Nội dung truyện Chiến thần cuồng phong của tác giả: Hoa Vũ xoay quanh 2 nhân vật chính - Tần Vũ Phong và Lâm Yến Vân - Ba năm trước công cao lấn chủ, Tần Vũ Phong bị tước đoạt chiến tích, mất hết ý chí phải trở về Dương Hải ở rể nhà họ Lâm. Mọi người khinh rẻ Đọc truyện Chiến Thần Cuồng Phong; Đọc truyện Chiến Thần Cuồng Phong. Chương 900. Trước List chương Sau . Toàn màn hình Nền đen . Nền trắng . Chương 900. Không có ai cảm thấy Tân Thiên Lâm có thể còn sống. Nội dung truyện Chiến thần cuồng phong của tác giả: Hoa Vũ xoay quanh 2 nhân vật chính - Tần Vũ Phong và Lâm Yến Vân - Ba năm trước công cao lấn chủ, Tần Vũ Phong bị tước đoạt chiến tích, mất hết ý chí phải trở về Dương Hải ở rể nhà họ Lâm. Mọi người khinh rẻ anh, ngay cả người vợ Lâm Yến Vân cũng coi thường anh. Truyện Nghịch Thiên Độc Sủng: Cuồng Phi Thật Yêu Nghiệt - Chương 65 với tiêu đề 'Lấy thân dưỡng cổ' lúc Thủy Y Họa biết được Hạc Thần Uyên phát hiện một hậu duệ của tộc người Sáp Huyết , trong lòng nàng liền tin bảy tám phần. Đến gần chỗ ở của cấp Đọc truyện Thái Cổ Kiếm Tôn chương 208 tiêu đề 'Trương Cuồng Khiêu Chiến'. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB. sau khi, cũng là có chút ngạc nhiên, thực lực của hắn đạt đến mạnh mẽ như vậy mức độ, Thần Phong Quốc trẻ tuổi viễn cổ hung thú, đây là viễn cổ hung thú hắc hổ, cái kia viễn cổ hắc hổ hổ trừng mắt, chỉ thấy kia ngăn tại hắc hổ bầy phía trước khôi lỗi thì là nháy mắt sụp đổ, ngay cả cơ hội phản ứng đều không có, trực tiếp bị kia hắc hổ một chút cho trừng chết rồi, dạng này kịch biến để lôi thần cung bên trong quan chiến những người kia không khỏi vì đó sắc … Chiến Thần Cuồng Phong | Truyện Kiếm Hiệp Audio. Tập 1. Tập 2. Tập 3. Tập 4. Tập 5. Tập 6. Tập 7. Tập 8. Tập 9. Tập 10. Tập 11. Tập 12. Tập 13. Tập 14. Tập 15. Tập 16. Tập 17. Chiến Thần Cuồng Phong. Mời quý vị và các bạn cùng nghe truyện. New Truyện Chiến Thần Cuồng Phong - Tần Vũ Phong Hot Truyện Chiến Thần Phong Vân - Diệp Huyền Tần. 5.00 star(s) Chí Tôn Cẩu Thặng; Chương 2689 08/01/2022. Full Hot Truyện Chiến thần vĩ đại nhất. 5.00 star(s) Dũng; 06/08/2021. Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Nợ Xấu. Chương 1 “Tân Vũ Phong, hôm nay cậu phải ly hôn với Yến Vân!” “Đồ ăn hại, vô tích sự như cậu ở rể ba năm, khiến nhà họ Lâm chúng tôi mất hết mặt mũi rồi” “Nuôi một con chó còn có ích hơn cậu! Cút ra ngoài đi!” Khách sạn Hilton, trong một phòng bao sang trọng. Đông đảo họ hàng nhà họ Lâm nhìn một thanh niên ăn mặc giản dị, liên tục mắng mỏ. Tân Vũ Phong đối diện với vô số lời cay nghiệt, vẻ mặt cay đắng vô cùng Dù thế nào anh cũng không ngờ, anh lại phải chịu sự đối xử thế này vào chính ngày kỉ niệm kết hôn ba năm của mình. Một lúc lâu sau, Tân Vũ Phong quay đầu, nhìn về phía một cô gái xinh đẹp vô cùng, mở miệng hỏi “Yến Vân, em nghĩ thế nào, em cũng muốn ly hôn với anh sao?” Đối mặt với câu hỏi này, Lâm Yến Vân im lặng. Hôn lễ ba năm trước chấn động cả thành phố. Đệ nhất mỹ nhân Lâm Yến Vân của Dương Hải, không ngờ lại gả cho một thằng nhóc nghèo Với gương mặt xinh đẹp và gia thế của Lâm Yến Vân, người theo đuổi cô có vô số, trong đó có cả những cậu ấm gia tài bạc tỷ, gia thế hiển hách. Ai mà ngờ được rằng, ông cụ Lâm trước. khi qua đời lại bắt Lâm Yến Vân gả cho Tân Vũ Phong Lúc đó, Tân Vũ Phong mới vừa trở về, nghèo rớt mùng tơi, lại không quyền không thế. Bởi vì hôn lễ đó, Lâm Yến Vân trở thành trò cười của toàn bộ Dương Hải. Một đóa hoa nhài vừa đẹp vừa thơm, vậy mà lại phải cảm vào một bãi phân trâu Ông cụ Lâm tùng nói, Tân Vũ Phong là rồng là phượng ẩn mình, chắc chẳn sẽ có ngày lên