Hư thực tin đồn về "người đàn bà hút máu người". Chủ Nhật, 29/05/2005, 06:53. Một phụ nữ chết được vài giờ bỗng dưng sống lại với gương mặt quái dị. Ai trông thấy mụ ta cũng đều chết điếng. Đáng sợ hơn là việc mụ ta bắt trẻ con hút máu mỗi khi đói. Khi tâm thần phân liệt, người đàn bà lồng lên theo kiểu đàn ông. Họ có một thứ quật khởi riêng. Thay áo và chuyển nhà. Mua xe mới. Thảy đều mới. Sách nào bảo đàn bà tự đẻ ra mình được, là như vậy. Đàn ông thì phải nhờ có đàn bà mới sinh họ ra được. Trời hửng nắng. Gió bấc thổi vuốt ve khắp cánh đồng. Năm người đàn bà đang hí húi cấy. Bóng họ lung linh trên mặt nước lăn tăn những vòng sóng nhỏ. Vừa xỉa mạ thoăn thoắt vừa nói chuyện râm ran, thỉnh thoảng họ lại hát mấy điệu dân ca, những câu hát cổ từ Ngày 16-5-2002, Báo CATP đăng bài "Sáu cái chết và người đàn bà bí hiểm" viết về vụ án Lê Thanh Vân, nêu cái chết của các nạn nhân mà việc điều tra gặp rất nhiều khó khăn. Ngay sau đó, CSĐT CA tỉnh Bình Dương nhận thêm nhiều thông tin về những cái chết bất đắc Xem sex online US hai người đàn bà dâm tình thèm địt. Một người phụ nữ còn lại khi thấy thế liền lao đến bên cạnh gã đàn ông, em di chuyển những ngón tay mình dọc theo chiều dài con cặc rồi ngậm bú nó vào bên trong mồm, cảm giác thỏa mãn nhanh chóng khiến cho nàng phê Do đó, vào năm 2020, người đàn ông này và vợ mình đã thuê một căn nhà chỉ để làm nơi cất tiền và những tài sản có giá trị. Không rõ anh ta có thường xuyên quay lại đây để kiểm tra hay không, chỉ biết rằng, vào ngày 24/8 vừa qua, khi quyết định đến căn nhà thuê này Người đàn bà nơi "thành phố cách ly". PNO - Những người già vẫn bắc ghế ra hiên ngồi, tận hưởng thinh âm của Hội An cũ. Những người khác vẫn đếm ca dương tính hằng ngày trên báo, và người vẫn hái rau cho phiên chợ sớm, sáng mai. Qua nhiều thế kỷ tấp nập bán "Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình: - Giá như tôi đẻ ít đi hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối… Vay Nhanh Fast Money. Truyền thuyết về Kuchisake-Onna được cho là bắt nguồn từ câu chuyện kể về một người phụ nữ trẻ sống hàng trăm năm về trước. Theo một số dị bản của truyền thuyết người đàn bà bị rạch miệng, câu chuyện rùng rợn trên có từ triều đại Heian. Kuchisake-Onna được cho là vợ hoặc thiếp của một Samurai quyền quý ở Nhật Bản. Người ta truyền tai nhau rằng, người phụ nữ đó sở hữu “sắc nước nghiêng trời” nhưng lại có tính cách vô cùng kiêu căng, lẳng lơ và khá phóng đãng. Họ cho rằng, cô đã ngoại tình và thường xuyên “cắm sừng” chồng. Người võ sĩ Samurai đã nổi cơn ghen thịnh nộ và cảm thấy xấu hổ vì những hành động không đoan chính của vợ nên quyết định tấn công vợ để trút cơn giận. Do đó, ông đã rạch miệng người vợ xinh đẹp từ tai bên này sang tai bên kia. Ông vừa làm điều đó vừa thét lớn "Giờ thì còn người nào khen cô đẹp nữa không?". Kuchisake-Onna sẽ rạch miệng nạn nhân nếu người nào trả lời cô không xinh đẹp. Câu chuyện về người đàn và bị rạch miệng bắt đầu từ đó. Các thành phố ở xứ xở hoa anh đào đã dựa vào chi tiết rùng rợn trên để kể về một người đàn bà thường đi lang thang trong đêm tối, đặc biệt là những đêm trời đầy sương mù. Người ta miêu tả người phụ nữ đó luôn che kín khuôn mặt bằng một chiếc khẩu trang y tế. Họ cho rằng, đó không phải là hành động bất thường bởi lẽ những người bị bệnh thường đeo khẩu trang để tránh lây bệnh cho người khác. Tuy nhiên, mọi việc bắt đầu trở nên kỳ bí mỗi khi người phụ nữ đó gặp một người, chủ yếu là trẻ con hoặc học sinh rồi đặt câu hỏi "Watashi wa kirei?" có nghĩa là "Trông tôi có đẹp không?" hoặc một câu hỏi có nội dung tương tự. Nếu người được hỏi trả lời là có thì lúc đó người phụ nữ bí ẩn trên sẽ cởi bỏ khẩu trang để lộ chiếc miệng bị rạch từ mang tai bên này sang mang tai bên kia và hỏi lại câu hỏi trên một lần nữa. Thông thường, nạn nhân sẽ bỏ chạy và la hét sau khi nhìn thấy dung mạo rùng rợn của Kuchisake-Onna. Khi