Nhiệm vụ của Wolverine là giúp đỡ Giáo sư X, Magneto và các dị nhân trẻ trong X-Men: First Class ngăn chặn sự trỗi dậy của Sentinel, loại robot khổng lồ được lập trình để truy tìm và tiêu diệt những người khác trong thế giới những dị nhân. Xem thêm Thời lượng 102 phút Diễn viên Patrick Stewart, Ian McKellen, Hugh Jackman Quốc gia Mỹ Phát hành 2013
Giáo sư X và Magneto đối đầu nhau trong X-men Ngày 24/05/2014 15:39 PM (GMT+7) Phim hành động Để ngăn chặn thảm họa diệt vong đã được báo trước này, nhiệm vụ của người sói Logan là trở về quá khứ.
2:32. Chú Sói đã cứu sống anh, nhưng móng vuốt của anh bị gãy, và anh đã hấp thụ khả năng tự phục hồi của. Qierendemajia. 296 Lượt xem. Trang chủ > [X-Men] Các Sentinel đúng là có sức mạnh vượt trội dị nhân.
Cùng với Giáo sư X, Magneto là nhân vật quan trọng bậc nhất loạt phim X-Men với 2 phiên bản do Ian McKellen và Michael Fassbender thủ vai. Khả năng thao túng từ trường khiến anh gần như "vô đối" khi mọi thứ trên đời đều ít nhiều có cấu tạo từ kim loại.
X2: X-Men United - Dị nhân 2: Liên minh dị nhân. Tiếp nối phần 1 của bộ phim khoa học viễn tưởng X-men. Trong phần này, một trận chiến mới mở màn với các dị nhân lúc tổng thống Mỹ bị giết hại trong Nhà Trắng. Các dị nhân do Giáo sư Xavier lãnh đạo và Brotherhood of Mutants
Ở phần thứ 9 "X-Men: Apocalypse" (tên tiếng Việt là "X-Men: cuộc chiến chống Apocalypse") đề cập đến nguồn gốc của sự đột biến, về dị nhân đầu tiên với năng lực siêu phàm khó có thể tưởng tượng được.
Những fan của series kéo dài gần 20 năm này cuối cùng vẫn có thể thấy lại được một phân cảnh mang tính biểu tưởng giữa Magneto và Giáo sư X. Review: 5/10 , X-Men: Dark Phoenix là một bộ phim dành cho những bạn muốn theo dõi cuộc hành trình cuối cùng của những X-Men. Với những
5. Magnekhổng lồ - siêu nhân anh hùng download sức mạnh vô biên Là tri kỷ đồng sáng lập X-Men, cơ mà vì biệt lập trong tư tưởng phải Magneto sẽ ra đi với vươn lên là quân thù của Giáo sư X. Với kỹ năng thao túng sóng ngắn Trái Đất, điều khiển kim loại cùng tạo nên phần lớn các loại trang bị.
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Mười hai năm trước, tôi ra rạp xem X-Men First Class, và ra về với một vết nhói trong lòng. Trước đó tôi không hề biết gì về X-Men, trừ việc Giáo sư X và Magneto là hai người đứng đầu hai nhóm có tư tưởng khác nhau. Tôi chỉ tìm hiểu một chút như thế để xem phim cho tốt. Chỉ đúng một mẩu kiến thức đó thôi mà nó làm tôi đau lòng trong suốt chiều dài bộ phim, để đến khi rời khỏi rạp tôi thất thần mãi cho tới lúc về nhà. Đó dường như là lần đầu tiên tôi nhìn nhân vật cười mà cười không nổi. Tôi càng thấy họ thân thiết, tin tưởng nhau như thế nào thì càng buồn đến thế ấy, vì tôi biết được cái kết đôi người đôi ngả của cả hai. Vào lúc đó, bộ phim này có một tác động rất lớn đến tôi. Tôi đọc fanfic’, nhưng chưa từng chủ động tìm fic’ của bất kỳ một ai. Sau X-Men First Class, tôi thấy mình lao vào cặp đôi này lúc nào không biết. Có một sức cuốn hút kỳ lạ trong mối quan hệ giữa Charles và Erik tức X và Magneto. Đặt cho nó bất cứ cái tên nào cũng không xứng. Tôi chỉ biết rằng họ là người quan trọng nhất trong