi cuộc hôn nhân buồn khổ như một người cha có quyền có thế. Ông bị vây khốn vô kế khả thi trong ván cờ do chính mình bày cuộc để duy trì gốc đáy đạo đức và uy nghi hoàng gia của thái bình thịnh thế mà thần tử kỳ cục diện bế tắc này cũng chẳng hề chỉ là bế tắc, nó còn biến thành khúc ai ca của cuộc đời công chúa Phúc Khang. Thân là cốt nhục duy nhất của đế vương, nàng may mắn được hưởng tình cha con như một người con gái đến từ gia đình bình dân, nàng lớn lên một cách thật tự nhiên, để rồi bỗng chợt phát hiện ra danh hiệu công chúa này như một bức tường sừng sững, vây nàng trong tòa thành cô độc vinh hiển, không cách nào chạy thoát. Cơm ngon áo đẹp chẳng qua cũng chỉ là cái xác không hồn, trong cô thành cao quý ấy chỉ có Lương Hoài Cát là xoa dịu được nỗi quạnh quẽ của nàng, song danh dự của hàm tước công chúa đến cùng cũng chẳng dung chứa được nỗi quyến luyến nàng dành cho chàng, nàng không trở thành một cô công chúa hiền lương thục đức, lòng tựa nước lặng như dân chúng mong đợi, tất thảy bi kịch sau cùng đều là bi kịch của tính nết, nàng quyết liệt chống trả, kêu cứu, vậy nhưng chẳng thể nào giãy thoát, thậm chí còn điêu tàn quá như Vương An Thạch có không muốn thừa nhận cũng không được, rằng triều đại thời Nhân Tông, hay có thể gọi là thời đại của tài sĩ thiên hạ, hãn hữu lắm cũng chẳng có lấy người nào là được tiến cử bổ nhiệm, mà cục diện chu toàn như thế thì khó tránh khỏi phải hi sinh vài cá nhân để đánh đổi. Cũng như ở cuối truyện, Âu Dương Tu đã nói với Lương Hoài Cát rằng “Chúng ta đều từng bị thời đại ngộ thương”, thế nhưng Âu Dương Tu vẫn vui vẻ gặp gỡ kiếp thế coi “Cô thành bế” như một nụ cười ngậm nước mắt, hoặc giả là hàng lệ chảy ròng trong vắt nơi đáy lòng, mà nhân vật có thể thể hiện được ý cảnh này thì hẳn phải là người tự thuật xuyên suốt cả câu chuyện, Lương Hoài Cát. Thân phận hoạn quan đặc biệt của chàng, tính cách chính trực không màng danh lợi của chàng đã định trước rằng đời này chàng sẽ mãi mãi cách biệt với hạnh phúc và sắc màu nơi trần thế, chàng khiêm nhường lẳng lặng dõi xem mưa gió ngoài tiền triều và trong cung đình, một lòng thâm tình bầu bạn với công chúa. Khi công chúa mệt nhoài trong những năm tháng phí hoài nơi cô thành, với nỗi lòng hụt hẫng mềm mại ngây thơ của một thiếu nữ, kiếm tìm người thương vô số lần giữa biển người mờ mịt, chợt ngoảnh đầu lại, người ở ngay đó, dưới ánh lửa đèn tàn. Vận mệnh thúc đẩy ái tình, vì thân phận đặc thù của hai người mà mối tình này nặng nề đến chẳng thể tiếp tục, cuối cùng hóa thành tòa tháp canh cô độc mà trường tồn, buồng gần người xa, người đi lầu là một thời kỳ thanh bình, nhưng mãi mãi kém lý tưởng một bước ngắn, mà sự không thể chạm tới ấy thì tựa hồ đã sớm được vận mệnh định sẵn. Trong “Cô thành bế” không có vai phản diện rốt ráo, không có tội ác không thể tha thứ, dù là mẹ của Lý Vĩ cũng chẳng hề chỉ có một mặt là mụ mẹ chồng thô bỉ độc địa, ai ai cũng đều có nguyên do của mình, rồi lại không ai nhường ai, họ dường như đều thấu tình đạt lý, rồi lại chất chứa đầy ắp những băn khoăn, ước nguyện của họ vốn tốt đẹp, song tự mình nỗ lực lại thường thành ra lúng túng khó xử đi ngược lại với mong muốn ban đầu. Lý Vĩ trước sau vẫn chẳng thể lọt được vào mắt xanh của công chúa, Dương thị từ đầu đến cuối vẫn không có được một cô con dâu chân chính, bất kể là việc nhỏ trong nhà hay chuyện lớn trên triều cũng đều như vậy. Một cục diện cân bằng tinh vi quá đỗi thường sẽ khiến người trong cuộc mỗi bước đều khó khăn.“Trách chi gió đông, tự ta than”, “Cô thành bế” chính là viết về một thời đại như thế, nhân văn hưng thịnh, ngôn luận rộng mở, gió xuân phả vào mặt thì lại khó tiêu tan. Tác giả viết ra câu chuyện của ngàn năm trước này không phải để mưu lợi, không phải để kiếm lạ, trầm lắng lại đồng cảm đúng độ, tựa như nước trà xanh, dư vị khôn đề là câu thơ của nhân vật Lâm Đại Ngọc trong tác phẩm Hồng lâu mộng, lấy ý từ bài thơ Minh phi khúc, hoạ Vương Giới Phủ tác của Âu Dương Tu, nói về sự kiện nhà Hán gả Vương Chiêu Quân tới tộc Hung Nô phương Bắc, với ý chỉ trích khi mà địa vị của Vương Chiêu Quân thì cao quý mà nhà Hán lại lấy bà ra để cầu hòa với dân Hung Nô mà người Hán vẫn luôn xem thường. Câu thơ này diễn giải ra là “Đừng oán trách hành vi chỉ có thể lấy một cung nữ ra để ứng phó với thiền vu đáng thẹn của triều đình Đông Hán khi đó, tự ta mới là người nên phải than thở.” ý phản phúng, tự trào
cô thành bế truyện