đó, người phụ nữ này sẽ đuổi theo sau nạn nhân và mang theo một thứ vũ khí sắc nhọn xuất hiện trong những bức tranh minh họa trong manga của Nhật Bản chính là lưỡi hái. Nếu Kuchisake-Onna bắt kịp người bỏ chạy thì kết cục của nạn nhân còn tùy thuộc vào giới tính của họ. Nếu nạn nhân là đàn ông thì sẽ bị Kuchisake-Onna giết ngay lập tức. Còn ngược lại, nếu nạn nhân là phụ nữ thì sẽ bị người phụ nữ đó rạch miệng giống hệt mình nhằm biến họ thành một Kuchisake-Onna khác. Người phụ nữ đó sẽ nguyền rủa nạn nhân sẽ phải qua cảm giác kinh hoàng giống như bản thân. Trong khi đó, một số truyền thuyết khác kể rằng, nếu người nào đó trả lời “có” ở câu hỏi thứ hai của Kuchisake-Onna thì bà sẽ khiến người phụ nữ bị rạch miệng nở nụ cười. Khi đó, bà sẽ tha cho người đó. Cũng theo một số dị bản khác về truyền thuyết người đàn bà bị rạch miệng, nạn nhân sẽ tìm cách đánh lạc hướng Kuchisake-Onna bằng cách ném kẹo, hoa quả hay một vật gì đó hấp dẫn về phía người phụ nữ này nếu chẳng may gặp phải bà trên đường. Cảm nhận hình ảnh người đàn bà qua đoạn văn “Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình…” Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình – Giá như tôi đẻ ít đi hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối… – Lão ta trước hồi bảy nhăm cỏ đi lính ngụy không?-Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề. – Không chú à cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính – bỗng mụ đỏ mặt – nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật. – Vậy sao không lên bờ mà ở – Đẩu hỏi. – Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được! – Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? – Tôi hỏi. – Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão… đưa tôi lên bờ mà đánh… – Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên. – Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông… – Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, – bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, – trên thuyền phải có một người đàn ông… dù hắn man rợ, tàn bạo? – Phải – Người đàn bà đáp – Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú? Lát lâu sau mụ lại mới nói tiếp – Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có người đàn ông để chèo chống phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con, nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn cho nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! – Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ. – Cả đời chị có một lúc nào thật vui không? -Đột nhiên tôi hỏi. – Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no… Trích Chiếc thuyền ngoài xa- Nguyễn Minh Châu, Ngữ Văn 12, Tập 2, NXB Giáo dục Việt Nam, 2015, Cảm nhận của anh chị về nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên. Từ đó, bình luận ngắn gọn về cách nhìn cuộc sống và con người của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa. * Gợi ý làm bài I. Mở bài Giới thiệu tác giả Nguyễn Minh Châu, tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa”, khái quát đoạn trích đã cho ở đề. II. Thân bài * Giới thiệu khái quát nội dung tác phẩm và nhân vật người đàn bà hàng chài. * Phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích – Đối với chồng luôn có cái nhìn bao dung, độ lượng, vị tha, nhân hậu cho những hành vi của chồng. – Đối với con Yêu thương, giàu đức hi sinh. – Đối với cuộc sống cam chịu, nhẫn nhục; giàu lòng tự trọng; rất sâu sắc, thấu hiểu lẽ đời; biết chắt chiu những hạnh phúc giản dị, đời thường. * Nghệ thuật miêu tả nhân vật Nhân vật được khắc họa chân thực, sống động qua ngôn ngữ, hành động, qua những hình ảnh, biểu tượng, ngôn ngữ giản dị mà giàu ý vị, triết lí. * Bình luận về cách nhìn cuộc sống và con người của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm – Cách nhìn cuộc sống Cuộc sống không đơn giản, xuôi chiều mà luôn có những mặt đối