lòng nhau, và cả hai đều vĩ đại hơn những gì mối quan hệ này đã mang đến cho họ rất nhiều. Lúc đó tôi muốn viết rất nhiều, nhưng nhận ra ngôn từ và kiến thức của mình chưa đủ để miêu tả nữa, khoan hãy nói đến phân tích. Bẵng đi ba năm, X-Men Days of Future Past ra rạp. Và rất may, là những ba năm. Trong ba năm đó, tôi có những trải nghiệm tuyệt vời trong thế giới fiction’. Tôi từ Sherlock chuyển qua khám phá Doctor Who; và Doctor Who đã “mở mắt” cho tôi nhìn được rất nhiều thứ, hiểu được rất nhiều chuyện. Chính những hiểu biết đó đã cho phép tôi nhìn lại Charles và Erik bằng đôi mắt thấu hiểu hơn. Charles Xavier hay sau này là Giáo sư X là người theo chủ nghĩa hòa bình, luôn muốn tạo nên một thế giới hòa hợp cho loài người và người đột biến, dù rằng chính tay anh đã viết trong luận văn rằng theo khoa học sự hiện diện và phát triển của giống loài tiến hóa hơn sẽ lập tức dẫn đến sự tuyệt chủng của giống loài cũ ít tiến hóa bằng, dù có cùng tồn tại được cũng không được bao lâu. Tôi từng tự hỏi mình vì sao Charles lại tin vào một viễn cảnh hòa bình đến vậy, trong khi anh là một giáo sư, một nhà khoa học. Những gì anh học và nghiên cứu về môi trường tự nhiên hẳn đã phải dạy cho anh biết đấu tranh sinh tồn khắc nghiệt đến mức nào, và bản năng có sức mạnh lớn đến đâu. Nhưng rồi tôi nhận ra, không phải vì anh là một cậu ấm “bọc điều” mà anh nhìn đời lạc quan đến vậy. Dù phim không thể hiện rõ ràng và chi tiết như truyện tranh nhưng có thể thấy, tuy Charles được sống trong nhung gấm từ nhỏ, cuộc sống của anh không êm ái như người ta vẫn tưởng. Khi còn bé anh có thể thẳng thắn nói rằng mẹ anh chưa bao giờ pha chocolate nóng cho anh, chỉ toàn người hầu làm. Và ngôi nhà rộng lớn đó là nơi anh sống cùng Raven từ nhỏ đến lớn. Anh sống giàu sang, không bị đày đọa, nhưng không thể nói là hạnh phúc. Anh đã từng phải chịu ghẻ lạnh từ những người thân thiết nhất. Điều làm anh có thể trở thành Giáo sư X chính nhờ một phần là khả năng đột biến của anh. Tôi không nói rằng chỉ có Charles Xavier mới có thể trở thành người đứng đầu phe đột biến hòa bình, nhưng phải là người có năng lực ngoại cảm như Charles mới làm được điều đó. Những người đột biến trong xã hội này không được xem là anh hùng, họ là những quả bom nổ chậm, bị khinh khi, sợ hãi, xua đuổi, tận diệt. Những gì họ cảm nhận được từ xã hội loài người là những thứ tiêu cực nhất, và không thể trách họ nếu họ phản ứng lại bằng sự căm thù. Với tôi, X-Men không chỉ là “người của Giáo sư X” – theo như cách Moira gọi trong First Class, mà còn chỉ tất cả những người đột biến, những con người đã bị đánh dấu X như một thứ bệnh dịch chỉ chờ ngày khai tử. Nhưng những người như Charles thì lại khác. Cái khả năng “chui” vào đầu thiên hạ cho phép anh cảm nhận được chính xác những gì loài người đang cảm thấy. Điều đó tương tự với trải nghiệm của khán giả khi xem phim lý giải về diễn biến tâm lý của kẻ ác. Một khi họ đã thấy được, đã cảm nhận được những gì kẻ trên màn ảnh kia cảm nhận, thì dù vẫn xem đó là kẻ ác, họ không thể căm ghét nhân vật đó y như trước khi bước vào rạp. Charles chính là như vậy. Cái màn ảnh đó chính là những tiếp xúc hàng ngày