Chương 29: Sai bảo. Khi Cố Trạch Vũ cúp điện thoại, cô đang chuẩn bị gọi lại thì Hàn Hành Viễn đã gọi tới. Cô chần chờ một hồi lâu, nếu như đối mặt với Cố Trạch Vũ, cô có thể làm nũng, có thể lệ thuộc vào, có thể sai bảo. Nhưng bây giờ đối mặt với Hàn
Ngày 17-10, Cục Bảo vệ thực vật (Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn) công bố yêu cầu kiểm dịch thực vật quả bưởi xuất khẩu sang Mỹ sau khi Bộ Nông nghiệp Mỹ (USDA) đăng trên công báo liên bang cho phép nhập khẩu quả bưởi tươi của Việt Nam vào thị trường này từ ngày 4-10.
Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! - Bát Trà Hương ~ Chương 35 . A man may as well expect to grow stronger by always eating as wiser by always reading. Jeremy Collier
Vay Tiền Nhanh Ggads. edit socfskTề Thạch nghe được cả trường đang kháo nhau, sư muội năm hai đại học, bạn gái scandal Hàn Lăng Sa của hắn đang ôm Cố Trạch Vũ thắm thiết ngoài thao Thạch biết tiểu công chúa không muốn nhìn thấy Cố Trạch Vũ, bây giờ lại nghe người khác nói như thế, dĩ nhiên cho rằng Cố Trạch Vũ háo sắc. đảm bảo rằng hắn có ý đồ đen tối. Trong lòng hắn chỉ có tiểu công chúa là thuần khiết. Cơn tức xông thẳng lên đỉnh đầu, Tề Thạch đá văng cánh cửa phòng học, chạy đến thao hắn chạy đến vừa nhìn thấy Cố Trạch Vũ đang vuốt ve khuôn mặt Hàn Lăng Sa, mà Hàn Lăng Sa thì cúi đầu không nói câu nào. Nhất định là Cố Trạch Vũ chủ động đùa giỡn trước. Thủ đoạn lưu manh mọi người thấy rõ! TMD! Thiếu gia đây còn đang sáng suốt!Tề Thạch xông tới, quát to “Cố Trạch Vũ! Anh đang làm gì đấy? !”Cố Trạch Vũ và Hàn Lăng Sa đồng thời nhìn về phía hắn. Cố Trạch Vũ có chút ấn tượng với hắn. Hắn là nam sinh ngày đó đã bị mình đánh ngã gãy chân. Lúc đó không hiểu, bây giờ nghĩ lại thì ra hắn và Hàn Lăng Sa có quan hệ với Thạch dĩ nhiên không bỏ qua đôi mắt sưng đỏ của Hàn Lăng Sa, một tay kéo Hàn Lăng Sa ra sau, một tay chỉ Cố Trạch Vũ nói “Ngươi chỉ là một đoàn trưởng nhỏ có gì hơn người! Ngươi đến trụ sở quân đội hỏi một chút, người nào không biết Tề Thạch tôi thân phận thế nào! Ngay cả tôi cũng không dám đụng đến cô ấy, sao anh dám?”Cố Trạch Vũ hơi nheo mắt lại, nhìn Tề Thạch, lạnh lùng hỏi “Vậy cậu đến hỏi người trong nhà tổng bộ quân đội Bắc Kinh một chút, Cố Trạch Vũ tôi là ai?”Tề Thạch nhất thời á khẩu không trả lời được. Mặc dù nói trong quân khu thành phố G, địa vị của Hàn gia và Tề gia có uy quyền nhất, nhưng dù nói thế nào cũng chỉ là vua một cõi mà thôi. Tổng bộ Bắc Kinh… Thủ trưởng mấy quân khu cả nước ai dám trêu chọc?“Bạn trai em?” Cố Trạch Vũ khẽ nghiêng đầu, nhìn vào mắt Hàn Lăng Sa hỏi.“Không phải, “ Hàn Lăng Sa hắng giọng trả lời, “Bạn học.”Cố Trạch Vũ gật đầu coi như đáp lại câu trả lời, không nhìn đến Tề Thạch, nói với Hàn Lăng Sa “Tôi đã nói, những điều đó đều tự mình, nếu còn có lần sau, tôi sẽ mặc kệ… Sau khi trở về, nhớ ngủ một giấc, chuyện huấn luyện không thể tiếp tục, cả ngày chỉ nghĩ những chuyện không tốt… Về sau có chuyện gì có thể tìm tôi…”Hàn Lăng Sa khéo léo gật đầu, dáng vẻ của cô lúc này làm cho Tề Thạch há mồm trợn mắt. Hắn chưa bao giờ thấy Hàn Lăng Sa ngoan ngoãn nghe lời như hiện tại.