lập, những nghịch lí, con người đôi khi phải chấp nhận. Vì vậy, khi nhìn nhận cuộc sống phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều. – Cách nhìn con người Phải nhìn nhận con người từ nhiều góc độ, không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá bản chất bên trong. – Vì vậy, người nghệ sĩ không thể có cái nhìn hời hợt đối với cuộc sống và con người, càng không chấp nhận kiểu đứng ngoài cuộc, đứng trên cao để phán xét hiện thực. Nghệ thuật chân chính là sản phẩm của hành trình tìm kiếm và khám phá không biết mệt mỏi của người nghệ sĩ. III. Kết bài Khẳng định phẩm chất tốt đẹp của người đàn bà. Đánh giá cách nhìn người, nhìn đời của nhà văn qua tác phẩm. Cảm nhận vẻ đẹp nhân vật người đàn bà hàng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa” Nghị luận”Đừng phán xét người khác một cách dễ dàng khi bản thân không hiểu gì về họ” Phân tích chi tiết nghệ thuật của tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa Cảm nhận hình ảnh người đàn bà qua đoạn văn “Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình…” Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình – Giá như tôi đẻ ít đi hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc , ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối… – Lão ta trước hồi bảy nhăm cỏ đi lính ngụy không?-Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề. – Không chú à cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính – bỗng mụ đỏ mặt – nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật. – Vậy sao không lên bờ mà ở – Đẩu hỏi. – Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được! – Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? – Tôi hỏi. – Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão… đưa tôi lên bờ mà đánh… – Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên. – Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông… – Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, – bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, – trên thuyền phải có một người đàn ông… dù hắn man rợ, tàn bạo? – Phải – Người đàn bà đáp – Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú? Lát lâu sau mụ lại mới nói tiếp – Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có người đàn ông để chèo chống phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con, nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn cho nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! – Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ. – Cả đời chị có một lúc nào thật vui không? -Đột nhiên tôi hỏi. – Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no… Trích Chiếc thuyền ngoài xa- Nguyễn Minh Châu , Ngữ Văn 12 , Tập 2, NXB Giáo dục Việt Nam, 2015, Cảm nhận của anh chị về nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên . Từ đó, bình luận ngắn gọn về cách nhìn cuộc sống và con người của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa. * Gợi ý làm bài I. Mở bài Giới thiệu tác giả Nguyễn Minh Châu, tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa”, khái quát đoạn trích đã cho ở đề. II. Thân bài * Giới thiệu khái quát nội dung tác phẩm và nhân vật người đàn bà hàng chài. * Phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích – Đối với chồng luôn có cái nhìn bao dung, độ lượng, vị tha, nhân hậu cho những hành vi của chồng. – Đối với con Yêu thương, giàu đức hi sinh. – Đối với cuộc sống cam chịu, nhẫn nhục; giàu lòng tự trọng; rất sâu sắc, thấu hiểu lẽ đời; biết chắt chiu những hạnh phúc giản dị, đời thường. * Nghệ thuật miêu tả nhân vật Nhân vật được khắc họa chân thực, sống động qua ngôn ngữ, hành động, qua những hình ảnh, biểu tượng, ngôn ngữ giản dị mà giàu ý vị, triết lí. * Bình luận về cách nhìn cuộc sống và con người của Nguyễn Minh Châu trong tác phẩm – Cách nhìn cuộc sống Cuộc sống không đơn giản, xuôi chiều mà luôn có những mặt đối lập, những