của Charles với loài người. Một khi Charles đã thấy được cái tốt đẹp nhất của họ, thì Charles làm sao có thể phiến diện chỉ đứng về giống loài của mình một cách bản năng? Tuy nhiên đó vẫn chỉ là cái “trí”. Thứ làm Charles khác biệt với những người đột biến cũng có khả năng ngoại cảm khác chính là cái “tâm”. Emma White Queen cũng có khả năng ngoại cảm như Charles, nhưng Emma không chọn thấu hiểu cho loài người. Charles Xavier được ban cho những khả năng để trở thành con người đồng cảm nhất thế giới, và anh chọn trở thành người như vậy. Lúc nhận ra điều đó cũng là lúc tôi chọn đứng về phía Charles, như tôi đã đứng về phía Doctor lần đầu xem First Class thì tôi đứng về phe Erik cơ. Ngược lại với Charles, Erik có một tuổi thơ đau khổ ám ảnh. Mẹ anh chết vì anh không thể hiện được năng lực của mình. Cả một tuổi thơ trở thành vật thí nghiệm của Shaw, một người đột biến khác. Dù người trực tiếp khiến tuổi thơ của anh trở thành địa ngục là một người đột biến, nhưng chính khoảng thời gian đó cũng cho anh thấy con người có thể dã man và tàn độc đến mức nào. Anh lớn lên trong Thế chiến II, thời kỳ mà những mặt xấu xa của con người phơi bày không kể đâu cho hết. Khi Charles ở nước Mỹ, chiến tranh diễn ra ở bên kia bán cầu và chỉ được tường thuật trên truyền hình, thì Erik sống trong lòng chiến tranh. Và tôi tin chính Shaw, trong quá trình rèn luyện Erik, đã tiêm nhiễm những quan điểm của chính ông vào Erik. Erik không có khả năng ngoại cảm để thấu hiểu nỗi đau của người khác, những người xa lạ. Thứ nỗi đau mà anh thấu hiểu nhất là nỗi đau của bản thân và thứ anh được thấy nhiều nhất là mặt trái của con người. Và Erik là người sống sót, sau tất cả những nỗi đau đó. Anh đã sống đủ để thấy số đông đàn áp thiểu số như thế nào, những cá thể khác biệt bị ngược đãi như thế nào. Điều này dẫn đến lý tưởng của anh bảo vệ người đột biến thoát khỏi sự đàn áp của con người, bằng con đường bạo lực. Chiến tranh được dập tắt bằng bạo lực, dù là bạo lực với một lý tưởng ít nguy hại hơn. Erik chứng kiến điều đó, và tin vào điều đó. Trước khi họ gặp nhau, họ đã là hai nhân cách lớn. Sau khi họ gặp nhau, họ vẫn là hai con người vĩ đại. Cuộc gặp đó không làm thay đổi vị trí, vai trò của họ trong dòng lịch sử X-Men, không biến họ thành hai con người khác. Họ đã biết mình muốn gì và cần làm gì để đạt được điều đó. Thay vì vậy, cuộc gặp gỡ và khoảng thời gian họ sát cánh bên nhau đó cho họ biết khoảng trống cần được lấp đầy trong tâm hồn của chính mình. Với Erik, Charles là người đầu tiên hiểu được anh và “mở khóa” cho tâm hồn anh. Với Charles, Erik là người đầu tiên đủ tầm để cùng anh trò chuyện và cộng tác hoàn hảo. Có lẽ với nhiều người, việc có thể trò chuyện không hẳn là điều gì to lớn. Nhưng với những cái đầu vĩ đại như thế, việc có thể tìm ra một đối trọng đủ sắc sảo như chính mình để “tám” là một cảm giác hết sức hạnh phúc. Điều này không phải tôi tự mình huyễn hoặc ra, mà chính Giáo sư X trong truyện tranh đã thừa nhận như thế trong Ultimate X-Men, số 116. “I don’t know about you, but the first time I met another adult mutant was like being hit by a thunderbolt. Far, far more powerful than