Hai điều đó là tin tưởng và hy vọng. Tác giả Kubler-Ross nói đến vấn đề trong cái nhìn của y học và tâm lý nhưng con người chúng ta cũng là con người tâm linh, nên tin tưởng và hy vọng là hai điều chúng ta cần có. Tác giả nói đến việc chấp nhận sau những khổ đau. "Người gieo hi vọng" là cuốn sách tập hợp 150 câu chuyện do Erin Gruwell - một giáo viên cùng các học sinh (đã từng là "cá biệt") của mình trong nhóm Những nhà văn Tự do (Freedom Writers) chắp bút. Cuốn sách là các câu chuyện chân thực từ cuộc sống của chính những giáo viên và học sinh của họ. Review sách Ổn Định Hay Tự Do. Tải sách Ổn Định Hay Tự Do PDF/EPUB/AZW3 hoàn toàn miễn phí. từ đó mới có hi vọng để thành công. Đời người cũng giống như việc con người đi lạc giữa sa mạc mênh mông, nếu như không có mục tiêu, ắt sẽ lạc lối và có thể mãi mãi - Tôi hi vọng có thể vượt qua bài kiểm tra sắp tới - Mẹ tôi hi vọng tôi có thể tìm được một người đàn ông tốt, yêu thương tôi thật lòng. - Đừng cố gieo hy vọng cho người khác khi bạn không có nó. 2. Hy vọng là gì? Mình là Tuyết! Dưới đây là những sản phẩm mình đã sử dụng, hi vọng "các bạn ấy" sẽ giúp ích cho mọi người nha! 😊. [shopee] Sách Luật hấp dẫn bí mật tối cao. [shopee] Sách Tôi tan vỡ để ánh sáng ngập tràn. [shopee] Sách The magic - Phép màu. (Chỉ 1 từ để thay đổi Danh sách sản phẩm: người gieo hy vọng . Xếp theo: Nổi bật. Nổi bật. Bán chạy % Giảm. Giá cao đến thấp. Giá thấp đến cao. SINH NHẬT GIẢM SỐC. Sách Để con được ốm - Tái Bản 2018 95.000 ₫ -30%. 66.500 ₫ Hy Vọng: nhân đức đối thần trong đời sống luân lý Hy vọng, tên gọi khác của đức cậy, là một nhân đức đối thần. Trong nhãn quan Kitô giáo, hy vọng luôn luôn là niềm cậy trông vào ơn cứu độ được Thiên Chúa hứa ban cho những ai tin vào Ngài, sống theo luật Ngài. Abraham vẫn tin vào lời hứa của Thiên Chúa rằng ông sẽ có con nối dõi. Người gieo hy vọng là cuốn sách có giá trị cho nghành giáo dục. Người gieo hy vọng là những gì chúng ta cần suy nghĩ và học tập, cần biết và làm, cần thay đổi và góp phần thay đổi cách giáo dụcNgười gieo hy vọng bắt đầu từ ERIN GRUWELL. Cô mới tốt nghiệp đại học Cách Vay Tiền Trên Momo. Người Gieo Hy Vọng Tái Bản Erin Gruwell là một giáo viên. Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như cô không cùng các học sinh đã từng là “cá biệt” của mình lập ra nhóm Những nhà văn Tự do Freedom Writers và cho ra đời cuốn Nhật ký của Những nhà văn Tự do Freedom Writers Diary. Cuốn sách tập hợp 150 câu chuyện do chính các em viết. Tuy đâu đó trong sách có những lời tục tĩu, sự thực phũ phàng về tệ phân biệt chủng tộc và sự chia cắt làm tan vỡ những trái tim do nạn lạm dụng tình dục, nhưng một thông điệp xuyên suốt về niềm hi vọng của con người đã được vang lên. Cuốn sách trở thành một hiện tượng gây chấn động dư luận Mỹ với những tác động mạnh mẽ đối với nền giáo dục nước này. Sau thành công của cuốn sách, Erin Grwell và các Nhà văn Tự do của mình đã tập hợp 150 giáo viên và thành lập tổ chức Freedom Writers Foundation. Họ làm công việc thường ngày như một nhà giáo, nhưng học sinh của họ không ít những em bị coi là cá biệt – là nạn nhân của việc bị đối xử bất công hoặc thất vọng với mọi người xung quanh… Triết lý giáo dục của nhóm giáo viên này là phát huy giá trị cá nhân và thúc đẩy việc chấp nhận tính đa dạng, lòng nhân hậu, sự khoan dung và tinh thần giao tiếp giữa thầy trò. Trong quá trình đó, các giáo viên khiến cuộc sống của những học sinh thuộc nhóm tiêu cực kia thay đổi, và bản thân cuộc sống của họ cũng thay đổi nhờ tinh thần giáo dục hết lòng vì học trò Người gieo hy vọng là cuốn sách tập hợp các câu chuyện của những giáo viên này. Họ đã để ngỏ cuộc sống của mình, thể hiện sự sợ hãi của bản thân, và bày tỏ những sự thực đau lòng đằng sau việc dạy học. Các giáo viên của Những nhà văn Tự do đã hội tụ lại để chia sẻ những câu chuyện chân thực từ lớp học của họ những thăng trầm, những thảm kịch, những niềm vui, tất cả được thể hiện để tạo dựng một phạm vi hiểu biết mới về ý nghĩa của việc trở thành