nghịch lí, con người đôi khi phải chấp nhận. Vì vậy, khi nhìn nhận cuộc sống phải có cái nhìn đa diện, nhiều chiều. – Cách nhìn con người Phải nhìn nhận con người từ nhiều góc độ, không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá bản chất bên trong. – Vì vậy, người nghệ sĩ không thể có cái nhìn hời hợt đối với cuộc sống và con người, càng không chấp nhận kiểu đứng ngoài cuộc, đứng trên cao để phán xét hiện thực. Nghệ thuật chân chính là sản phẩm của hành trình tìm kiếm và khám phá không biết mệt mỏi của người nghệ sĩ. III. Kết bài Khẳng định phẩm chất tốt đẹp của người đàn bà. Đánh giá cách nhìn người, nhìn đời của nhà văn qua tác phẩm. Cảm nhận vẻ đẹp nhân vật người đàn bà hàng chài trong “Chiếc thuyền ngoài xa” Nghị luận ”Đừng phán xét người khác một cách dễ dàng khi bản thân không hiểu gì về họ” “Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình – Giá như tôi đẻ ít đi hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc , ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối… -Lão ta trước hồi bảy nhăm cỏ đi lính ngụy không?-Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề. -Không chú à cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính – bỗng mụ đỏ mặt – nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật. – Vậy sao không lên bờ mà ở – Đẩu hỏi. – Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được! – Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? – Tôi hỏi. – Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão… đưa tôi lên bờ mà đánh… – Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên. – Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông… – Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, – bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, – trên thuyền phải có một người đàn ông… dù hắn man rợ, tàn bạo? – Phải – Người đàn bà đáp – Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú? Lát lâu sau mụ lại mới nói tiếp – Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có người đàn ông để chèo chống phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con, nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn cho nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! – Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ. – Cả đời chị có một lúc nào thật vui không? -Đột nhiên tôi hỏi. – Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no…” Trích Chiếc thuyền ngoãi xa- Nguyễn Minh Châu , Ngữ Văn 12 , Tập 2, NXB Giáo dục Việt Nam , 2015, Cảm nhận của anh chị về nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên. Từ đó, bình luận ngắn gọn về cách bình luận cuộc sống và con người của nhà văn Nguyên Minh Châu trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa. Thầy Phan Danh Hiếu DÀN Ý I. MỞ BÀI II. THÂN BÀI 1. Khái quát – Tác giả Nguyễn Minh Châu – Xuất xứ tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa – Tóm tắt ngắn gọn hình tượng người đàn bà hàng chài Sau phát hiện về cái đẹp tuyệt đỉnh của ngoại cảnh mang lại từ chiếc thuyền ngoài xa, Phùng đã kinh ngạc, chết lặng trước cảnh bạo lực gia đình mà những nhân vật chính ấy lại chính là những con người sống trong chiếc thuyền đẹp đẽ kia. Sau đó Phùng trở thành nhân chứng bất đắc dĩ tại tòa án huyện. Tại đây anh đã chứng kiến câu chuyện của người đàn bà hàng chài. Câu chuyện của chị giúp anh ngộ ra rất nhiều điều. 2. Nội dung Cảm nhận về nhân vật người đàn bà hàng chài qua đoạn trích Trong tác phẩm và đoạn trích, người đàn bà hàng chài hiện lên là hình ảnh của con người vô danh với số phận bất hạnh – Nỗi khổ vô hạn vì nghèo túng – đông con – thuyền chật “ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối…” Phân tích mở rộng ngoài đoạn trích cuộc sống lam lũ, khó nhọc, vất vả hằn in lên vóc dáng của người đàn bà khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng để kéo lưới, tái ngắt và dường như đang buồn ngủ; lưng áo bạc