“Tôi muốn nói chuyện này với anh, “ Hàn Lăng Sa lướt qua Tề Thạch, đi tới cạnh Cố Trạch Vũ, nháy mắt ý bảo hắn tìm chỗ không người nói Trạch Vũ gật đầu nói “Đến phòng làm việc.” sau đó dẫn Hàn Lăng Sa Thạch ngơ ngác đứng tại chỗ nhìn bóng lưng đôi nam nữ cực kỳ xứng đôi trước mắt. Tề Thạch không tin Hàn Lăng Sa không biết hắn nghĩ gì, nhiều lần ra hiệu rõ rệt như vậy, kẻ ngốc đều biết. Cô luôn nói là cô phải đợi “tiểu ca ca”, cô còn thích “tiểu ca ca”, hắn cảm thấy đó là thanh mai trúc mã, cần phải có thời gian từ từ. Thế nhưng hắn không nghĩ tới, Cố Trạch Vũ mới xuất hiện nửa tháng đã khiến tiểu công chúa kiêu căng thay đổi. Trong lòng cảm thấy chua xót, đau đớn như dao cứa không nói nên lời…“Chuyện gì?” Cố Trạch Vũ dẫn Hàn Lăng Sa vào phòng làm việc, rót nước mời cô rồi mới chậm rãi hỏi.“Là…chuyện đó…về chuyện của mẹ tôi…” Hàn Lăng Sa không biết làm sao, ngay cả cô cũng không biết lúc nãy sao lại nhanh miệng như vậy, trong lúc khóc đến mức đầu óc choáng váng đã nói chuyện đó ra.“Em nói chuyện mẹ em làm sao?” Cố Trạch Vũ không nhìn cô mà tìm đồ trong ngăn kéo, “Không phải em muốn xin nghỉ huấn luyện sao?”Hàn Lăng Sa sững sờ gật đầu. Cô vốn dĩ đang rất mệt mỏi, nhân tiện muốn xin nghỉ, nhưng không biết nên mở lời thế nào.“Vậy cám ơn…”“Ừm.” Cố Trạch Vũ nhàn nhạt đáp, viết một mảnh giấy bảo cô đưa cho huấn luyện viên, “Trở về nghỉ ngơi cho khỏe, cả ngày đừng nghĩ đến những chuyện không đâu, có thời gian rỗi thì học tập cho tốt, em bây giờ…”“Được rồi, được rồi…” Hàn Lăng Sa nghe giọng điệu của hắn lại bắt đầu thấy phiền não, “Anh bao nhiêu tuổi? Sao giọng điệu giống ba tôi quá!”“Haz..tôi nói em…”Hàn Lăng Sa khôi phục dáng vẻ cao cao tại thượng, cầm lấy mẩu giấy trong tay Cố Trạch Vũ, hừ lạnh rồi ra khỏi phòng làm việc. Cố Trạch Vũ ngồi trên ghế làm việc, ngón trỏ và ngón cái còn đang cầm một góc tờ Hàn Lăng Sa về nhà, Hàn Hành Viễn cũng đang nấu cơm với Đường Mỹ Linh trong bếp, nghe được “Rầm..” một tiếng, giật nảy mình. Giọng điệu hoang mang của người giúp việc truyền đến “Tiểu thư, cô đã về…”Đường Mỹ Linh nghe thấy cũng cuống cả lên, Hàn Hành Viễn khẩn trương lau mồ hôi. Trong lòng cảm thấy lo sợ, tiểu tổ tông thế nào đột nhiên lại về, không phải đang đi quân huấn sao? Thật vất vả mới nhân cơ hội này mang Đường Mỹ Linh về nhà ăn bữa cơm, sao không nói lời nào đã về rồi?“Dì Trương, dì đi theo tôi làm gì?” Hàn Lăng Sa kì quái nhìn người giúp việc đang đi theo cô lên lầu, “Ba tôi về chưa?”“Chưa…” dì Trương xoa xoa tay lắp bắp trả lời.“Vậu sao giày của ông ấy lại có ở cửa ra vào?” Hàn Lăng Sa liếc mắt thấy đôi giày da quân đội, “Giày cao gót bên cạnh không phải của dì chứ?”“Tôi…tôi…” Hàn Lăng Sa giận dữ, cô đã thấy người ngày thường nhanh nhẹn, ngoan ngoãn giờ như đang mắc chứng cuồng loạn.