being in love and our human wives knew it. Our eyes were brighter. Our minds were faster. Sometimes we could spend seventy-two straight hours on the telephone just talking about our ideas for the world.” “Tôi không biết anh thế nào, nhưng lần đầu tôi gặp được một người đột biến trưởng thành khác, tôi có cảm giác như bị sét đánh. Mạnh mẽ hơn cả cảm giác khi yêu và những người vợ là con người của chúng tôi cũng biết điều đó. Mắt chúng tôi sáng hơn. Tâm trí chúng tôi nhanh hơn. Đôi khi chúng tôi có thể dành ra 72 giờ liền “tám” trên điện thoại những suy nghĩ của chúng tôi về thế giới.” Với tôi, Charles và Erik không hẳn là gay’ tôi cho rằng họ là bisexual’ thì đúng hơn. Tôi thích họ có bạn gái, thậm chí là có vợ. Nghe có vẻ hơi “ác” một tí, nhưng chính những mối quan hệ dị tính đó mới làm cho mối quan hệ giữa hai người nổi bật hơn bao giờ hết. Charles đối với Erik quan trọng hơn bất cứ ai, và ngược lại. Hai con người chưa từng chung chăn gối lại có thể thấu hiểu vào tận lòng nhau hơn cả những người bạn gối chăn thì có thể thấy mối liên kết tình cảm và tâm hồn họ khắng khít đến mức nào. Có lẽ thứ duy nhất quan trọng hơn họ trong lòng nhau chính là lý tưởng của họ, và tất yếu, họ đã vì lý tưởng đó mà rời xa nhau, mỗi người một chiến tuyến. Trong truyện cũng như trong phim, sự xuất hiện của cả hai ở cùng một chỗ mà không có các cảnh giao đấu hầu như đều có sự xuất hiện của một bàn cờ. Đánh cờ cũng chính là nhìn thế sự và nhìn người. Họ đánh cờ cùng nhau, trao đổi quan điểm; con người họ được phơi bày ra trên bàn cờ, và được người còn lại, bằng cả bản thân mình, khám phá ra. Tất cả những thấu hiểu bên trên đều có thể xuất hiện ở bạn đối ẩm, như Bá Nha và Tử Kỳ. Vậy vì sao tôi lại không cho rằng họ chỉ là bạn? Một, chính là vì kịch bản phim và diễn xuất của các diễn viên. Một người chưa hề có kiến thức gì về thời kề vai sát cánh của Charles và Erik, vậy mà sau khi xem về lại bị ám ảnh với hai người này, thì không thể nói là phim không đóng vai trò “kích thích”. Về mặt nội dung trước, sự thân mật được thể hiện ngay từ lần đầu Charles gặp Erik. Lúc Erik đang không chịu buông tay cho chiếc tàu ngầm, Charles đã phải nhảy xuống nước để tiếp xúc với Erik. Thực ra cho tiện, Charles có thể “chui” ngay vào đầu Erik mà thay đổi quyết định, rồi cử người xuống mang Erik lên sau. Nhưng Charles không làm thế. Charles chỉ dùng khả năng của mình để thuyết phục Erik ở dưới nước. Lúc đó nếu Erik cố chấp không buông, thì Charles cũng có khả năng chết đuối theo. Từ thuở ban đầu, Charles đã liều mình vì mạng sống của Erik. Hình ảnh này được lặp lại khi Erik dùng năng lực của mình giữ Charles cố định trong lúc chiếc máy bay đang va vật dữ dội để tránh Charles va vào những thứ có khả năng gây sát thương và ngược lại, khi có vật gì va lung tung thì Erik sẽ là người hứng chịu trước. Cũng có thể thấy, Charles thường hiệp trợ để bảo vệ Erik, nhưng nếu trong mối quan hệ này có một người mang dáng dấp che chở hơn thì chính là Erik. Hình ảnh Magneto cương quyết bước ra ngoài đối đầu với Sentinel, để Giáo sư X ở lại coi sóc việc Kitty giúp Logan trở về quá khứ, rất ấm áp. Bất cứ lúc nào còn có thể, Erik