một người giáo viên. Về cuốn sách này, Erin Gruwell đã viết “Tôi rất hy vọng cuốn sách này sẽ đến được với người giáo viên mà bạn yêu quý nhất, rằng mỗi cá nhân sẽ tìm thấy một phần cuộc đời mình qua những trang sách này. Tôi hi vọng bạn sẽ cảm thấy cảm thông và yêu kính các nhà giáo dục. Và tôi hi vọng những người đang làm thầy sẽ nhìn thấy mình trên gương mặt những đồng nghiệp dũng cảm đã chia sẻ những điều không yên ổn trong lớp học và những chiến thắng nhỏ nhoi họ dành được.” Sách Người Gieo Hy Vọng Tái Bản của tác giả Erin Gruwell, có bán tại Nhà sách online NetaBooks với ưu đãi Bao sách miễn phí và Gian hàng NetaBooks tại Tiki với ưu đãi Bao sách miễn phí và tặng Bookmark Giữa những âm thanh ồn ào của đô thị, bà Connie Sihombing – một cư dân sống tại thành phố Jakarta hàng ngày vẫn chèo thuyền và gieo những mầm cây tại Khu bảo tồn thiên nhiên Angke Kapuk, một khu rừng ngập mặn yên tĩnh dọc theo bờ biển phía Bắc Jakarta.“Tôi yêu thiên nhiên. Tôi đã đi xa, nhưng tôi không biết rằng gần nhà lại có công viên xinh đẹp và hấp dẫn như vậy. Tôi thích điều đó ở thành phố mà chúng ta cho là lộn xộn này, chúng ta vẫn có thể bảo tồn những giá trị thiên nhiên như vậy", bà Connie Sihombing du lịch trồng cây tại khu bảo tồn thiên nhiên Angke Kapuk, Jakarta, Indonesia. Nguồn ReutersTại Jakarta, nơi thường xảy ra lũ lụt nghiêm trọng và việc khai thác ồ ạt nước ngầm đang khiến cho khu vực này nhanh chóng chìm xuống hơn 15 cm mỗi năm. Bởi vậy, rừng ngập mặn là biện pháp chính chống lại thủy triều dâng nhanh. Các nhóm khách du lịch đã có ý tưởng trồng mầm cây ngập mặn với hy vọng gieo những mầm xanh để bảo tồn các khu rừng ngập ra, nhiều nhà đầu tư đã lựa chọn khai thác và phát triển các dịch vụ du lịch xanh tại các khu rừng ngập mặn ở Indonesia, nhằm thu hút khách du lịch tham gia chiến dịch trồng mầm cây ngập mặn. Huấn luyện viên chèo thuyền kayak và chủ sở hữu của một trung tâm về chèo thuyền trong rừng ngập mặn, Muhammad Saleh Alatas, cho biết hiện vẫn còn nhiều cơ hội cho các doanh nghiệp mở rộng hoạt động trong những khu vực rừng ngập mặn của Jakarta..Muhammad Saleh Alatas hy vọng các tour chèo thuyền của ông có thể truyền cảm hứng cho các nhà cung cấp dịch vụ du lịch khác làm điều đó một cách bền vững "Rất nhiều người dân và doanh nghiệp đã san bằng những khu rừng ngập mặn này chỉ để xây dựng một điểm du lịch, bằng cách đổ cát và bê tông để làm bãi biển nhân tạo. Điều đó đi ngược lại với việc bảo tồn thiên nhiên. Tại khu rừng ngập mặn này, thay vào đó chúng ta có thể xây dựng một khu sinh thái. Chúng ta có thể làm rừng ngập mặn thành địa điểm du lịch đẹp và thú vị".Nguồn ReutersKhi du lịch sinh thái ở khu bảo tồn đang dần được chú ý, khu bảo tồn rộng 98 ha chỉ là một phần nhỏ trong diện tích rừng ngập mặn 4,1 triệu ha của Indonesia trải dài trên các bờ biển quốc gia - một con số mà chính phủ nước này vẫn đang phải vật lộn để duy trì vì ha đã bị phá hủy hồi năm ngoái, theo Cơ quan Phục hồi Rừng ngập mặn và Đất than bùn Indonesia BRGM.Năm ngoái, Bộ Môi trường và Lâm nghiệp Indonesia đã khởi động một chương trình khôi phục ha rừng ngập mặn. Đây là công việc đòi hỏi sự nỗ lực lớn và sẽ chỉ thấy kết quả sau 5 - 10 năm, khi rừng ngập mặn phát triển đủ mạnh để ngăn thủy triều Ilman, Giám đốc Cơ quan Bảo tồn Thiên nhiên Nusantara của Indonesia cho biết, mặc dù viện trợ của chính phủ cho việc bảo tồn rừng ngập mặn đã tăng lên trong 5 năm qua nhưng vẫn là chưa đủ “Tiềm năng du lịch của rừng ngập mặn rất hứa hẹn và đáng được chính phủ quan tâm, nhưng chỉ hỗ trợ của chính phủ thôi là chưa đủ. Chúng tôi có diện tích rừng ngập mặn lớn, tiềm năng du lịch lớn nên vẫn cần vai trò của khu vực tư nhân và tổ chức phi chính phủ. Nhờ đó chúng tôi có thể kết hợp với nguồn lực từ chính phủ để tiềm năng này có thể được khai thác triệt để"./.CTV Mỹ Linh/VOV1 biên dịch Theo Reuters Người gieo hi vọng là một trong những cuốn sách hay bạn có thể lựa chọn như một quà tặng dành cho thầy cô giáo mà bạn yêu quý. Hành trình vạn dặm