như diều gặp gió, một bước lên trời Nhưng mà ba năm qua, cả ngày Tần Vũ Phong chỉ ở nhà giặt quần áo nấu cơm, bưng trà rót nước, không hề giống chồng cô mà giống một người giúp việc hơn Họ hàng trong gia tộc đều nói xấu sau lưng, đến giờ thì châm chọc khiêu khích ngay. trước mặt Tân Vũ Phong luôn. Lâm Yến Vân cũng thường xuyên oán giận trong lòng, không hiểu tại sao ông nội lại bắt mình lấy một tên vô dụng như vậy. “Tân Vũ Phong, chúng ta không hợp. nhau!” Cô läc đầu, giọng nói có chút lạnh lùng. “Tại sao? Là anh làm gì không tốt sao?” Tân Vũ Phong không nhịn được hỏi. “Anh vẫn không hiểu à?” Ánh mắt Lâm Yến Vân ngập tràn sự thất vọng “Tân Vũ Phong, tôi không quan tâm anh nấu cơm có vừa miệng hay không, không quan tâm quần áo anh giặt có sạch sẽ không! Tôi cần một người chồng, chứ không phải là một người hầu!” “Bạn thân đi ăn với nhau, bọn họ lái Mercedes-Benz, BMW, tôi chỉ có thể chen chúc trên tàu điện ngầm!” “Bạn học họp mặt, bọn họ xách túi LV, Chanel, còn tôi chỉ có thể xách túi hàng vỉa hè!” “Ngày lễ ngày tết, đồng nghiệp đi du lịch Maldives, còn tôi chỉ có thể ở nhài” “Tân Vũ Phong, anh biết tôi muốn cái gì không? “Thứ tôi muốn không phải là sự dịu dàng của anh, mà là ánh mắt hâm mộ của người khác, được mặc lễ phục cao cấp, đeo túi Hermes, ngồi trong một chiếc xe sang trọng!” Giờ phút này, cuối cùng Lâm Yến Vân cũng trút hết toàn bộ sự uất ức ba năm qua ra. Tân Vũ Phong đối xử với cô rất tốt, chăm. sóc rất cẩn thận, trước giờ chưa bao giờ bắt cô làm việc nhà. Nhưng mấy thứ đó không phải là thứ mà cô muốn. Cô không cho rằng mình là người ham hư vinh, chỉ là Tân Vũ Phong quá không có chí tiến thủ. “Haiz…” Tân Vũ Phong thở dài, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp của cô, mở miệng nói “Thật ra… Tất cả những thứ em muốn, anh đều có thể cho em” Nghe anh nói thế, Lâm Yến Vân còn chưa mở miệng, mẹ vợ Dương Nguyệt Dung bên cạnh đã lao đến, chỉ thẳng vào mặt anh chửi ầm lên “Thăng nhóc thối kia, cậu không có bãng cấp gì thì lấy gì để mang lại hạnh phúc cho. Yến Vân? Đi giao thức ăn hay là làm bồi bàn?” “Lúc đầu là ông cụ hồ đồ, để thằng cóc ghẻ như cậu đến ăn thịt thiên nga! Ngày hôm nay, tôi nhất định phải sửa lại sai lầm này, cậu phải ly hôn với Yến Vân ngay bây giờ, ngay lập tức, đừng làm ảnh hưởng đến con bé nữa.” Lời mẹ vợ nói cực kì chói tai, cực kì không tốt, hoàn toàn không để lại cho Tân Vũ Phong chút mặt mũi nào. Họ hàng thân thích xung quanh cũng lộ ra vẻ mặt hả hê chờ xem kịch vui. Lúc này, khóe miệng Tần Vũ Phong lộ ra nụ cười khổ. Cuối cùng thì tình cảm suốt ba năm qua cũng không thắng nổi tiền bạc. Nhớ năm đó, anh tung hoành thiên hạ, là chiến thần độc nhất vô nhị Một lời là có thể phán sinh tử, một câu là có thể san bằng bốn phương tám hướng. Cho dù là chư hầu quyền thế, hay là nhà giàu số một số hai thì đều muốn thần phục anh. Bao nhiêu vương tộc quyên quý muốn gả con gái cho anh, cho dù làm vợ bé cũng vui lòng. Chỉ cần Tân Vũ Phong mở miệng, đừng nói là xe sang, cho dù là tài phú ngập trời cũng dễ như trở bàn tay. Ai ngờ bây giờ anh lại bị coi thường, ghét bỏ, bị coi là một thằng nghèo. “Yến Vân, vậy em cảm thấy tuýp đàn ông thế nào mới xứng với em?” Tân Vũ Phong nhìn cô hỏi. “Cái này…” Lâm Yến Vân do dự chút. Đúng lúc này, ngoài cửa sổ, trên màn hình treo bên ngoài một tòa cao ốc chọc trời bồng phát một tin tức vô cùng đặc biệt. Không chỉ ở đây, mà toàn bộ đất nước, tất cả màn hình TV đều xuất hiện hình ảnh tương tự. “Tổng chỉ huy của đội quân Tham Lang, Triệu Thiên Lãng, chiến công hiển hách, chỉ huy ba quân!” “Hôm nay thông báo khắp thiên hạ, đặc biệt phong