“Không phải bà ta lại đến chứ?” Hàn Lăng Sa hỏi xong không đợi dì Trương trả lời, trực tiếp đi xuống từng phòng dưới lầu Mỹ Linh núp ở sau lưng, nắm chặt áo sơ mi Hàn Hành Viễn run lẩy bẩy. Hàn Lăng Sa đã từng dùng cái chết uy hiếp Hàn Hành Viễn không được cho cô bước vào căn nhà này. Khi đó, cô bé cũng chỉ mới mười tuổi. Năm cô bé mười hai tuổi, Hàn Lăng Sa đã từng đem toàn bộ ly nước nóng đổ lên người cô, đến nay vẫn còn vết bỏng mờ nhạt… Hàn Lăng Sa chính là cơn ác mộng trong đời Đường Mỹ Linh.“Tiểu công chúa, con không cần phải làm vậy. Ba chỉ xem chúng ta như người một nhà lại chưa từng ăn cơm cùng nhau mới để dì Đường đến nhà làm một bữa cơm thật ngon cho con…” Hàn Hành Viễn nhìn Hàn Lăng Sa tức giận không còn cách nào, tự động kéo Đường Mỹ Linh từ trong bếp đi ra.“Người một nhà? Mẹ con đã chết rồi, người một nhà ở đâu ra?” Hàn Lăng Sa lạnh lùng nói, “Ba đã đồng ý với con cái gì? Vĩnh viễn sẽ không cho bà ta bước chân vào cửa Hàn gia, hiện tại bà ta đương hoàng đứng ở chỗ mẹ conlà có ý gì?”“Tiểu công chúa, mẹ con đã đi nhiều năm như vậy….con… Dì Đường…dì ấy rốt cuộc có điểm nào chưa tốt khiến con không vừa lòng?” Hàn Hành Viễn từ đầu đến cuối không thể giải quyết được khúc mắc trong lòng Hàn Lăng Sa.“Chỉ có một điều! Bà ta đã đoạt đi chồng của mẹ con! Điểm này còn chưa đủ sao?” Hàn Lăng Sa cố ý hét lên. Cô chính là muốn cho toàn thế giới biết người đàn bà này ghê tởm đến mức nào.“Tiểu công chúa…dì không có…ban đầu mẹ con đã… dì… con cũng biết là hôn nhân quân đội không cho phép…” Đường Mỹ Linh nức nở nói không nên lời bác bỏ. Cô gả cho Hàn Hành Viễn mười năm rồi, Hàn Lăng Sa chưa từng nhìn cô một lần. Ngay cả người trong đại viện cũng nhìn cô với ánh mắt xem thường. Những ánh mắt đó đối với cô như một đầu roi dài, mà bản thân mình bị đinh trên cây cột bị roi dài vô tình quật vào.“Bà xứng gọi tôi là “tiểu công chúa” sao? Bà là người trong đại viện sao?”“Tiểu công chúa, con không cần phải như vậy, dì Đường…”“Không nên như vậy? vậy ba nói con phải như thế nào?!” Hàn Lăng Sa điên cuồng chạy vào bếp cầm con dao ra, hướng Hàn Hành Viễn kêu gào, “Chẳng lẽ giống như mười năm trước để con dùng cái chết ép buộc các người?”“Bỏ dao xuống! Nghe lời!” Hàn Hành Viễn thấy cô cầm dao, mặt mũi trắng bệch, muốn đến lấy dao xuống lại sợ cô bị thương, từ đầu đến cuối đều do dự không dám đi lên.“Năm nay con cũng hai mươi tuổi rồi! Không có dũng khí làm chuyện như vậy nữa rồi…” Hàn Lăng Sa mặc kệ nước mắt tuôn trào, “Ba giết con đi, con cầu xin ba hãy giết con đi…”“Hàn Lăng Sa, con nổi điên làm gì? !” Hàn Hành Viễn quýnh lên, đỏ mắt bật miệng thốt ra tên của Lăng Sa vừa khóc vừa cười. Từ khi cô biết nhận thức đến nay, Hàn Hành Viễn đều gọi cô là “tiểu công chúa”, đây là lần đầu tiên hắn dùng giọng nghiêm nghị để gọi đầy đủ tên cô. Thì ra cô đã đánh giá quá cao địa vị của mình ở trong lòng Lăng Sa đẩy hai người bọn họ, cầm dao chạy ra ngoài, Hàn Hành Viễn gấp gáp chạy đuổi kia người giúp việc thấy tình thế căng thẳng đã sớm gọi Phương bí thư. Bà biết, trong đại viện Hàn Lăng Sa và Phương bí thư rất thân thiết với nhau. Thời điểm mấu chốt, một câu nói của Phương bí thư có thể có tác bí thư vội vã chạy tới, nhìn thấy Hàn Hành Viễn lao ra ngoài vội kéo lại, hỏi chuyện gì đã xảy ra rồi mới nói “Anh cũng đừng đuổi theo, anh đến không phải là đổ thêm dầu vào lửa sao? Anh trước hết nên về an ủi phu nhân, xem chừng trong lòng cô ấy cũng không chịu nổi. Tôi sẽ đi tìm tiểu công chúa, để nó ở chỗ tôi vài ngày. Anh đừng lo lắng quá, tôi đi tìm nó ngay…”Hàn Lăng Sa giống như phát điên chạy trong đại viện, nước mắt không ngừng rơi, trái tim tê dại. cô không biết đi đâu, không biết phải làm thế nào, chỉ là muốn chạy đi, không muốn nhìn thấy hai người kia, vĩnh viễn không nên gặp…Phương bí thư mặc dù là người trong quân đội, nhưng cũng chỉ làm ở phương diện giấy tờ, hơn nữa hiện tại cũng sắp năm mươi tuổi, thể lực đâu còn tốt, chỉ có thể cố gắng hết sức đuổi theo Hàn Lăng Sa. Thật sự chạy hết nổi, ông đứng ở cửa đại viện thở gấp. đột nhiên nhìn thấy xe của Cố Trạch Vũ.“Phương bí thư?” Cố Trạch Vũ nhìn phương bí thư đang dựa tường thì giật mình. Ông bây giờ cũng không để ý đến hình tượng nữa sao?“Nhanh…nhanh đuổi theo…nếu không thì….sẽ xảy ra chuyện…”Cố Trạch Vũ nhìn theo ngón tay Phương bí thư, đột nhiên nhìn thấy bóng lưng đang chạy của Hàn Lăng Sa. Cố Trạch Vũ nhíu mày theo thói quen, mở cửa xe, đuổi sở quân đội dù sao cũng là chỗ ở của các vị thủ trưởng, canh phòng tất nhiên rất nghiêm ngặt, từ cửa đại viện đi ra ngoài là một đoàn tường rào dài đỏ thắm, phải qua mấy trạm gác mới ra được đường này là hai giờ chiều, trên đầu, ánh mặt trời chói chang. Bên ngoài tường rào, ngoài Hàn Lăng Sa còn có Cố Trạch Vũ đang cố gắng chạy đuổi theo sau. Dù sao cũng là nhân tài tốt nghiệp trường quân đội, tay chân đều dài, rốt cuộc không lâu sau đã đuổi kịp Lăng Sa giống như một con thú bị công kích, trong mắt tràn đầy đề phòng, mặt đầy nước mắt, thậm chí nước mắt vẫn không ngừng Trạch Vũ ngăn cô lại, mặt không biến sắc nhìn con dao cô đang nắm chặt trong tay.“Chạy làm gì? Tôi cho phép em nghỉ huấn luyện nửa tháng, sao còn ra sức chạy?”“Tránh ra…” Hàn Lăng Sa cắn môi, không nhìn hắn.“Trước kia không phải lúc nào cũng gọi tôi là “thủ trưởng, thủ trưởng” sao? Bây giờ còn dám ra lệnh nữa hả?” Cố Trạch Vũ cố gắng thoải mái, chậm rãi đến gần cô, thừa dịp cô không chú ý bóp chặt cổ tay Lăng Sa giật mình đau nhức, dùng cánh tay còn lại ra sức đánh Cố Trạch Vũ. Hành động bát nháo này không ảnh hưởng gì đến Cố Trạch Vũ. Cố Trạch Vũ không tốn công sức rút con dao ra khỏi tay cô, kéo cô ngờ Hàn Lăng Sa cố gắng hết sức níu tay áo hắn không chịu đi, nước mắt rơi lã chã khẩn cầu “Tôi xin anh, đừng đưa tôi về, đừng đưa tôi về…”
Tác giả Bát Trà Hương Thể loại trâu già gặm cỏ non, quân nhân, sủng, HE Edit Qin, Socfsk Trạng thái Hoàn [Văn án] Hàn Lăng Sa vừa mới bước chân vào giảng đường Đại học, xinh đẹp như một cô búp bê, là tiểu công chúa được cưng chiều đến bướng bỉnh của nhà họ Hàn. Cố Trạch Vũ tuấn mỹ, lãnh đạm, mặc dù là con trai của vị Tướng đứng đầu thủ đô Bắc Kinh nhưng luôn biết tự thân phấn đấu. Một người đàn ông cương nghị, lạnh lùng gặp phải cô công chúa bướng bỉnh, coi trời bằng vung… chuyện gì