bắt đầu bằng một bước chân. Và hành trình của cô giáo Erin Gruwell cùng 150 Nhà văn Tự do – những học sinh của cô tại trường Trung học Wilson, Long Beach, California thực sự là một hành trình kỳ diệu. Cuốn sách Người gieo hy vọng là tập hợp nhật ký của cô Gruwell cùng Những Nhà văn Tự do trong suốt hành trình 4 năm thay đổi cuộc sống của mình. Đây là cuốn sách tràn đầy cảm hứng, tiếp thêm niềm tin và lòng yêu nghề cho những ai đã, đang và sắp trở thành giáo chân vào phòng học số 203, trường Trung học Wilson, Long Beach, cô giáo trẻ 23 tuổi Erin Gruwell tràn đầy háo hức và niềm vui sướng khi bắt đầu sự nghiệp “gõ đầu trẻ” của mình. Nhưng khởi đầu ấy của cô lại gặp rất nhiều khó khăn khi học sinh của cô dường như là những kẻ bất hảo, không quan tâm đến việc học hành và cũng tin rằng sẽ sớm có cách khiến cô bỏ cuộc như những giáo viên Beach nổi tiếng với cái tên “thủ phủ của gangsta-rap” khi bạo lực diễn ra tràn lan, những hình ảnh miêu tả súng ống và tranh graffiti xuất hiện nhan nhản khắp mọi nơi. Các em học sinh ở đây quen thuộc với những cuộc đấu súng mỗi ngày, rượu, ma túy, nghiện ngập, lạm dụng tình dục, phân biệt chủng tộc,… và đối với các em việc ngày mai có còn sống hay không còn quan trọng hơn là việc đi học mỗi ngày. Bởi thế, việc đi học với các em chỉ là tạm bợ, nhưng cô giáo trẻ Gruwell thì lại không nghĩ như thế. Cô có niềm tin mạnh mẽ rằng giáo dục có thể chiến thắng được cả những nghịch cảnh tồi tệ nhất và đã hạ quyết tâm sẽ giúp các em có được cơ hội giáo dục bình đẳng như tất cả mọi người gieo hi vọng và những nhà văn tự doCô Erin bắt đầu hành trình cùng các em bằng việc giới thiệu với cả lớp hai cuốn sách viết về lòng khoan dung của con người – hai cuốn nhật ký có nhiều nét tương đồng của Anne Frank – cô bé nạn nhân của cuộc tàn sát người Do Thái trong Chiến tranh thế giới thứ hai và Zlata Filipovic – người thiếu nữ viết về cuộc sống của mình trong cuộc chiến ác liệt ở Sarajevo. Những nét tương đồng của Anne và Zlata đã truyền cảm hứng cho các em khi chúng chợt nhận ra mình không cô độc. Rất nhiều khó khăn ngoài kia mà Anne và Zlata đã trải qua cũng tương tự như “cuộc chiến” ngày thường mà các em vẫn đang phải “chiến đấu”.Những trang sách kể về những thứ xảy ra xung quanh Anne và Zlata – những người bạn đồng trang lứa và những suy nghĩ đúc kết trong cuốn sách rốt cuộc lại khiến các em học sinh của cô Gruwell cảm thấy được xoa dịu, chúng mở lòng nhiều hơn và học cách trải lòng về cuộc sống bằng cách viết nên những trang nhật ký của riêng mình. Những Nhà văn Tự do ra đời từ nhiều hoạt động ý nghĩa như đi thăm bảo tàng về Cuộc Thảm sát người Do Thái, đi xem phim, gặp gỡ với bà Miep Gies – người đã che giấu gia đình Anne Frank khỏi bọn Đức Quốc xã, gây quỹ để mời Zlata Filipovic cùng bố mẹ đến thăm Long Beach, xin tài trợ để có em có dịp đến thăm thủ đo Washington, thành phố New York,… Erin Gruwell đã thực sự khiến giới chúng ta kinh ngạc gì những gì cô và Những Nhà văn Tự do đã làm được. Từng chút, từng chút một, cô giáo trẻ dần thấu hiểu các em đồng thời giúp các em lấy lại niềm tin và chính bản thân mình. Trong lớp học của cô Gruwell, các em học sinh được tôn trọng, được chấp nhận và được tin tưởng – điều mà các em không hề cảm thấy trước đó từ các thầy cô khác, bạn bè và ngay cả ở gia đình – nơi gần gũi nhất mà các em đang theo sự mách bảo của lòng yêu nghề và niềm tin của mình, cô giáo Gruwell thực sự đã gieo những mầm non hy vọng lên Những Nhà văn Tự do, giúp chúng thực sự được sống một cuộc đời khác, không bị ảnh hưởng bởi màu da, quốc tịch, tôn giáo, hoàn cảnh gia đình nào cả. Quan trọng hơn là những gì cô Gruwell mang lại giúp bọn trẻ đứng lên đấu tranh vì những điều chúng tin tưởng, biến chúng trở thành những chiến binh, quyết tâm tự mình thay đổi số phận của chính mình, đấu tranh cho ước mơ lớn tốt nghiệp rung học và tiếp tục học đại học. Mua sách Người gieo hi vọng ở đâu Điều kỳ diệu ở cuốn sách này là đã khiến chúng ta cảm thấy có thêm niềm tin vào những điều tốt