là “chiến thần Tham Lang”!” Tin tức nặng ký này truyền khắp tất cả cả các ngõ ngách của Đại Ninh! “Trời ạ, có người được phong làm chiến thần kìal” “Triệu Thiên Lãng vẫn chưa tới 30 tuổi nhưng đã lập được vô số chiến công, có thể nói là lưỡi dao sắc bén của đất nước.” “Lần này trao quân hàm, quả đúng là xứng với thực lực.” Trong phòng, người nhà họ Lâm sợ hãi than liên tục. Rất nhanh, màn hình TV lại chuyển cảnh, biến thành sa mạc ở vùng biên giới. Một thanh niên mặc quân phục, kiêu ngạo đứng thẳng, con ngươi thâm thúy lộ ra tài năng vô tận, khiến kẻ khác không dám nhìn thẳng. Đại bàng nhìn sói, tài năng vô cùng! Vẻ mặt của người nhà họ Lâm đều ngập tràn sự sùng bái. Sự tích truyền kỳ về Triệu Thiên Lãng vô cùng dài, có kể ba ngày ba đêm cũng không hết. Ánh mắt của Lâm Yến Vân cũng vô cùng kích động, nhìn Tân Vũ Phong nói “Người đàn ông của Lâm Yến Vân tôi, phải giống như Triệu Thiên Lãng vậy, là một anh hùng đầu đội trời chân đạp đất, chứ không phải là loại vô dụng như anh!” Nghe thấy câu nói đó, Tân Vũ Phong trước giờ luôn yêu chiều Lâm Yến Vân bỗng siết chặt tay, ánh mắt hiện lên tia sáng, như thể có sát khí ngút trời trong đó. “Anh… Anh muốn làm gì?” Lâm Yến Vân sợ hãi, vội vã lui về phía sau mấy bước. Từ trong mắt của Tân Vũ Phong, cô như. thể thấy được núi xác biển máu, còn kinh khủng hơn cả Triệu Thiên Lãng trong TV. Nhưng rất nhanh, Tân Vũ Phong thu khí thế đó lại, trở về bộ dạng một người bình thường. Lâm Yến Vân dụi mắt, còn tưởng là mình xuất hiện ảo giác. Tân Vũ Phong lại ngẩng đầu nhìn về phía TV, cười khổ không thôi. Không ngờ… đã qua ba năm rồi! Bại tướng dưới tay anh năm đó, bây giờ đã lên vương lên tướng. “Triệu thiếu tướng, đầu tiên phải chúc mừng anh, nhưng lần phong tướng này của anh, trong quân đội có rất nhiều người chỉ trích. Có người cho rằng ba năm trước, anh hiến công của chiến thần Thiên Vũ mới có được địa vị như ngày hôm nay! Anh có cái nhìn thế nào về chuyện này?” Một phóng viên hỏi một vấn đề vô cùng bén nhọn. Chiến thần Thiên Vũ! Nghe thấy cái tên này, Triệu Thiên Lãng hơi híp mắt lại, ánh mắt lóe lên. “Năm đó, Tần Thiên Vũ đúng là có chút bản lĩnh, nhưng anh ta không nghe theo chỉ huy phía trên, ra trận bỏ chạy, suýt chút nữa đã gây ra sai lầm lớn! Đừng có lấy một kẻ đào ngũ ra để đánh đồng với tôi, anh ta… Không xứng!” Từng câu từng chữ, ngập tràn khí phách kiêu ngạo. Không hổ là chiến thần Tham Lang! “Triệu thiếu tướng ngầu quái” “Không biết cô gái nào có phúc được gả cho một anh hùng như vậy nữa!” Trong phòng bao, người nhà họ Lâm bàn tán sôi nổi. Đột nhiên, một giọng nói vang lên “Hừ, Triệu Thiên Lãng đó chỉ là một tên lừa đời ếng thôi, bốc phét cái gì không biết!” Mọi người lần theo giọng nói nhìn lại, phát hiện ra người vừa nói chính là Tân Vũ Phong, “Tân Vũ Phong, cậu đúng là to gan, dám coi thường Triệu thiếu tướng?” “Nếu để Triệu thiếu tướng nghe được. những lời này, cậu có mười cái mạng cũng không đủ chết đâu” “Đúng vậy, cậu còn không đủ tư cách để xách giày cho Triệu thiếu tướng ấy chứ!” Mọi người lại châm chọc khiêu khích anh. Mà ánh mắt của Lâm Yến Vân cũng tràn ngập sự thất vọng, hoàn toàn hết hi vọng với Tần Vũ Phong. “Tân Vũ Phong, anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!” Giọng nói của cô cực kì lạnh lùng, xa cách ngàn dặm. Tân Vũ Phong há miệng, định nói gì đó. “Cạch!” Đột nhiên, cửa phòng bao mở ra. Một người đàn ông to lớn mặc quân phục, sừng sững như núi xông vào, ánh mắt sắc bén như đao nhìn quét qua mọi người. Cho dù ở rất xa cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng nặc của người đó. “Ai vậy, có hiểu quy củ không đấy? Dám xông vào bữa tiệc của nhà họ Lâm chúng tôi, mau cút ra ngoài đi!” Thân là cậu lớn nhà họ Lâm, Lâm Tử Hiên vỗ bàn quát lớn. “Bốp!” Lâm Tử Hiên bị đánh đến sững dờ, không thể tin được nhìn bố mình “Bố, bố già rồi nên lẩm cẩm à, đánh con làm gì?” “Thẳng mất dạy!” Lâm Đông Hải tức giận lườm hẳn ta một cái, khẽ nói “Mày không nhìn thì xem người ta đang mặc cái gì, là quân phục, người ta là Hổ Úy ngũ phẩm đấy!” Nghe ông ta nói thế, Lâm Tử Hiên lập tức sợ hãi, lúc này mới nhận ra trên cầu vai của người đàn ông vừa xông vào có thêu một con mãnh hổ, tôn quý vô song. Hổ Úy ngũ phẩm, thống lĩnh vạn người. Tuyệt đối không phải là người mà nhà họ Lâm có thể đắc tội. Lâm Đông Hải lập tức cúi đầu khom lưng, đi tới trước mặt Hổ Úy kia, dè dặt hỏi “Thưa ngài, không biết ngài đến đây là có chuyện gì? Nếu cần gì ở nhà họ Lâm chúng tôi thì cứ nói ạ!” Thái độ của ông ta cực kì khiêm tốn, chỉ hận không thể quỳ xuống liếm giày người ta luôn. Ai ngờ sau đó, Hổ Úy kia lại sải bước, đi qua Lâm Đông Hải kia, tiến về phía trước. “Cộp! Cộp! Cộp!” Nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn Hổ Úy, không biết anh ta định đi đâu. Dưới cái nhìn của bao nhiêu người. Hổ Úy kia dừng lại trước mặt Tân Vũ Phong. “Kì lạ, anh ta đến tìm Tân Vũ Phong sao?” “Không thể nào! Sao tên vô dụng đó có thể quen một người máu mặt thế này được?” “Chẳng lẽ… Cậu ta đắc tội với Hổ Úy, cho nên người ta qua đây hỏi tội?” Lúc mọi người đang đoán già đoán non, Hổ Úy kia làm một động tác khiến tất cả mọi người đều bất ngờ” “PhichI” Hổ Úy quỳ một chân xuống đất, cúi người, vẻ mặt vô cùng sùng bái kính trọng, hét lớn! “Mạt tướng Tiêu Mặc Chiến, bái kiến chiến thần!” Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Lục Thông Thể loại Ngôn tìnhKiếm hiệpHuyền Huyễn Tình trạng Đang viết Lượt đọc 65,852 Cập nhật 05/03/2022 Chiến thần cuồng phong Tần Vũ Phong / Vô song chiến tế​Một đời chiến thần trở về đô thị, ở rể hào môn, lại bị lão bà một nhà xem như đồ bỏ đi! Gia tộc yến hội ngày ấy, ngoài cửa 8000 người cùng hô "Xin chiến thần rời núi" nhạc mẫu Ai là chiến thần? Phế tế yên lặng đứng người lên. Link dịch Advertisement Last edited 03/09/2021 Giới Thiệu Truyện Đọc Full truyện Chiến Thần Cuồng Phong / Vô song chiến tế-Lục Thông - Tần Vũ Phong- Lâm Yến Vân của tác giả Hoa Vũ truyện full tiểu thuyết ngôn tình cuộc sống hiện đại nhiều khi chúng ta theo đuổi thành công quá cuồng nhiệt mà vô tình quên mất những điều nhỏ nhặt bên cạnh ta. Mỗi ngày chúng ta đều nghĩ đến những ước mơ lớn lao, đi làm kiếm tiền hàng triệu hàng tỷ, về nhà chúng ta luôn có những bữa cơm đầy đủ của mẹ, nhà cửa quần áo luôn sạch sẽ, tất cả những việc tuy rất nhỏ đó nhưng lại khiến chúng ta sống thoải mái hơn, không cần phải lo những chuyện khác chỉ tập trung vào sự nghiệp của mình. Đó không phải đơn giản mà có, ai cũng hy vọng có thể thành công, thì ai sẽ là người chấp nhận hi sinh để lùi về sau làm những chuyện mà chúng ta coi là nhỏ nhặt đó? Người thân trong gia đình của chúng ta luôn âm thầm hy sinh như vậy, có thể họ không kiếm được nhiều tiền nhưng sự hy sinh, những tình cảm ấm áp mà họ trao cho chúng ta là không thể phủ định. Chỉ cần chúng ta bỏ chút tâm tư vào trong đó nhất định sẽ cảm nhận được, ta thường hay bỏ quên nó vì ta nghĩ đó là điều hiển nhiên và không bao giờ sẽ biến mất. Nhưng nếu một ngày nó biến mất có lẽ bạn sẽ cảm thấy lúng túng vì trở tay không kịp. Trong truyện nam chính của chúng ta là một người chồng ở rể cũng đóng vai trò như người mẹ, người thân luôn âm thầm hy sinh, tuy anh không kiếm được nhiều tiền nhưng anh tình nguyện làm hết