sẽ xảy ra? Kỳ thực hai người bọn họ đã sớm gặp gỡ từ nhiều năm trước… Hắn chính là “tiểu ca ca” mà cô vô cùng sùng bái, còn cô chính là “tiểu công chúa” mà hắn vô cùng yêu thích. Một thời gian sau, Cố Trạch Vũ biết cô chính là “tiểu công chúa” năm nào, thì suy nghĩ của hắn chính là bắt cô về nhà từ từ dạy dỗ! Lời của độc giả Với nội dung mạnh mẽ và ngôn từ cảm thán. Đây là một một tuyệt tác tuyệt vời trong thể loại ngôn tình! *** [Trích đoạn Đụng độ] “Bạn học này, đứng dậy!” Hàn Lăng Sa ngẩng đầu, vô tội nhìn người đàn ông trước mặt. Quân phục thẳng tắp trên người hắn có vẻ khác với quân phục bình thường. Khuôn mặt cương nghị, đường cong cái cằm như kéo căng vẻ ít nói, môi mỏng, mũi thẳng, chỉ là chiếc mũ dưới ánh đèn trong hội trường đã che đi ánh mắt của hắn. Hàn Lăng Sa không chút cử động, “Sao lại muốn tôi đứng dậy?” “Quân lệnh là để phục tùng, không phải để cô hỏi tại sao!” “Tôi là lính của anh sao? Sao lại muốn tôi phục tùng anh?” “Trong lúc quân huấn, mọi người đều là lính của tôi!” “Vậy sao?” Hàn Lăng Sa cười, đứng dậy, “Đoàn trưởng, tôi nghe lệnh.” Vừa nói xong, đôi giày cao gót của cô trực tiếp hung hăng giẫm lên đôi giày da của đối phương… *** Mục lục Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21HOT Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 39 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 50 Chương 51 Chương 52end Chương 53 Ngoại truyện Câu chuyện quá khứ Chương 54 Ngoại truyện 2 Động phòng hoa chúc
We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! Topics Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! Addeddate 2020-09-21 100216 Identifier cap-tren-xin-bao-nuoi Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 332 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 7 files VBR MP3 Uplevel BACK Top truyện ngôn tình hay đặc sắc về quân nhân. download Top truyện ngôn tình quân nhân - ngắn gọn nhưng đặc sắc download Top truyện hay - ngôn tình về quân nhân download Top truyện ngôn tình hay bá đạo - trước đám cưới quân nhân download Top truyện ngôn tình hay bá đạo - quân nhân và kiều nữ download Top truyện ngôn tình mới bá đạo giữa quân nhân và kiều nữ download Top truyện ngôn tình của Vị Hy - quân nhân và kiều nữ download download 45 Files download 12 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by Truyen Audio VN on September 21, 2020 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
Tác giả Bát Trà Hương Định dạng Sách PDFSố trang 426 Lượt xem/nghe 138 Lượt đọc 64Lượt tải 21 Kích thước MB Tạo lúc Tue, 08/11/2022 1538 Thể loại TRA CỨU THẦN SỐ HỌC Xem Đường Đời, Sự Nghiệp, Tình Duyên, Vận Mệnh, Các Năm Cuộc Đời... * Họ và tên của bạn * Ngày tháng năm sinh Khoa học khám phá bản thân qua các con số - Pythagoras Pitago Độc giả có thể tìm mua ấn phẩm tại các nhà sách hoặc tham khảo bản ebook Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! PDF của tác giả Bát Trà Hương nếu chưa có điều kiện. Tất cả sách điện tử, ebook trên website đều có bản quyền thuộc về tác giả. Chúng tôi