đẹp, tin tưởng vào niềm tin sẽ đạt được ước mơ khi thực sự kiên trì và tiếp tục cố gắng. Dường như vũ trụ luôn có cách nào đó để hỗ trợ cho mỗi người để đạt được những gì mà họ mong em học sinh đã viết “Mình có cảm giác rằng, cuối cùng mình cũng biết mục đích của mình ở lớp học này và ở trong đời là gì. Mục đích đó là tạo ra sự khác biệt và đứng lên vì một lý do gì đó […] mình sẵn sàng bước thêm một bước, không sợ ai hay điều gì đang đợi mình ở phía trước. Suy cho cùng thì lịch sử đã dạy cho mình biết một điều, rằng mình không đơn độc”. Cô Erin Gruwell hẳn đã hạnh phúc lắm khi cô nhìn thấy sự trưởng thành của những đứa trẻ từng không biết tới ngày mai. Nhưng hôm nay, các em đã có thể lựa chọn cho tương lai và tự viết cho mình những chương đời mới thật tươi nhật ký hơn 450 trang khiến người ta càng đọc càng cảm thấy biết ơn sâu sắc. Biết ơn vì cô Gruwell đã không bỏ cuộc, đã luôn cố gắng hết mình và làm mọi thứ có thể để giúp các em học sinh của mình tin vào bản thân, thay đổi suy nghĩ và thay đổi cuộc sống của mình. Nếu không có sự quyết tâm của cô, có lẽ cuộc sống của 150 Nhà văn Tự do sẽ không có gì thay đổi, và các em sẽ không biết mình có thể làm được những điều tốt đẹp cho thế giới này. Nhưng thực sự các em đã thay đổi cả thế giới…Theo đuổi giấc mơ của mình cũng là cách cô Gruwell cổ vũ cho những giấc mơ của các em học sinh, khuyến khích sự dũng cảm ở những người khác để có thể thực hiện những gì các em mong đuổi giấc mơ là lúc để mọi thứ trong vũ trụ giúp sức để bạn có thể hoàn thành ước mơ của mình. Từng bước, từng bước một. Theo khóa Những trang review sách hay nhất,Review sách là gì,bài review sách mẫu,Các trang web review sách,GÓC Review sách hay,Cộng tác viên review sách,Review sách hay cho giới trẻ,review sách hay 2020, Post Views 735 95 bài viết chân thành, xúc động về những hoàn cảnh học sinh bị phân biệt chủng tộc, mang thai, vô gia cư… và những nhà giáo đã làm cách nào để “cứu” các em khỏi hoàn cảnh tăm tối hiện tại sẽ được tái hiện trong cuốn sách “ Người gieo hy vọng” của tác giả Erin Gruwell và Những Nhà Văn Tự Do. “KHI TÔI QUYẾT ĐỊNH trở thành một cô giáo , tôi say sưa học những quy tắc sư phạm ở trường đại học, nhưng khi tôi bước chân vào phòng học 203 tại trường Trung học Wilson , tôi phát hiện ra mình đã thiếu chuẩn bị như thế nào trước những khó khăn khi giảng bài cho các em học sinh cá biệt . giống như rất nhiều sinh viên đại học mơ mộng khác khi xem các bộ phim về giáo dục, tôi cho rằng mình chờ đợi các em học sinh của mình đứng lên bàn và hô to ” Ôi Thuyền trưởng, Thuyền trưởng của em”, như các em học sinh đã làm trong bộ phim Hội thi sĩ quá cố, hay vượt qua mọi trở ngại như học sinh của Jaime Escalante tron phim Chịu đựng và ban đó, tôi đứng như trời trồng trước cả đám học sinh mới toanh, thờ ơ, ngang ngạnh; viên phấn trắng nằm yên trong tay tôi, còn tôi gượng nở nụ cười méo xệch. Học sinh ngó qua tôi, với những đốm trắng trang trí trên áo tôi, với những hạt ngọc trai trắng muốt của tôi, và “niềm vinh dự trong sáng”của tôi, và ngay lập tức bắt đầu đánh cuộc về việc tôi sẽ tiếp tục được bao lâu nữa. Thật may mắn, vẻ ngây thơ của tôi đã bảo vệ tôi thoát khỏi những kết luận tất yếu của chúng rằng tôi sẽ phải từ bỏ công việc này vào cuối tuần. Một đứa trong đám học sinh đã gấp chương trignh bài giảng của tôi thành máy bay rồi phi thẳng về phía tôi; một số đứa gọi tên tôi bằng tiếng Tây Ban Nha đầy châm chọc, và rất nhiều học sinh khác ngỗ ngược khắc tên các băng nhóm của chúng lên bàn học. Điều đó trở thành sự thực đau lòng mà mọi lý thuyết tôi nhớ được rtrong thời gian học đại học đều đã lu mờ so với những bài học đơn giản mà tôi sẽ học mỗi ngày tại lớp học nơi đô thị này của tôi. … Một trong những hoạt động tôi đã dùng để lôi cuốn các em tham gia vào là Trò chơi xếp hàng. Tôi chia lớp học thành 2 nửa, được phân cách bằng một dải băng nhỏ đặt giữa sàn lớp học , sau đó yêu cầu học sinh bước tới hàng kẻ nếu em biết mua ma túy ở đâu”.” Đứng trên hàng kẻ hàng kẻ nếu em từng đến thăm người thân trong trại giam.” “Đứng trên hàng kẻ nếu em từng bị mất một người thân quen vì bạo lực của băng đảng điên rồ nào đó.” Trước khi thực hiện bài tập khởi động này, các bài luận của các em viết nộp cho tôi chỉ qua loa đại khái và không gây xúc động cho người đọc. Một học sinh là Maria còn viết trong cuốn vở tập viết luận của em rằng “Tôi ghét Erin Gruwell!, và nếu không phải vì bị cấm, tôi sẽ đá cho cô ta một phát!” Nhưng khi Maria và các em học sinh khác được khích lệ bước tơi hàng kẻ phân cách, thể hiên những điểm dễ bị tổn thương của chính mình, các em nhận ra ai cũng có câu chuyện riêng; các em chỉ cần cơ hội để được lắng nghe và một bước khởi đầu đánh thức ăng lực viết nhằm hàn gắn những nỗi đau. Ngay lập tức, bài viết của các em ghi lại khi các em chứng kiến cái chết của người anh họ, chứng kiến cha mình bị bắt giam, hay sự hổ thẹn khi sống trong cảnh vô gia cư. Chúng tôi nhìn nhận mỗi em với cái nhìn mới mẻ hơn, và kết quả là, chúng tôi đối xử với nhau khác hơn. Phòng 203 trở thành một thiên đường an toàn cho các em, để các em trở nên thành thật, viết về những khoảnh khắc đau lòng nhất của mình và phá vỡ những khoảng cách giữa chúng tôi….” Và tin vui là rất nhiều những học sinh đã trưởng thành nơi phòng học 203 và thay đổi bản thân, thay đổi hoàn toàn số phận của mình để trở thành con người tốt, có ích cho xã hội và đã tham gia nhóm Những nhà văn tự do và truyền cảm hứng cho những học sinh tương tự họ biết vượt lên số phận để trở thành công dân có ích cho xã hội. Mỗi đứa trẻ đều à trang giấy trắng, đều là thiên thần, chúng tốt hay xấu là do người lớn vẽ gì lên tờ giấy đó. Và khi chúng đang lạc lõng thì có một bàn tay níu chúng lại, là bàn tay của cô Erin Gruwell. giúp chúng nhân ra phải thay đổi bản thân để có một tương lai tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn và tiếp sức cho chúng “sống cuộc đời thứ hai”. Trân trọng gửi lời tri ân đến người giáo viên Erin Gruwell vì đã mang năng lượng tích cực đến cho những đứa trẻ ấy. BỨC THƯ SỐ 3 ” Em không chịu được nữa – em muốn thoát khỏi cuộc sống điên rồ này. Sierra đứng đối mặt với tôi, môi cong lên trong cơn giận. Cô bé chỉ cao hơn 1,6m và nặng hơn 50 kg, nhưng nó làm tôi sợ. Ở tuổi 15, cô bé đeo khuyên ở mũi và đã từng sử dụng những chuyện đã từng xảy ra với mình như một tấm lá chắn chống đạn. Đi đi lại lại quanh phòng trong cơn giân dữ và buồn bã, cô bé hét lên “Không ai biết em phải trải qua những gì! Không ai cả!” Những lời nói lộn xộn của cô bé còn để lộ nhiều cảm xúc hơn ánh mắt vằn đỏ và ráo hoảnh của em. Tôi không biết phải làm gì. Tôi là một giáo viên năm nhất. Không lớp học nào cho tôi lời khuyên về cách xử trí một học sinh có ý định tự sát. Tôi đứng im. Tôi lắp bắp “Sierra…em đã nói chuyện với nhà tư vấn…về việc này…về cảm giác của em chưa?” Cô bé có thể nhìn thấu được nỗi sợ của tôi. Tôi thấy cơ thể mình giẫn ra. Tôi cố nói ra gì đó thông thái một chút, nhưng nghe lại có vẻ gượng ép ” Cô nghĩ em có ý do để thấy tức giận và tuyệt vọng.” Sierra ngồi xuống, đặt tay lên hai tai , vừa dậm chân vừa nói lúng búng với mặt bàn ” Có một số người không thuộc về nơi nào cả, và như thế thì tốt hơn.” Tôi ngập ngừng chạm vào vai cô bé. Em từ từ ngẩng đầu lên. Mắt chúng tôi chạm vào hau một lúc. Có điều gì đó tôi muốn chia sẻ, nhưng tôi kìm lại và nói ” Sierra, cô nghĩ chúng ta phải tìm người giúp đỡ em.” Sierra ngồi thẳng dây, vòng tay ôm mình, sau đó lao ra khỏi cửa với vẻ mặt bị phản bội. Tôi đuổi theo cô bé, lo sợ điều tệ nhất sẽ xảy đến – đó là cô bé sẽ chạy ra giữa con đường nhộn nhịp và lao mình vào trước dòng xe. Chúng tôi chạy qua cửa kính phía trước , luồn lách trên con phố, và chạy vào một hành lang khác. Cô bé đang đi đâu? Tôi đang làm gì thế này? Sao tôi lại là người Sierra tìm đến? Tôi có nên chạy ra ngoài như thế này không? Sierra và tôi cách xa nhau thế ư? Tiếng bước chân của chúng tôi vang dọc hành lang vắng tanh cho đến khi tôi dồn được cô bé vào một góc. Bản năng của tôi trỗi dậy , và tôi vòng