tất cả việc nhà cho vợ mình chỉ vì muốn cô vui vẻ. Tấm chân tình của anh lại không hề được đền đáp xứng đáng, còn không ngừng bị người xung quanh cũng như người thân trong gia đình sỉ nhục khinh thường, thậm chí cả người vợ cũng không hiểu cho anh. Bộ truyện đó mang tên chiến thần cuồng phong tần vũ phong, ngoài ra các bạn có thể tìm truyện bằng những từ khóa khác như là chiến thần cuồng phong truyện full, Lâm Yến Vân - tác giả Hoa Vũ, truyện full chiến thần cuồng phong tần vũ phong của tác giả Hoa Vũ thuộc thể loại ngôn tình, sắc, sủng. Hiện truyện vẫn đang được cập nhật, số chương hiện có là hơn 1400 chương. Nhân vật nam chính của truyện chiến thần cuồng phong tần vũ phong tên là Tần Vũ Phong. Ba năm trước vì quá tài năng nên chiến công của anh còn cao hơn cả cấp trên, chính vì vậy mà bị tước đoạt đi chiến tích của mình, sau đó còn bị gán ghép vào một tội danh mà không hề có chứng cứ chứng minh, cách chức của anh buộc anh phải giải ngũ, quá mất niềm tin nên anh đã từ bỏ nơi đó trở về Dương Hải muốn sống cuộc sống bình dị như bao người khác. Ông cụ Lâm vì biết xuất thân của anh, biết anh là rồng phượng ẩn thân nên muốn anh kết hôn với cháu gái của ông là Lâm Yến Vân. Tuy ông cụ không ngừng nhắc nhở cô ta không được xem thường Tần Vũ Phong, cho tới khi ông mất vẫn nhắc nhở nhưng cô ta lại không hề nghe lọt tai. Bởi những gì Lâm Yến Vân theo đuổi vật chất, tiền bạc chứ không phải là tấm chân tình, sự ấm áp mà nam chính trao cho cô. Cô nói thứ cô cần là hàng hiệu, là xe sang, là những chuyến du lịch năm sao sang chảnh, là ánh mắt hâm mộ của mọi người. Anh vốn biết cô không thích anh nhưng vẫn nguyện dùng thời gian ba năm đối tốt với cô để cảm hóa cô, nhưng dường như không được rồi, dù tấm chân tình cũng không đấu lại vật chất trong mắt hôm kỉ niệm ba năm kết hôn, đón chờ anh không phải là bữa tiệc lãng mạn của hai người mà là lời đề nghị ly hôn, nói đúng hơn là ép buộc ly hôn. Người thân trong gia đình đều tán thành thậm chí là muốn Tần Vũ Phong và Lâm Yến Vân ly hôn càng sớm càng tốt, kể cả vợ anh cũng nói họ không hợp nhau. Anh hỏi cô mẫu người đàn ông lý tưởng của cô là gì? Cô nói là tổng chỉ huy của quân đội có chiến công hiển hách ví dụ như Triệu Thiên Lãng, anh ta chưa tròn ba mươi đã lập vô số những chiến công khiến người khác vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi. Nhưng mọi người đều không biết năm đó Triệu Thiên Lãng lại là bại tướng dưới tay của nam vật nữ chính của truyện chiến thần cuồng phong tần vũ phong tên là Lâm Kiều Như, cô là cô bé từng cứu mạng anh mười tám năm trước. Bao nhiêu năm trôi qua anh vẫn nhớ đến cô, anh từng hứa với lòng sẽ cưới cô làm vợ, bảo vệ cô suốt cuộc đời để cô sống một đời bình yên hạnh phúc!Hiện giờ biên giới phía Bắc đang gặp nguy hiểm mà không có ai có năng lực để trấn giữ, họ liền quay về tìm đến anh. Ba năm ở rể bị biết bao nhiêu người khinh bỉ, vũ nhục, bây giờ, anh lần nữa trở thành chiến thần bất khả chiến bại, cao cao tại thượng khiến anh cũng sùng bái và sợ hãi. Những sỉ nhục trước đây nhận được anh sẽ trả lại gấp trăm gấp ngàn lần! Những gì đã mất anh sẽ từng bước từng bước đoạt lại tất cả! Muốn biết hành trình trả thù cùng theo đuổi cô vợ của Tần Vũ Phong như thế nào? Hãy cùng đọc truyện chiến thần cuồng phong tần vũ phong tại để biết thêm chi tiết nhé!Link Converthttps// /threads/ Nội dung truyện Chiến thần cuồng phong nói về việc 3 năm trước công cao lấn chủ, Tần Vũ Phong bị tước đoạt chiến tích, mất hết ý chí phải trở về Dương Hải ở rể nhà họ Lâm. Mọi người khinh rẻ anh, ngay cả người vợ Lâm Yến Vân cũng coi thường anh. Mà