luôn là người xông pha ra nơi chốn loạn lạc để giữ cho Charles được bình yên. Và tôi yêu những khoảnh khắc đó điên cuồng. Khi luyện tập ở lâu đài của Charles cũng vậy. Cách Charles và Erik đối với nhau thân mật hơn với những người xung quanh họ, những người họ cũng quan tâm, rất nhiều. Charles xây dựng niềm tin cho các “học viên” xung quanh bằng những thử thách thể chất, để họ tự xây dựng sự kiềm chế hoặc niềm tin với bản thân. Còn với Erik, Charles phải “chung đụng” với tâm hồn của Erik để giúp Erik. Điều này thực ra có khả năng là vì Erik lớn hơn các “học viên” khác nhiều, tâm hồn cũng chai sạn khó chữa hơn, dẫn đến việc Charles phải tự tay mà sửa. Ai nói cảnh Charles “mò” vào ký ức của Erik không thân mật hơn mức bình thường đều tự lừa mình mà thôi. Khi tìm được mảnh ký ức giúp Erik kiểm soát được chính mình, Erik khóc, và Charles khóc. Hai người hai giọt nước mắt, một trái một phải. Tôi không rõ Charles khóc là chỉ khóc cho Erik hay còn khóc cho chính mình? Ký ức đẹp nhất của Erik là ngày sinh nhật được mừng cùng với mẹ. Còn ký ức đẹp nhất của Charles có mẹ trong đó hay không? Điều này lại nhắc tôi về tuổi thơ mờ mịt của Charles. Đó là còn chưa kể đến sự phối hợp quá nhịp nhàng quá chuẩn của hai người khi đối đầu với Shaw. Bạn biết tôi muốn ám chỉ cái gì rồi đó. Đó là những lúc vui, còn lúc buồn thì sao? Lúc Erik nghe tiếng Charles thét lên khi bị trúng đạn, Erik không còn quan tâm đến bất kỳ thứ gì nữa. Những quả tên lửa bị bỏ cho nổ trên không, không hoàn thành được hành trình lẽ ra nó phải hoàn thành dù là khi được bắn vào đảo hay được nhắm ngược lại tàu, giống y như mối quan hệ của hai người vậy. Khởi đầu tốt là thế, tiềm năng là thế, nhưng mãi không thể đi đến đích. Nó tan vỡ, gãy gánh giữa đường, dù ai cũng muốn được nhìn kết thúc đẹp của nó. Không thể nói họ không còn gì kết nối sau sự kiện đó, vẫn còn chứ, nhưng mối quan hệ đó nhẽ ra phải đẹp hơn rất nhiều, rất rất nhiều. Giờ nói về diễn xuất, cái này thì trời ạ, không thể chối cãi được sự thân mật giữa hai người. Ánh mắt dịu dàng của James McAvoy nhìn Micheal Fassbender, nụ cười vô lo của Mike trong những cảnh Charles và Erik cười đùa, niềm tin và sự lo lắng trong ánh mắt của Sir Patrick Stewart khi nhìn Sir Ian McKellen, sự trìu mến và trấn an của Sir Ian nhìn Sir Patrick. Họ hiểu nhân vật của mình, và họ đều trân trọng mối quan hệ giữa hai nhân vật đó. Chưa kể đến việc họ đều là người từng trải và không sợ thiên hạ đồn đoán gì, mối quan hệ này bản chất là đã cao hơn một thứ tình đồng tính thông thường mà mọi người hay khinh khỉnh. Họ diễn tự nhiên, vì sự kết nối đó là tự nhiên. Họ diễn tự hào, vì mối quan hệ đó rất đáng tự hào. Hai, chính là vì quan điểm của tôi về sự thân mật. Là thân mật, không phải là thân thiết. Thân thiết với tôi chỉ là cảm thấy thoải mái chia sẻ với một ai đó, tức là mình chủ động thổ lộ và tin rằng người đối diện sẽ nghe. Còn thân mật với tôi thì lại khác. Với tôi, thân mật chính là ta chủ động “chạm” vào người đối diện, kể cho họ nghe những gì ta thấy ở họ, và nhận được nụ cười hoặc giọt nước mắt vui sướng của họ khi được hiểu, được lắng nghe mà không cần phải nói lời nào. Với