khuyến khích các bạn nếu có điều kiện, khả năng xin hãy mua sách giấy. Cám ơn sự hỗ trợ, động viên để duy trì và phát triển website. Mọi đóng góp xin gửi vềNgười nhận Hoàng Nhật MinhSố tài khoản 103873878411Ngân hàng VietinBank Bài Trước Đó Bài Tiếp Theo CÓ THỂ BẠN CŨNG THÍCH Cuộc Chơi Nguyễn Thị Châu Giang Cuộc Chơi Nhan Sắc Nhiều Tác Giả Cuộc Đời Chín Ngày Thierry Cohen Cuộc Đời Dài Lắm Chu Lai Cuộc Đời Galilei Bertolt Brecht Cuộc Đời Lenin Maria Prilezhayeva Cuộc Đời Tôi Một Trăm Giờ Với Fidel Castro Fidel Castro Admin Tue, 08/11/2022 1538 138 KHOA HỌC TÂM LINH Nhà Khảo Cổ Học Tuyên Bố Đã Tìm Thấy Bằng Chứng Về Nền Văn Minh Cổ Đại Tiên Tiến Ở Nam Cực Hiện Tượng Mặt Trăng Máu’ Báo Hiệu Ngày Tận Thế Nhân Loại? Cơ Thể Con Người Dưới Góc Nhìn Năng Lượng Khoa Học Chứng Minh Được Thần Giao Cách Cảm’ Có Thật Tantra Tantric Là Gì Trong Khi Quan Hệ Và Hướng Dẫn Chi Tiết Ý Thức Cá Nhân Tương Tác Với Các Ý Thức Khác Trong Vũ Trụ Trí Tuệ Và Sự Im Lặng Của Lão Tử Cái Tôi Tâm Linh Spiritual Ego 15 Dấu Hiệu Của Một Người Ái Kỷ Tâm Linh Spiritual Narcissist NHẠC CHỮA LÀNH Năng Lượng Tinh Thể Trò Chơi Của Gió Various Artists Năng Lượng Tinh Thể Hồ Trên Mây Various Artists Năng Lượng Tinh Thể Lời Của Núi Various Artists Năng Lượng Tinh Thể Tình Yêu Của Đất Various Artists Một Ngày Trong Đời - A Day In The Life Danny Wright Giấc Mơ Mùa Thu - Autumn Dreams Danny Wright Đen Và Trắng - Black And White Danny Wright Hạ Màn Cuộc Gọi - Curtain Call Danny Wright Sống Và Yêu - Do You Live Do You Love Danny Wright Người Chữa Lành Trái Tim - Healer Of Hearts Danny Wright Người Chữa Lành Trái Tim - Healer Of Hearts Danny Wright Đang Cập Nhật Top views Theo Ngày Theo Tuần Theo Tháng 16 - Đứa Trẻ Hư Tử Kim Trần16 - Ếch Mạc Ngôn13 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck12 - 100 Ý Tưởng Thay Đổi Thiết Kế Đồ Họa Steven Heller12 - Chiếc Bản Lề Cong John Dickson Carr12 - Thượng Chi Văn Tập I Phạm Quỳnh11 - Bộ Tổng Tham mưu Xô Viết trong chiến tranh Sergei Matveevich Shtemenko 233 - Đứa Trẻ Hư Tử Kim Trần107 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck75 - Chiến Tranh Không Có Một Khuôn Mặt Phụ Nữ Svetlana Alexievich67 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet56 - Miếng Da Lừa Honoré De Balzac53 - Ếch Mạc Ngôn52 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham 497 - Đứa Trẻ Hư Tử Kim Trần166 - Mindset - Tâm Lý Học Thành Công Carol S. Dweck102 - Ếch Mạc Ngôn100 - Chiến Tranh Không Có Một Khuôn Mặt Phụ Nữ Svetlana Alexievich84 - Ăn Dặm Không Phải Là Cuộc Chiến Hachun Lynnet81 - Cái Tôi Và Cái Nó Sigmund Freud78 - Mặt Trăng Và Đồng Sáu Xu William Somerset Maugham SÁCH NÓI - AUDIO BOOKS 013955Dinh Dưỡng - Chìa Khóa Vàng Cho Sức Khỏe Lisa Hark 012618Suối Nguồn Tươi Trẻ Peter Kelder 022033Bác Sĩ Tốt Nhất Là Chính Mình Hồng Chiêu Quang 100021Cuộc Sống Trong Thời Đại Vàng Sal Rachele 023820Hoàng Đế Nội Kinh Tố Vấn Nguyễn Tử Siêu 050338Không Đến Một Peter Thiel 233514Sông Đông Êm Đềm - Phần 2 Mikhail Aleksandrovich Sholokhov