phếch và rách rưới, nửa thân dưới ướt sũng – Bị cái xấu đeo đuổi từ nhỏ tôi đã là một đứa con gái xấu; cao lớn với những đường nét thô kệch. Mụ rỗ mặt… – Nỗi khổ cùng cực vì bị chồng hành hạ thường xuyên, là nạn nhân của bạo lực gia đình. Nhưng đớn đau thay – kẻ gây ra bạo lực lại chính là người chồng mà chị yêu thương “Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu…”; “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”. * Chuyển đoạn Vượt lên trên số phận bi kịch, người phụ nữ vô danh ấy vẫn tỏa sáng cho đời bao vẻ đẹp lấp lánh. Bên ngoài chị giống như viên ngọc thô lấm láp nhưng trong chiều sâu nhân bản lại là viên ngọc quý ánh lên một tâm hồn cao thượng, đẹp đẽ. Vẻ đẹp tâm hồn của người đàn bà hàng chài trước hết là vẻ đẹp của người vợ hiền thảo, nhân hậu, bao dung, vị tha độ lượng. – Người vợ ấy nhận hết mọi thiệt thòi về mình nhận mình xấu, trót có mang; nhận mình khổ là do “cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chật”. Vì thế nên gánh lấy cái khổ, chịu khổ như một thói quen, một định mệnh mà mình phải gánh lấy. Thầy Phan Danh Hiếu – Dù được Đẩu gợi ý ly hôn để thoát cảnh bạo hành nhưng người đàn bà một mực không đồng ý Trước đó khi mới tới tòa án huyện, chị tha thiết van xin “Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được, đừng bắt con bỏ nó”. Trong đoạn trích này chị lại thêm một lần tha thiết “Các chú đừng bắt tôi bỏ nó”. – Sâu xa của lý do không bỏ chồng chính là sự nhân hậu, độ lượng, bao dung của chị. + Chị thấu hiểu bản chất của chồng “lão chồng tôi khi ấy là một anh con trai cục tính nhưng hiền lành lắm, không bao giờ đánh đập tôi”. Hắn đã từng chấp nhận cảnh “nghèo khổ, túng quẫn” vì trốn đi lính cho ngụy. Sống nghèo khổ, túng quẫn chứ không bao giờ chấp nhận cầm súng để bắn vào đồng bào mình. Vậy, bản chất người chống ấy là tốt. + Chị nhìn chồng mình không phải là phạm nhân mà là nạn nhân. Chính sự thất học, đói nghèo, lam lũ đã tạo ra người đàn ông độc ác ấy. Hắn là nạn nhân của cuộc sống đói nghèo, cơ cực do hậu quả của chiến tranh để lại. Đọc thêm Đoạn văn 200 chữ bàn về trải nghiệm Phân tích bài thơ Từ ấy – Tố Hữu 10 câu lý luận hay nhức nhối Phía sau sự thất học, lam lũ là người phụ nữ thâm trầm, sâu sắc, thấu hiểu lẽ đời. – Sau khi lấy lại được sự bình tĩnh, người đàn bà đột ngột thay đổi cách xưng hô chị và các chú. Sự thay đổi này thể hiện tâm thế chủ động ở chị, sự bản lĩnh, sự từng trải. + Chị lên án sự ngây thơ của Đẩu và Phùng trong cách nhìn nhận vấn đề “Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông…”. Muốn hiểu được người khác, đầu tiên phải từ bỏ cách nhìn phiến diện, một chiều, phải đặt mình vào hoàn cảnh người khác. + Lý giải việc không bỏ chồng, chị đã thổ lộ “đàn bà hàng chài ở thuyền chúng tôi cần phải có người đàn ông để chèo chống phong ba, để cùng làm ăn nuôi nấng đặng một sắp con, nhà nào cũng trên dưới chục đứa.”. Cần người đàn ông, vì đàn ông là trụ cột, họ làm ăn và nuôi con; họ chèo chống gia đình. Bởi vậy, dù hắn man rợ, độc ác vẫn phải chịu. Cái lý do tưởng như ngớ ngẩn nhưng sâu xa trong đó là cả biết bao nhiêu điều khiến ta phải suy ngẫm. Vượt lên trên tất cả, người đàn bà hàng chài là người mẹ giàu đức hi sinh, giàu tình mẫu tử tha thiết, thiêng liêng, cảm động. – Chị ý thức sâu sắc thiên chức làm mẹ mà ông trời đã ban cho sứ mệnh đẻ con và nuôi con; sống vì con “Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn cho nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được!”