tôi, sự thân mật đó là cứu cánh của tất cả những thứ thân mật trên giường mà chúng ta được biết. Không phải tự nhiên mà những thứ tương tự như ân ái không bao giờ đạt được đến cái đẹp và cái hạnh phúc của thứ ân ái tự nhiên đó. Vì đó là một cuộc đối thoại không cần lời nói, không che giấu, mà kết quả là một tâm hồn khác cho ta khám phá. Những thứ “mô phỏng” thì chỉ là cuộc độc thoại với bản thân, nên nó cô đơn và không có tính khuyến khích phát triển tâm hồn. Charles và Erik chưa cần những bước trung gian đó mà đã có thể “chạm” đến tâm hồn nhau như vậy. Họ đã đến đích rồi, dù là đi đường tắt, thì tôi tin con đường dài đó họ đều có thể đi, và có hứng để đi. Bạn bè đối với tôi chỉ có thể dừng ở mức thân thiết là cùng, còn thân mật chỉ dành cho những con người có một khát khao tìm hiểu nhau ở mức sâu hơn, và ích kỷ hơn. Tôi muốn kết bài bằng nhận xét của hai người về nhau. Với Charles, Erik là “strongest, most dedicated man” người mạnh mẽ, tận tụy nhất mà Charles đã dựa vào đó để tạo thành sức mạnh và nguồn cảm hứng cho mình. Với Erik, Charles là con người tốt nhất, tốt hơn cả cái thế giới xấu xa này. Không biết là trùng hợp hay tác giả cố ý mà hai câu này đều mang dáng dấp hai người. Câu nói của Charles đầy cảm hứng, đầy niềm tin, và lạc quan, còn câu nói của Erik tuy cũng chất chứa niềm tin nhưng lại buồn. Thế giới này với Erik là tàn bạo, là cay độc đến thế, mà Erik lại cho mình là thứ nó xứng được nhận. Trong tâm trí Erik, Charles đẹp, còn Erik thì không. Post Views 39
Tuy nhiên, ấn tượng nhất trong số đó không ai khác chính Charles Xavier/Giáo sư X và Erik Lehnsherr/Magneto với một tình bạn đẹp nhưng cũng lắm chông gai. Họ thường xuyên đối đầu nhau nhưng đến cuối cùng vẫn sẽ ra tay bảo vệ đối phương. Đối với nhiều người hâm mộ, tiếc nuối lớn nhất chính là sau X-Men Dark sẽ rất lâu sau mới có thể tái ngộ đôi bạn thân này trên màn ảnh rộng. Đôi bạn già luôn ở tâm thế đối đầu Tình bạn của Giáo sư X và Magneto là một trong những điểm hấp dẫn nhất X-Men. Xuất hiện từ tập X-Men đầu tiên năm 2000, Giáo sư X và Magneto đã là những kẻ thù lâu năm và quá hiểu đối phương. Sau khi nhóm X-Men phá tan được âm mưu biến cả thế giới thành người đột biến, Erik Lehnsherr bị tống vào ngục và người tới thăm ông không ai khác là Charles Xavier. Họ cùng nhau chơi cờ và nói về những kỉ niệm xưa cũ cũng như màn đối đầu sắp tới bởi Charles biết rằng chẳng nhà tù nào có thể giam giữ được người bạn thân. Erik và Charles vẫn kề vai sát cánh khi Dị Nhân gặp nguy hiểm. Quả thật vậy, Magneto thoát ra được trong X2 X-Men United và hợp tác với Charles khi các Dị Nhân bị Williams Stryker tấn công. Nhưng đến cuối cùng, họ lại trở mặt khi Magneto không nguôi ý định tiêu diệt con người. Luôn đối đầu nhau là thế nhưng các fan vẫn dễ dàng nhận ra tình cảm mà Charles và Erik dành cho nhau khi cả hai cùng đối mặt với sức mạnh của Jean Grey trong X-Men The Last Stand. Mãi cho đến X-Men Days of Future Past, họ mới nhận ra sai lầm. Hơn hết, Patrick Stewart và Ian McKellen là những người bạn thân thiết thật sự ngoài đời thật. Họ đã mang đến hình ảnh một đôi bạn già không khác gì tri kỉ khi đã đối đầu nhau hơn