Hai trái tim vô tình gặp nhau, lại vô tình rung động. Truyện Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! của tác giả Bát Trà Hương kể về tình yêu của những con người xa lạ nhưng tình cảm sâu đậm, như là đã quen thân từ lâu. Rồi chuyện tình của họ sẽ đi đến đâu? Có khi nào dừng lại với những nỗi đau ở quá khứ ? Với nội dung mạnh mẽ và ngôn từ cảm thán, đây là một một tuyệt tác tuyệt vời trong thể loại ngôn tình.***Cố Trạch Vũ từng nghe người ta nói, trí nhớ của con người không có hạn, bản thân cho rằng mình đã quên nhưng thực ra chúng chỉ đang ẩn núp trong đại não, đợi đến một ngày nào đó, khi khóa được mở, tất cả sẽ như nước lũ tuôn tràn ra chuyện em gái do mình sơ ý mà đi lạc, lúc đầu Cố Trạch Vũ cũng không có nhiều ấn tượng. Điều này Cố Trạch Vũ cũng không sao giải thích được tại sao trí nhớ của mình lại như vậy. Chỉ có hình ảnh cô bé mặc váy trắng, miệng gọi “tiểu ca ca” lại luôn cho hắn cảm giác ấm áp và quen thuộc. Giống như một ngày nào đó, lúc đến bồn hoa trong trường học hắn đột nhiên cảm giác cảnh này đã từng xuất hiện một lần trong mơ. Về sau hắn vẫn rất thích cái cảm giác mơ hồ này. Cho đến năm mười sáu tuổi, lúc em gái thất lạc nhiều năm xuất hiện trước mặt hắn, hắn mới hiểu rõ ràng, cô bé năm đó chiếc chìa khóa để mở trí nhớ chính là người ngày, sau khi chuyên gia hội chẩn, lúc vị bác sĩ rất già nhìn về phía người Cố gia buông tay bất lực, Cố Trạch Vũ đột nhiên nhớ ra ngày hè hôm đó, cô bé mặc váy trắng trốn phía sau hắn run lẩy bẩy. Lúc này hắn mới hiểu, thì ra có thể bảo vệ một người là một chuyện rất hạnh sáng hôm em gái ra đi, hắn đã trốn đến bệnh viện. Cô bé bị bệnh tật hành hạ, hấp hối kéo kéo ống tay áo, không ngừng khóc, nói không biết bao nhiêu lần “Vì sao mọi người không quan tâm em? Tại sao lại để lạc? Tại sao, tại sao….”Hắn há miệng, nhưng không biết phải trả lời thế nào, chỉ có thể để mặc cô bé nằm trên giường, ánh mắt gần như tuyệt vọng xuyên qua những giọt nước mắt mông lung nhìn mình. Sau đó cô ngừng khóc, nhắm mắt, ở trên giường khổ sở vặn người nói “Ca ca, em thật sự rất đau, thật sự rất đau…”Tiếng gọi “ca ca” kia khiến Cố Trạch Vũ luôn cương quyết luống cuống tay chân, không còn sức lực tựa vào cửa phòng bệnh, nhìn ba mẹ chạy tới, nhìn bác sĩ y tá vây quanh bận rộn. Lúc nghe bác sĩ nói “không được”, hắn điên cuồng chạy ra khi đi đến trạm xe mới phát hiện căn bản mình không biết đi đâu để tìm cô bé kia. Hắn sợ, thật sự rất sợ. Hắn phải tìm được một người nói cho hắn biết hắn không được yếu đuối, hắn có đủ khả năng để bảo vệ được những người bên cạnh. Mới vừa rồi ở phòng bệnh…. Lúc này cảm giác tuyệt vọng, bất lực đã thực sự đánh gục tang lễ, không có bất kỳ một người nào đề cập đến chuyện của em gái, bởi vì đó là kiêng kị lớn nhất của Cố gia. Tất cả mọi người bắt đầu than vãn chuyện cậu thiếu niên Cố gia trong một đêm đã hoàn toàn thay đổi. Trước kia cậu là một người trầm lặng, bây giờ bắt đầu biết trốn học, đua xe, kết bè kéo phái đánh nhau, mỗi ngày đều đi cùng đám con cái cán bộ uống rượu đến lúc say mèm mới về