. Đó là tấm lòng hi sinh vì con. – Thương con, sợ con bị tổn thương tinh thần, chị đã xin lão chồng “có đánh thì đưa tôi lên bờ mà đánh”. Chị dứt ruột gửi thằng Phác – đứa con mà chị yêu thương nhất lên rừng ở với ông ngoại nó. Bởi chị sợ thằng Phác lớn lên ở đây nhân cách nó sẽ phát triển lệch lạc vì nhiễm thói bạo lực từ người cha của nó. Tình thương con ở chị gắn liền với lý trí. – Chị lấy con làm niềm vui, lấy gia đình làm điểm tựa để vượt lên số phận nghiệt ngã của chính mình “Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – vả lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ.” Chị góp nhặt niềm vui dù là bé nhỏ để bù đắp lên những cơ cực cuộc đời “Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no…” Cách nhìn nhận cuộc sống và con người của nhà văn – Nhìn con người, cuộc sống ở góc nhìn đa chiều, quan tâm đến số phận cá nhân con người – nhất là con người lao động vất vả, lam lũ sau chiến tranh. – Sau chiến tranh, cuộc sống con người vẫn còn nhiều những khó khăn, gian khổ cái nghèo, cái đói chi phối cuộc sống của con người. Bởi vậy vấn đề cần thiết đặt ra là phải làm sao cho cuộc sống ấy ngày càng tốt đẹp hơn. 3. Nghệ thuật – Trần thuật hấp dẫn, khách quan. Tình huống truyện độc đáo, bất ngờ. Tâm lý nhân vật được miêu tả tinh tế, chân thực. Ngôn ngữ mộc mạc, gian dị, chắt lọc. III. KẾT BÀI Khẳng định Người đàn bà hàng chài chính là “Cái hạt ngọc” ẩn giấu nơi bề sâu tâm hồn con người. ===Các trang khác đăng tải lại vui lòng thêm chữ Nguồn từ thầy Phan Danh Hiếu === Thầy Phan Danh Hiếu Giáo viên trường THPT Trấn Biên, Biên Hòa, Đồng Nai. 06/08/2021 By Isabelle Người đàn bà bỗng chép miệng, con mắt như đang nhìn suốt cả đời mình – Giá tôi đẻ ít đi, hoặc chúng tôi sắm được một chiếc thuyền rộng hơn, từ ngày cách mạng về đã đỡ đói khổ chứ trước kia vào các vụ bắc, ông trời làm động biển suốt hàng tháng, cả nhà vợ chồng con cái toàn ăn cây xương rồng luộc chấm muối… – Lão ta trước hồi bảy nhăm có đi lính ngụy không? – Tôi bỗng hỏi một câu như lạc đề. – Không chú ạ, cũng nghèo khổ, túng quẫn đi vì trốn lính – bỗng mụ đỏ mặt – nhưng cái lỗi chính là đám đàn bà ở thuyền đẻ nhiều quá, mà thuyền lại chặt. – Vậy sao không lên bờ mà ở – Đẩu hỏi. – Làm nhà trên đất ở một chỗ đâu có thể làm được cái nghề thuyền lưới vó? Từ ngày cách mạng về, cách mạng đã cấp đất cho nhưng chẳng ai ở, vì không bỏ nghề được! – Ở trên thuyền có bao giờ lão ta đánh chị không? – Tôi hỏi. – Bất kể lúc nào thấy khổ quá là lão xách tôi ra đánh, cũng như đàn ông thuyền khác uống rượu… Giá mà lão uống rượu… thì tôi còn đỡ khổ… Sau này con cái lớn lên, tôi mới xin được với lão… đưa tôi lên bờ mà đánh… – Không thể nào hiểu được, không thể nào hiểu được! – Đẩu và tôi cùng một lúc thốt lên. – Là bởi vì các chú không phải là đàn bà, chưa bao giờ các chú biết như thế nào là nỗi vất vả của người đàn bà trên một chiếc thuyền không có đàn ông… – Phải, phải, bây giờ tôi đã hiểu, – bất ngờ Đẩu trút một tiếng thở dài đầy chua chát, – trên thuyền phải có một người đàn ông… dù hắn man rợ, tàn bạo? – Phải – Người đàn bà đáp – Cũng có khi biển động sóng gió chứ chú? Lát lâu sau mụ lại mới nói tiếp – Mong các chú cách mạng thông cảm cho, đám đàn bà hàng chài ở thuyền chúng rôi cần phải có người đàn ông để chèo chống khi phong ba, để cùng làm ăn nuôi đặng một sắp con nhà nào cũng trên dưới chục đứa. Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con, rồi nuôi con cho đến khi khôn lớn nên phải gánh lấy cái khổ. Đàn bà ở thuyền chúng tôi phải sống cho con chứ không thể sống cho mình như ở trên đất được! Mong các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu. Các chú đừng bắt tôi bỏ nó! – Lần đầu tiên trên khuôn mặt xấu xí của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười – và lại, ở trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ. – Cả đời chị có một lúc nào thật vui không? Đột nhiên tôi hỏi. – Có chứ, chú! Vui nhất là lúc ngồi nhìn đàn con tôi chúng nó được ăn no… Trích Chiếc thuyền ngoài xa – Nguyễn Minh Châu, Ngữ văn 12, Tập hai, NXB Giáo dục Việt Nam, 2015, – 76 Cảm nhận về nhân vật người đàn bà hàng chài trong đoạn trích trên. Từ đó, nhận xét về cách nhìn nhận cuộc sống và con người của nhà văn Nguyên Minh Châu trong tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa”.

người đàn bà bỗng chép miệng