tay qua người cô bé. Cô bé chống cự cho đến khi thân hình mảnh khảnh của em rũ xuống bất động. Sau đó em khóc, tất cả vẻ cứng cỏi của em trôi tuột đi “Sao em lại không thể sống bình thường được chứ?” Cứ như tôi đang nhìn vào một tấm gương. … “Nhưng Sierra viết nhật kí. Ngay cả vào những ngày không có giờ của tôi, cô bé vẫn viết nhật kí. Tôi có thể thấy no bị rách ở trong nhờ vào mép giấy mòn vẹt và sự tương phản giữa những trang giấy nhăn nhúm và những những trang thẳng thớm. Tôi tò mò về những gì cô bé viết. Sau đó, một ngày nọ khi tôi đang phát bài thi, cô bé bí mật bảo tôi đọc nhật kí của em. “Mục nào?” tôi hỏi, thấy rất bất ngờ. “Mục nào cũng được.” Cô bé mở quyển nhật kí ra và quay đi chỗ khác. Tối hôm đó, tôi học hết quyển nhật ký từ bìa bên này sang bìa bên kia. Cô bé viết về mẹ mình, về mối quan hệ bất ổn giữa hai người. Cô bé viết về cái đêm em chứng kiến bạn mình bị giết, về việc muốn đưa cậu ấy trở về, về việc luôn tự hỏi sao mình lại bị bỏ ở đây. Cô bé viết về những lần em tự tử, về những lần vào viện, về việc muốn sống tốt hơn nhưng không biết bằng cách nào. Trong những dòng chữ cộc lốc thô ráp của em ẩn chứa những nét mềm mại, dễ bị tổn thương, một nét thơ, cũng giống như Sierra. Tôi vừa đọc vừa khóc, biết rằng mình nên làm nhiều hơn . Tôi ôm quyển nhật ký của cô bé sau khi đọc xong. giờ tôi đã hiểu những câu chuyện sau ánh mắt đó. Tôi hiểu nỗi đau, sự giận dữ và vì sao cô bé lấy cả hai thứ đó làm vỏ bọc cho mình. Tôi hiểu rằng có những cuộc đời tương đồng trong lớp học. Cuối cùng tôi bắt đâu viết ” Cả hai chúng ta đều đã từng vượt qua…” Đằng sau mỗi câu chuyện về một thanh thiếu niên ngỗ nghịch lại là một cau chuyện dài. Cô bé này mới chỉ 15 tuổi, cái tuổi bồng bột và cần gia đình quan tâm nhiều nhất thì lại không có những thứ đó. Yếu đuối, sợ hãi và bất lực đã khiến cô bé trở nên khó bảo, bất cần đời… Điều đó như là một cái gai cô bé giương lên chỉ để tự bảo vệ mình. Cho đến khi cô bé gặp cô giáo thì mới thu những cái gai đó lại và tâm sự cuộc sống đang bế tắc của mình. Cô giáo đã cùng em chia sẻ, thấu hiểu nỗi đau của em và khuyên cả hai sẽ cố gắng để vượt qua những nỗi đau này để sống tiếp những trang đẹp hơn cho cuộc sống sau này. BỨC THƯ THỨ 6 “Tôi phát hiện ra bằng cách quan hệ bừa bãi, tôi có thể nhanh chóng hòa nhập vào “thành phố mây đen” mới của mình. Quan hệ tình dục sớm, quần áo hàng hiệu, những ánh mắt lôi cuốn, và những công việc tôi nghĩ mẹ tôi sẽ không bao giờ phát hiện ra , tất cả những điều này đã làm tổn thương những người tôi yêu quý nhất và khiến cuộc đời tôi đi sai hướng. Tôi lớn lên ở vùng nông thôn miền Nam nước Mỹ. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống gia đình tôi có vẻ hạnh phúc. Bố mẹ tôi rất hay cãi nhau, nhưng điều đó không ngăn cản chúng tôi làm nhiều tôi đi ăn ở ngoài, trượt băng, xem các chương trình tài năng , đi chơi công viên, mua sắm, chơi bowling, và cầu nguyện ở nhà thờ địa phương. Mỗi tháng chúng tôi đến nhà bà hai lần, cho dù có chuyện gì xảy ra, thậm chí cả khi bố mẹ tôi vừa cãi nhau hôm trước. Mẹ tôi có hai chỗ làm, còn bố tôi làm tự do. Chúng tôi không muốn bất cứ thứ gì, thậm chí cả sự chú ý. Bố tôi còn có hẳn một ngôi nhà ở khu dân cư khép kín. Lúc đó tôi không biết, nhưng ngôi nhà của chúng tôi được xây nên bởi những đồng tiền phi pháp. Và tiền phi pháp thì bao giờ cũng để lại dấu vết. Tôi nhớ một lần cảnh sát trưởng đến nhà tôi và bảo bố mẹ tôi cụ thể là bố tôi ngừng việc buốn bán ma túy vì bố là người tiếp theo trong danh sách cần bắt giữ của họ,. Bố không nghe, nhưng mẹ tôi thì có,và thế là trong vòng 2 tuần tất cả chúng tôi đều thu dọn hành lý, sẵn sàng đáp chuyến tàu đến một thành phố lớn – nơi mà bây giờ tôi gọi là “thành phố mây đen” . Câu chuyện của tôi bắt đầu từ đây. Thành phó mới này lớn hơn nhiều so với vùng nông thôn quê của chúng tôi. Chà” tôi nghĩ, “một chiếc xe buýt ở thành phố. Ở miền Nam , chúng tôi hầu như đi bộ đến bất cứ nơi nào. … Những đứa học sinh phổ thông ở thành phố hay nói tục, uống