bây giờ, vị chiến thần rung chuyển trời đất đã trở lại! Những khuất nhục đã qua phải trả lại gấp trăm lần! Những thứ đã mất đi phải đích thân đoạt lấy! “Tân Vũ Phong, anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!” Giọng nói của cô cực kì lạnh lùng, xa cách ngàn dặm. Tân Vũ Phong há miệng, định nói gì đó. “Cạch!” Đột nhiên, cửa phòng bao mở ra. Một người đàn ông to lớn mặc quân phục, sừng sững như núi xông vào, ánh mắt sắc bén như đao nhìn quét qua mọi người. Cho dù ở rất xa cũng có thể cảm nhận được sát khí nồng nặc của người đó. “Ai vậy, có hiểu quy củ không đấy? Dám xông vào bữa tiệc của nhà họ Lâm chúng tôi, mau cút ra ngoài đi!” Thân là cậu lớn nhà họ Lâm, Lâm Tử Hiên vỗ bàn quát lớn. “Bốp!” Lâm Tử Hiên bị đánh đến sững dờ, không thể tin được nhìn bố mình “Bố, bố già rồi nên lẩm cẩm à, đánh con làm gì?” “Thẳng mất dạy!” Lâm Đông Hải tức giận lườm hẳn ta một cái, khẽ nói “Mày không nhìn thì xem người ta đang mặc cái gì, là quân phục, người ta là Hổ Úy ngũ phẩm đấy!” Nghe ông ta nói thế, Lâm Tử Hiên lập tức sợ hãi, lúc này mới nhận ra trên cầu vai của người đàn ông vừa xông vào có thêu một con mãnh hổ, tôn quý vô song. Hổ Úy ngũ phẩm, thống lĩnh vạn người. Tuyệt đối không phải là người mà nhà họ Lâm có thể đắc tội. Lâm Đông Hải lập tức cúi đầu khom lưng, đi tới trước mặt Hổ Úy kia, dè dặt hỏi “Thưa ngài, không biết ngài đến đây là có chuyện gì? Nếu cần gì ở nhà họ Lâm chúng tôi thì cứ nói ạ!” Thái độ của ông ta cực kì khiêm tốn, chỉ hận không thể quỳ xuống liếm giày người ta luôn. Ai ngờ sau đó, Hổ Úy kia lại sải bước, đi qua Lâm Đông Hải kia, tiến về phía trước. “Cộp! Cộp! Cộp!” Nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn Hổ Úy, không biết anh ta định đi đâu. Dưới cái nhìn của bao nhiêu người. Hổ Úy kia dừng lại trước mặt Tân Vũ Phong. “Kì lạ, anh ta đến tìm Tân Vũ Phong sao?” “Không thể nào! Sao tên vô dụng đó có thể quen một người máu mặt thế này được?” “Chẳng lẽ… Cậu ta đắc tội với Hổ Úy, cho nên người ta qua đây hỏi tội?” Lúc mọi người đang đoán già đoán non, Hổ Úy kia làm một động tác khiến tất cả mọi người đều bất ngờ” “PhichI” Hổ Úy quỳ một chân xuống đất, cúi người, vẻ mặt vô cùng sùng bái kính trọng, hét lớn! “Mạt tướng Tiêu Mặc Chiến, bái kiến chiến thần!” Một số truyện hay cho bạn đọc tiếpNguồn Sưu tầm Chương 2 Chiến thần? Nghe thấy từ này, tất cả mọi người đều ngẩn ra, thật sự không dám tin vào tai của mình. Phải biết là cả Đại Ninh này chỉ có tổng cộng mười vị chiến thần thôi, mỗi vị đều thống lĩnh trăm vạn quân, là nhân vận oai phong một cõi. Nhưng không ai có thể ngờ được rẵng, đường đường là Hổ Úy ngũ phẩm lại gọi một tên vô dụng là “chiến thần”. “Trời ạ! Rốt cuộc có chuyện gì vậy?” Ngoài Triệu Thiên Lãng vừa mới thăng cấp thành chiến thần ra thì chiến thần trẻ tuổi nhất cũng hơn 40 tuổi rồi! Tân Vũ Phong mới hơn 20 tuổi, sao có thể là chiến thần được? “Không đúng, ba năm trước chiến thần Thiên Vũ biến mất một cách kì lạ, hình như người đó cũng vô cùng trẻ tuổi” “Ha ha ha… Mọi người nghĩ tên vô dụng Tân Vũ Phong này là chiến thần Thiên Vũ bách chiến bách thẳng sao? Đúng là buồn cười mài” “Nếu cậu ta là chiến thần Thiên Vũ thì sao lại ở rể nhà họ Lâm chúng ta, còn ăn bám tận ba năm?” Đám người nhà họ Lâm cứ anh một câu, tôi một câu, hoàn toàn không coi Tân Vũ Phong ra gì. Nhưng hành động của vị Hổ Úy trước mặt lại khiến bọn họ cảm thấy vô cùng kì lạ. Tân Vũ Phong cúi đầu nhìn Tiêu Mặc Chiến “Ba năm trước, tôi đã rút lui rồi, cậu không cần quỳ với tôi nữa!” “Chiến Thần, không lâu trước, ngoại tộc ở phía bắc gây náo loạn, chiến tranh lại xảy ra rồi, tình