nửa cuộc đời. Mãi cho đến X-Men Days of Future Past 2014, cả hai lại chiến đấu cùng nhau và đau đớn nhận ra rằng giá như suốt khoảng thời gian ấy họ kề vai sát cánh thay vì mâu thuẫn thì mọi chuyện đã khác. Hành động gửi Wolverine về quá khứ không chỉ vì thay đổi tương lai mà còn để sửa chữa một tình bạn vốn có quá nhiều sai lầm. Tình bạn từ những ngày đầu non trẻ Phải đến X-Men First Class 2011, người xem mới được khám phá nhiều hơn về tình bạn của Giáo sư X và Magneto từ những ngày còn trẻ trung. Erik vốn bị tách khỏi cha mẹ tại trại tập trung của Đức Quốc Xã và phải chịu đựng nhiều thí nghiệm đau đớn của Sebastian Shaw. Sau khi trưởng thành, anh chàng bị ám ảnh bởi sự thù hận và luôn săn đuổi những kẻ từng gây ra nỗi đau cho mình trước kia. Trong khi đó, Charles lại là một "cậu ấm" gương mẫu khi tốt nghiệp Đại học Oxford về người đột biến. Anh được CIA mời về cố vấn để đối đầu với nhóm Hellfire Club do Sebastian Shaw cầm đầu. Có cùng một kẻ thù đáng gờm, dòng chảy số phận đan xen họ vào nhau khi Charles cứu mạng Erik khỏi cơn trả thù điên loạn. Cả hai cùng nhau xây dựng và huấn luyện thế hệ Dị Nhân đầu tiên. Từ đây, một tình bạn đẹp bắt đầu khi cả hai cùng nhau tìm kiếm và đào tạo thế hệ đầu tiên của các Dị Nhân. Song, những rạn nứt nhanh chóng xuất hiện khi Magneto luôn chịu lời nguyền của sự thù hận và muốn tiêu diệt luôn cả con người còn Giáo sư X thì hướng đến sự hòa bình giữa 2 giống loài. Dù chọn 2 con đường khác ở phút cuối nhưng người xem đều biết rằng họ vẫn luôn quan tâm đến nhau khi chứng kiến sự phẫn nộ của Erik trước việc Charles bị trúng đạn và liệt mất đôi chân. Dù ở tư thế đối đầu, họ vẫn luôn hết mực quan tâm nhau. Sang X-Men Days of Future Past, phiên bản trẻ của họ lại tiếp tục chọn những cách giải quyết khác nhau cho sự tuyệt diệt của Dị Nhân trong tương lai. Đến cuối cùng, Charles vẫn để Erik rời đi thay vì bắt giữ sau những tội lỗi mà người bạn cũ đã gây ra. Magneto sau đó tưởng như đã bỏ được sự thù hận khi có một cuộc sống yên ấm cho đến khi vợ và con gái bị giết chết trong X-Men Apocalypse. Anh chàng lại lầm đường lạc lối và trở thành một trong bốn tay sai của Apocalypse để tàn phá thế giới. Một lần nữa, Charles lại hướng người bạn của mình về con đường chính nghĩa với gia đình thật sự là các Dị Nhân và nhóm X-Men. Giây phút Magneto dựng chữ X ngay trước mặt Apocalypse để bảo vệ Charles từng khiến nhiều fan hú hét trong rạp vì xúc động. Sau nhiều năm, họ đã cùng nhìn về một hướng và quyết tâm xây dựng một thế giới hòa bình. Hình ảnh Magneto bảo vệ Giáo sư X trong X-Men Apocalypse từng khiến nhiều fan xúc động. Xuyên suốt 20 năm trên màn ảnh rộng, hình ảnh bàn cờ luôn xuất hiện như đại diện cho tình bạn Charles và Erik – luôn đối đầu, đấu trí với nhau nhưng cũng lắm kỉ niệm đẹp. Đó là lúc Magneto có thể quên đi thù hận mà sống như một người bình thường còn Giáo sư X cũng chẳng phải cố đọc suy nghĩ của người bạn thân thiết để giành chiến thắng. Mối quan hệ lắm lúc hợp tan này đã để lại rất nhiều ấn tượng và được fan trìu mến gọi cả hai là "ba" và "má". Cái kết nào cho Charles và Erik trong X-Men Dark Phoenix Cả hai lại phải đối đầu nhau