rượu, quan hệ tình dục, bỏ học , và dùng chất kích thích …Tôi không thể không tự hỏi các học sinh thành phố làm gì khi bỏ học, và tôi sớm trở thành nạn nhân của môi trường xấu này. Hút cần sa, nói tục, uống rượu, và bỏ học là tất cả những gì tôi nghĩ đến. Hội các nữ sinh nói tục giờ là hội của tôi. Tôi thay “Vâng thưa cô” và “không, thưa chú” bằng “Còn lâu” và “Chết đi.” Trông tôi cực kì rũ rượi, đó là còn nói giảm nhẹ đi. Ở tuổi 14 tôi đã có thai. Ở tuổi 15, tôi có 1 đứa con nhưng không có ông bố nào bên cạnh và cũng không biết ai là bố nó. Tôi thậm chí đã quan hệ với bạn trai của chị mình, thế nên tôi không biết bố đứa trẻ là ai. Tôi đã học cách hòa nhập vào cuộc sống ở “thành phố mấy đen” với hai chân dang rộng và hai mắt nhắm tịt. Giờ tôi dang ngồi đây, 11 năm rưỡi sau, và hình như lịch sử đang lặp lại. Con gái tôi bắt đầu bỏ học, và có vẻ như nó quá thân thiện với các cậu nhóc trong vùng. Nỗi sợ bắt đầu xâm chiếm, nhưng lần này tôi không thể để “đám mây đen” che mắt tôi.. Lớn hơn, chín chắn hơn, và vẫn còn trí tò mò đã làm gì với mình, nên tôi sẽ không để nó đưa con tôi đi sai đường. Tôi chọn cách quay lại trường và hoàn thành việc học mà lẽ ra tôi đã phải hoàn thành từ lâu. Tôi phải chịu trách nhiệm vì chính việc quan hệ tình dục dễ dãi từ nhỏ đã khiến tôi trở thành một người mẹ ở tuổi vị thành niên. Đã có lúc tôi thất vọng, nhưng giờ tôi đầy quyết tâm. Đã có lúc tôi lầm đường lạc lối , nhưng giờ tôi đã chỉnh đúng hướng. Đã có lúc tôi bị tụt lại đằng sau, nhưng giờ tôi đang lấy lại thời gian đã mất. Nhiều lối đi trong cuộc đời tôi đã không khiến tôi gục ngã mà giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn. Nỗi đau từng che phủ cuộc đời tôi như một đám mây đen giờ đã được lật ngược lại để trở thành nguồn cảm hứng tưới lên con gái tôi, các học sinh tương lai của tôi, và cuộc đời tôi.” Có một câu nói tôi rất thích “Mỗi Thánh nhân đều có một quá khứ, mỗi tội đồ đều có một tương lai”. Không phải cứ có quá khứ xấu xa thì tương lai mặc định cũng xấu xa, tương lai là điều bất ngờ ở phía trước. Việc bạn trở nên xấu hay tốt lên đều do nỗ lực ở hiện tại của bạn, do bạn nhìn nhận mình thế nào. Cô gái ở đây đã có một quá khứ toàn những điều sai trái, nhưng may cho cô ấy đã kịp nhận ra, cô ấy đã nhìn thấy đứa con của mình và quyết tâm thay đổi bản thân để con cô ấy không giẫm lên “vết xe đổ” như cô ấy trước kia. Để cô ấy có một tương lai khác đi, để mong muốn trở thành giáo viên, giúp ích cho cuộc sống và cho những đứa trẻ khác, những học sinh của cô một tương lai tốt đẹp hơn. Còn rất nhiều những học sinh mắc vào những tình trạng phân biệt chủng tộc, vô gia cư, nhiễm các bệnh HIV/AIDS, mắc kẹt trong những vụ xả súng, bị lợi dụng quan hệ tình dục… mà mỗi câu chuyện là những nhân vật yếu thế trong xã hội, rơi vào những hoàn cảnh khắc nghiệt được mô tả chân thực trong 95 bức thư với 95 số phận khác nhau. Và những người thầy, cô đã giúp họ như thế nào, mời các bạn đón đọc. Khi bạn nghĩ rằng đời mình rơi vào bế tắc, không có ánh sáng nào cuối đường giúp bạn thì hãy đọc cuốn sách này để cổ vũ cho mình. Một lần nữa tri ân đến những người thầy, cô trong cuốn sách đã trở thành những “thiên thần không cánh” để giúp đỡ các em trong những tháng ngày tăm tối nhất cũng như các thầy cô đang ngày đêm vì sự nghiệp trồng người, vì học sinh thân yêu. Một cuốn sách đầy ý nghĩa, chứa chan tình thương yêu những ngày đầu năm mới dành cho bạn. Nga Nguyễn Liên hệ đặt bài/ xem portfolio qua gmail ngathanh2703 Hoặc Fanpage Review sách “Đừng chỉ đẹp mà không hiểu chuyện” Khi một cô gái học được sự khéo léo, bản lĩnh trong cuốn sách này. Còn điều gì có thể ngăn cản cô ấy thành công, hạnh phúc? Review sách “Ếch ộp -tuyển tập truyện siêu ngắn Những tâm sự “thầm kín”siêu hài hước mà mấy đứa con trai không bao giờ muốn bạn biết Review sách “Bạn đắt giá bao nhiêu?” Mỗi cô gái hãy trở thành phiên-bản-chính-mình-yêu-thích-nhất Review sách “Con chim xanh biếc bay về” Cậu bé Sẹo gầy gò, hiền lành năm xưa “trở về” một cách bất ngờ Review sách “Hiệu ứng chim mồi” 2 Những người kinh doanh đã ứng dụng hiệu ứng tâm lý trong bán hàng như thế nào? Review sách “Đừng Để Mất Bò” 7 chiến lược thông minh giúp hệ thống bán lẻ vận hành trơn tru, tránh thất thoát trong kinh doanh Review sách “Khởi Nghiệp Du Kích” “Đập tan” nỗi sợ khởi nghiệp khi kinh nghiệm và nguồn vốn hạn hẹp Review sách “Đường về nhà” Hành trình dũng cảm,táo bạo của một cô gái nhỏ đạp hơn 3000 cây số từ Bắc Kinh về Hà Nội Review sách “Chiến binh cầu vồng” Giáo dục đã thắp sáng khát vọng, mong ước của những đứa trẻ nghèo đảo Belitong như thế nào? Review sách “Lâu đài bay của Pháp sư Howl”Liệu pháp sư Howl có hóa giải được lời nguyền đã biến Sophie thành một bà lão già nua, xấu xí Review sách “Ngồi khóc trên cây” Số phận đôi khi sẽ thử thách chúng ta theo những cách rất đặc biệt Review sách “Trải nghiệm khách hàng xuất sắc” “Gót chân Asin” của nhiều doanh nghiệp và những bí quyết chạm đến trái tim khách hàng bằng trải nghiệm Review sách “Hạnh phúc là” 500 gợi ý để sống trọn từng giây Review sách “Ý tưởng này là của chúng mình” Quảng cáo vui lắm, rảnh vô làm chơi ! Review sách “Bàn có năm chỗ ngồi” Tình bạn trong sáng hồn nhiên những năm tháng tuổi học trò tươi đẹp Review sách “Cuộc sống rất giống cuộc đời” Cười từ nhà ra phố với những mẩu chuyện vui hết cỡ Blog review sách hay – Review sách và Cung cấp các kiến thức về Marketing Người gieo hy vọng – Nhiều Tác Giả Link tải PDF MOBI EPUB AZW3 Erin Gruwell là một giáo viên. Sẽ chẳng có gì đặc biệt nếu như cô không cùng các học sinh đã từng là “cá biệt” của mình lập ra nhóm Những nhà văn Tự do Freedom Writers và cho ra đời cuốn Nhật ký của Những nhà văn Tự do Freedom Writers Diary. Cuốn sách tập hợp 150 câu chuyện do chính các em viết. Tuy đâu đó trong sách có những lời tục tĩu, sự thực phũ phàng về tệ phân biệt chủng tộc và sự chia cắt làm tan vỡ những trái tim do nạn lạm dụng tình dục, nhưng một thông điệp xuyên suốt về niềm hi vọng của con người đã được vang lên. Người gieo hy vọng trở thành một hiện tượng gây chấn động dư luận Mỹ với những tác động mạnh mẽ đối với nền giáo dục nước này. Sau thành công của Người gieo hy vọng, Erin Grwell và các Nhà văn Tự do của mình đã tập hợp 150 giáo viên và thành lập tổ chức Freedom Writers Foundation. Họ làm công việc thường ngày như một nhà giáo, nhưng học sinh của họ không ít những em bị coi là cá biệt – là nạn nhân của việc bị đối xử bất công hoặc thất vọng với mọi người xung quanh… Triết lý giáo dục của nhóm giáo viên này là phát huy giá trị cá nhân và thúc đẩy việc chấp nhận tính đa dạng, lòng nhân hậu, sự khoan dung và tinh thần giao tiếp giữa thầy trò. Trong quá trình đó, các giáo viên khiến cuộc sống của những học sinh thuộc nhóm tiêu cực kia thay đổi, và bản thân cuộc sống của họ cũng thay đổi nhờ tinh thần giáo dục hết lòng vì học trò Người gieo hy vọng là cuốn sách tập hợp các câu chuyện của những giáo viên này. Họ đã để ngỏ cuộc sống của mình, thể hiện sự sợ hãi của bản thân, và bày tỏ những sự thực đau lòng đằng sau việc dạy học. Các giáo viên của Những nhà văn Tự do đã hội tụ lại để chia sẻ những câu chuyện chân thực từ lớp học của họ những thăng trầm, những thảm kịch, những niềm vui, tất cả được thể hiện để tạo dựng một phạm vi hiểu biết mới về ý nghĩa của việc trở thành một người giáo viên. Về cuốn sách này, Erin Gruwell đã viết “Tôi rất hy vọng Người gieo hy vọng sẽ đến được với người giáo viên mà bạn yêu quý nhất, rằng mỗi cá nhân sẽ tìm thấy một phần cuộc đời mình qua những trang sách này. Tôi hi vọng bạn sẽ cảm thấy cảm thông và yêu kính các nhà giáo dục. Và tôi hi vọng những người đang làm thầy sẽ nhìn thấy mình trên gương mặt những đồng nghiệp dũng cảm đã chia sẻ những điều không yên ổn trong lớp học và những chiến thắng nhỏ nhoi họ dành được.” … Bạn có thể giúp đỡ chúng tôi cập nhật tóm tắt hoặc viết bài review Người gieo hy vọng tại đây Submit your reviewName Rating 12345Review Check this box to confirm you are rating 0 reviews

người gieo hy vọng sách