hình ở tiền tuyến đang vô cùng khẩn cấp! Ngài về đi, nếu không có ngài trấn giữ, biên giới phía bắc sẽ gặp nguy hiểm mất” Tiêu Mặc Chiến vô cùng lo lắng, giọng điệu cùng thành khẩn vô cùng. Nhưng ánh mắt của Tân Vũ Phong vẫn vô cùng hờ hững, anh lạnh lùng mở miệng “Ba năm trước, tôi dẫn trăm vạn đại binh phá hủy thủ đô của nước , Đế Thống nghe lời gièm pha, sợ tôi công cao át chủ nên phát mười hai kim bài bắt tôi trở về, sau đó dùng tội danh không chứng cứ để cách chức tôi!” “Giờ tôi đã giải ngũ rồi, chỉ muốn yên ổn qua ngày, bảo vệ tình cảm chân thành quanh mình thôi. Còn chiến loạn biên giới gì đó, có liên quan gì đến tôi đâu?” “Cậu, trở về đi!” Tân Vũ Phong hạ lệnh đuổi khách, giọng điệu sắc bén, không có bất kì đường lui nào. Tiêu Mặc Chiến biết tính cách của anh, anh sẽ không thay đổi quyết định, cho nên cuối cùng anh ta đành đứng dậy, yên lặng rời khỏi phòng bao. Tuy Tiêu Mặc Chiến đã rời khỏi, nhưng trong lòng mỗi người nhà họ Lâm đều như dậy trào sóng lớn, kinh ngạc sững sờ. Ba năm trước, biên giới phía bắc xảy ra biến động. Chiến thần Thiên Vũ thống lĩnh trăm vạn đại quân, tập kích bất ngờ, không những có thể dẹp yên phản loạn mà còn đưa quân đến thẳng thủ đô của nước địch. Nhưng ngay đêm trước hôm chiến thẳng trở về, chiến thần Thiên Vũ đột ngột mất tích, chẳng biết đi đâu. Có người nói anh đã chết, có người nói anh trốn tránh nước địch, cũng có người nói anh trở thành lính đào ngũ… Sau đó, Triệu Thiên Lãng thay thế vị trí của anh, ấm trọn chiến công hiển hách kia, bắt nước địch cắt đất đền tiền. Triệu Thiên Lãng còn trẻ như vậy đã trở thành chiến thần Tham Lang cũng là vì công lao trong trận chiến đó. Ai ngờ hôm nay, thân phận thật của Tân Vũ Phong… lại bất ngờ lộ ra ngoài ánh sáng. Lúc này, mọi người nhà họ Lâm chỉ cảm thấy da đầu tê rần, kinh hồn khiếp vía. Ba năm qua, bọn họ châm chọc khiêu khích Tân Vũ Phong, tìm mọi cách chèn ép. bắt nạt anh. Nếu Tân Vũ Phong thật sự là chiến thần Thiên Vũ trong truyền thuyết, vậy thì nhà họ Lâm bọn họ xong đời rồi. “Ha ha ha…” Đúng lúc này, Lâm Tử Hiên đột nhiên cười lớn, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người. “Anh họ, anh cười gì vậy?” Có người không nhịn được hỏi. “Không phải mọi người đều tin đấy chứ?” Lâm Tử Hiên quay đầu lại nhìn Tân Vũ Phong, vênh váo tự đắc nói “Thằng kia, kĩ thuật của diễn viên mà mày mời đến tốt đấy, dọa cả bố tao, còn hại tao phải chịu một cái tát!” “Có điều, câu chuyện của mày cũng hợp lý quá nhỉ? Mày ăn gan hùm mật báo gì mà dám giả mạo chiến thần Thiên Vữ? Chẳng lẽ, mày nghĩ bọn tao đều là lũ ngu à?” Nghe thấy lời nói của Lâm Tử Hiên, mọi người trong phòng đều bừng tỉnh, lộ ra vẻ mặt thì ra là như vậy, sau đó hùa theo “Cũng may là anh thông minh, nhìn ra quỷ kế của thắng nhóc này!” “Bộ quân phục đó giống thật lắm, chắc là mượn đạo cụ từ đoàn kịch nào rồi” “Chiến thần Thiên Vũ là nhân vật thế nào chứ, ra lệnh một tiếng là có thể điều động cả trăm vạn quân! Tân Vũ Phong nổi tiếng là thắng vô dụng, làm gì có tí khí thế anh hùng nào?” “Thăng vô dụng này còn không bằng cả con chó ấy chứ. Nuôi con chó, ít nhất còn có thể vãy đuôi mừng chủ, còn cậu ta chỉ biết giả danh lừa bịp thôi!” Nhất thời, tất cả mọi người nhà họ Lâm đều châm chọc Tân Vũ Phong, Bọn họ đều cho rắng, Tân Vũ Phong muốn “ra oai” nên cố ý tìm một diễn viên, dùng chuyện này để đổi lấy sự kính trọng của mọi người. Ngay từ đầu, bọn họ đều đã bị dọa rồi. Người đàn ông kia gọi Tân Vũ Phong là “chiến thần”, đúng là khoa trương mà! “Đủ rồi!” Đột nhiên, Lâm Yến Vân quát lớn, gương mặt xinh đẹp đầy sự thất vọng, nước mắt lưng tròng. “Yến