trong X-Men Dark Phoenix. Sau cái kết đẹp của X-Men Apocalypse, tình bạn mong manh của Giáo sư X và Magneto trong X-Men Dark Phoenix lại một lần nữa đứng trên bờ vực tan vỡ. Lúc này, Charles tiếp tục làm vai trò giảng dạy cho các thành viên của X-Men và các Dị Nhân trẻ tuổi. Anh cũng liên kết mật thiết với chính phủ để thực hiện nhiều sứ mệnh bảo vệ nhân loại nhằm củng cố hòa bình giữa 2 phe. Trong khi đó, Erik thành lập một ngôi làng để các Dị Nhân từ khắp nơi đến trú ngụ theo cách riêng của mình. Khi Jean Grey trở nên tà ác bởi sức mạnh Dark Phoenix, đôi bạn lại chọn 2 cách giải quyết khác nhau khi một người chỉ muốn tiêu diệt, kẻ còn lại làm mọi cách để bảo vệ nữ X-Men trẻ tuổi. Một lần nữa đứng ở 2 bờ chiến tuyến, liệu một trận chiến kinh thiên động địa sẽ diễn ra cho đến một mất một còn hay đến cuối cùng Erik và Charles lại có thể cùng nhau ngồi chơi ván cờ năm nào? Liệu cái kết nào sẽ đến cho đôi bạn thân này? Câu trả lời chỉ có sau 120 phút phim kịch tính và nghẹt thở của X-Men Dark Phoenix mà thôi. Với sự kết hợp ăn ý sau 9 năm kể từ X-Men First Class và diễn xuất bậc thầy của James McAvoy và Michael Fassbender, bộ phim không chỉ là cái kết hành trình 20 năm trên màn ảnh rộng của X-Men mà còn là lời chia tay đầy cảm xúc cho tình bạn – thù trắc trở vốn khiến nhiều người hâm mộ, đặc biệt là các fan nữ, phát cuồng của Giáo sư X và Magneto. X-Men Dark Phoenix X-Men Phượng Hoàng Bóng Tối đang khởi chiếu tại các rạp trên toàn quốc.
O novo longa dos nossos Mutantes preferidos estreia hoje, e todo mundo conhece o Professor X e Magneto, revelados mundialmente pelas revistas dos X-Men, da editora Marvel Comics e de 2000 pra cá, pelos filmes da Fox. Mas vocês sabem o que serviu de inspiração para criação dos personagens? Não? Então senta aí que lá vem Anúncios -Os personagens foram criados durante o movimento de direitos civis nos Estados Unidos. Charles Xavier foi baseado em Martin Luther King Jr., um pastor protestante e ativista político estadunidense que tornou-se um dos mais importantes líderes do movimento dos direitos civis dos negros nos Estados Unidos e no mundo, com uma campanha de não violência e de amor ao próximo. O grande legado de King foi a busca pelo sonho de maior igualdade e harmonia, misturando elementos constitucionais e espirituais em sua oratória, inspirando assim, movimentos pela paz, igualdade de gênero, imigração e direitos Anúncios -Enquanto Magneto teve suas origens vindas de Malcolm X, um dos maiores defensores do Nacionalismo Negro nos Estados Unidos, e defendia que a violência não era uma barbárie, mas sim uma forma de auto-defesa, um meio legítimo de conquistas, pois todas as mudanças históricas se deram de maneira violenta. Na verdade, Malcolm recusava a igualdade racial e a integração à sociedade branca, defendendo o separatismo dos negros e afirmando que a violência era um recurso aceitável para a Anúncios -Ambos lutavam contra a opressão pelas quais os mutantes passavam diariamente, mas Professor X escolheu lidar com isso de uma maneira pacífica e diplomática, enquanto Magneto usou força e uma forma mais Anúncios -
giáo sư x và magneto