nhà, thay bạn gái còn nhanh hơn lật Trạch Vũ biết mọi người nói gì về hắn, nhưng hắn không muốn quản. Hắn hận mình vô dụng, hắn phải tìm được một cái gì đó giúp hắn gây tê nỗi đau chính mình, đương nhiên rượu là thứ tốt nhất, sau đó chính là đàn thường cái xác* Cố Trạch Vũ luôn luôn rất tốt, mặc kệ đám công chúa kiêu căng ngạo mạn trong đại viện hay những cô gái bình thường, chỉ cần là Cố Trạch Vũ đều hết lòng theo đuổi. Bởi vì Cố gia đã bắt đầu kiểm soát tiền tiêu vặt của hắn, hắn đành đưa các cô đến khách sạn nghỉ ngơi. Buổi tối đầu tiên dừng chân ở Lục Hợp thuộc tỉnh Giang Tô, trừ một cái giường lớn, một ga trải giường màu trắng cùng gối, một tivi, một bình rót nước trên tủ gần tivi, một cái ghế cũ nát thì không có gì cả. Trong hoàn cảnh đơn sơ như vậy, hắn chỉ ôm đàn bà lăn lộn trên giường.*cái xác ở đây nói thân thể, nhưng theo ý mỉa maiMỗi lần như vậy, hắn luôn dỗ dành họ nói “Ca ca, em sợ”. Sau khi cô gái làm theo, trước mắt hắn hiện ra hình ảnh em gái bé nhỏ sợ hãi nhiều năm trước. Nó giống như một loại thuốc phiện, mỗi khi hắn lên cơn ghiền, chỉ có như thế mới có thể giúp hắn giải quyết nỗi khổ trong Trương Hinh Mông nói cho hắn biết cô có thai, phản ứng đầu tiên của hắn chính là tuyệt đối không thể nào. Mặc dù hắn chơi rất phóng túng, nhưng mỗi lần đều dùng biện pháp an toàn, cho nên mặc dù quan hệ với nhiều phụ nữ như vậy cũng chưa từng có ai có thai. Cô ta nói cho hắn biết, có lần hắn uống say, cô không cho hắn dùng bảo hộ, cũng nói là đang trong thời kỳ an toàn. Có ai biết chỉ một lần sơ suất đã dính chưởng như ấy, hắn mới mười chín tuổi, tuyệt đối không thể để đứa bé ra đời. Mà hắn cũng phải nghĩ đến thể diện Cố gia. Sau khi im lặng hút hết một điếu thuốc, hắn hỏi “Không cần được không?”Trương Hinh Mộng lúc ấy đang học lớp mười hai, dĩ nhiên cũng không dám để đứa bé lại, cho nên đã gật đầu đồng đi theo cô đi làm phẫu thuật, nhìn cô đi vào phòng phẫu thuật, hắn liền nghĩ tới cô bé kia…Trương Hinh Mộng cũng quá sơ suất đã quên vứt hồ sơ bệnh lý đi. Khi Trương gia dẫn Trương Hinh Mộng cầm đơn đi tìm Cố Trạch Vũ, Cố thiếu tướng lúc ấy mới biết, đứa con trai này làm chuyện vô sỉ còn vượt xa hơn những lời đồn mà ông nghe sống chết không đồng ý việc kết hôn, Cố thiếu tàn nhẫn đánh hắn một trận tơi năm huấn luyện trong quân đội, Cố Trạch Vũ vô cùng nhớ nhung cô bé kia, càng ngày càng cảm thấy nặng nề, đè ép đến nỗi hắn cảm thấy mình như không thể thở được. Không còn cách nào khác, hắn cầu cứu chính trị viên. Khi đó, chính trị viên trong quân đội bình thường đều là bác sĩ tâm khi nghe hắn miêu tả, chính trị viên nói “Tại sao không tìm được cô bé kia, chứng minh cho những người đang nhìn cậu, cho họ xem Cố trạch Vũ cậu có khả năng bảo vệ được người khác?”Hắn biết ba mình từng làm binh sĩ ở thành phố G, cho nên, hắn trở về xin Cố Thiếu khi máy bay hạ cánh, giây phút bước chân lên mảnh đất của thành phố G, hắn mỉm cười, nói “Cuộc sống mới tuyệt vời…”Mời các bạn đón đọc Cấp Trên, Xin Bao Nuôi! của tác giả Bát Trà Hương.
cấp trên xin bao nuôi