Vân…” Tần Vũ Phong vươn tay, muốn lau đi giọng nước mắt rưng rưng của cô. Cô hất tay Tân Vũ Phong ra, bộ dạng hết nói nổi, lạnh lùng mở miệng “Tần Vũ Phong, tôi không hi vọng xa vời là anh có thể so sánh được với Triệu thiếu soái, chỉ cần anh có 1% bản lĩnh của Triệu thiếu soái thôi, làm một Hiệu Úy là tôi đã hài lòng lắm rồi. Không ngờ… Anh không chỉ nghèo, mà bây giờ còn học được cách lừa gạt người khác nữa. Trước đây ông nội đúng là bị mù nên mới gả tôi cho anh!” “Yến Vân, em nghe anh giải thích đã…” Tân Vũ Phong vội vàng mở miệng. Nếu Tiêu Mặc Chiến đã tìm được anh, vậy thì có giấu diếm thân phận nữa cũng không có ý nghĩa gì. Nhịn nhục ba năm, cuối cùng anh cũng. chuẩn bị ngả bài! Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ bị người ta xem thường nữa, cũng có thể cho. Lâm Yến Vân được nở mày nở mặt, khiến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này. “Bốp!” Ai ngờ Lâm Yến Vân lại giơ tay lên, tát cho Tân Vũ Phong một cái. Tiếng bạt tai thanh thúy, vang vọng khắp. phòng. Tân Vũ Phong ngây người, anh không ngờ rãng Lâm Yến Vân lại ra tay đánh mình. “Ôi! Yến Vân đánh thật rồi kìa!” “Phải làm vậy từ lâu rồi mới phải! Thăng vô dụng Tần Vũ Phong này, nhìn là đã thấy thèm đòn rồi” *Vớ phải một thăng như vậy đúng là khổ cho Yến Vân mà” Mọi người nhà họ Lâm xì xào bàn tán, vẻ mặt hả hê vô cùng. âm Yến Vân nhìn phía Tân Vũ Phong, “Tôi đã cho anh cơ hị nhưng anh thật sự làm tôi quá thất vọng. Cút đi, tôi không muốn gặp lại anh nữa!” Câu chữ tuyệt tình, giống như đao kiếm, đâm thẳng vào tim Tân Vũ Phong, “Anh…” Tân Vũ Phong há miệng, muốn nói thêm gì đó Nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lâm Yến Vân, cuối cùng anh vẫn chọn cách im lặng, xoay người rời khỏi. Ra khỏi khách sạn Hilton, gió đêm thổi qua, thê lương vô cùng. Nhớ lại những gì mình từng trải qua, khóe miệng Tân Vũ Phong tràn đầy cay đắng. Anh cứ tưởng, nếu mình yên lặng bảo vệ Lâm Yến Vân thì có thể khiến cô động lòng, không ngờ… Cuối cùng kết quả lại như vậy. Đúng lúc này, phía sau anh truyền đến một giọng nói quái gở *Ôi chao! Đây không phải là tên vô dụng Tân Vũ Phong sao? Tại sao mày không tham gia bữa tiệc gặp mặt của nhà họ Lâm, chẳng lẽ là bị đuổi ra ngoài?” Tân Vũ Phong nhìn lại, chỉ thấy phía sau có một thanh niên. Người này khoảng chừng hai bảy, hai tám tuổi, gương mặt dễ nhìn, nhưng vẻ mặt ngập tràn sự kiêu căng, từ trên xuống dưới đều là hàng hiệu có giá trị không nhỏ, vừa nhìn đã biết là một cậu ấm xuất thân giàu có. “Quách Tuấn Hùng, sao cậu lại ở đây?” Tân Vũ Phong nhíu mày. Đây là Quách Tuấn Hùng, cậu ấm nổi tiếng ở Dương Hải, dựa vào thế lực của gia tộc nên hoành hành ngang ngược, rất hay bắt nạt ức hiếp người khác. Trong một lần tụ họp, Quách Tuấn Hùng biết Lâm Yến Vân, vừa gặp đã yêu. Lâm Yến Vân được vinh danh là “người phụ nữ đẹp nhất Dương Hải”, đương nhiên không phải nói suông. Gương mặt nghiêng nước nghiêng thành, không thể soi mói, cho dù đặt trong giới giải trí đầy rẫy người đẹp thì cô vẫn thuộc hạng nhất. Tiếc là… Không lâu sau đó, ông cụ Lâm lại gả cô cho Tân Vũ Phong. Rất nhiều cậu ấm ở Dương Hải đều chán nản, đố kị vô cùng. Nhưng mà sau khi Lâm Yến Vân kết hôn, Quách Tuấn Hùng vẫn không cam tâm, tìm mọi cách dây dưa, đưa tặng rất nhiều quà cáp, nhưng mà Lâm Yến Vân chưa bao giờ nhận, trả lại hết cho gã. “Tên họ Tân kia, mày có biết… tại sao. người nhà họ Lâm lại muốn ép mày và Yến Vân ly hôn không?” Quách Tuấn Hùng mở miệng hỏi. “Vì sao?” Tân Vũ Phong hỏi. “Rất đơn giản!” Quách Tuấn Hùng vênh váo đáp “Bởi vì nhà họ Lâm đã đồng ý gả Yến Vân cho tao!”

truyện chiến thần cuồng phong